"M/ua ít trứng làm bữa sáng." Mặc dù ký túc xá nghiêm cấm sử dụng thiết bị điện cá nhân, cô ta vẫn ngày nào cũng dùng máy luộc trứng để tự luộc trứng ăn.
Chúng tôi bảo rằng chơi cả ngày mệt quá, nên ngồi đợi cô ta ở tiệm cà phê chuỗi ngay cửa siêu thị. Cô ta ra ngoài rất nhanh. Vì không m/ua túi nilon giá một tệ, cô ta cứ thế cầm khay trứng ba mươi quả trong suốt trên tay.
Lưu Phi tinh mắt, lại nhận ra sự khác lạ của những quả trứng.
"Điềm Điềm, sao trứng của cậu kích thước lại chênh lệch nhiều thế này?"
Trần Điềm Điềm nhún vai: "Mấy quả nhỏ là tớ tráo từ hộp trứng hữu cơ vô trùng có thể ăn sống sang đấy."
Lưu Phi kinh ngạc há hốc mồm: "Hả? Nhưng loại trứng đó đắt hơn loại này mười mấy tệ cơ mà."
"Đúng thế. Thật ra thì cũng như nhau cả thôi, chẳng phải đều có vỏ, lòng trắng với lòng đỏ sao, ăn vào cũng chẳng khác gì nhau." Trần Điềm Điềm nói.
Đang lúc chúng tôi ngơ ngác không hiểu nổi logic này, thắc mắc nếu vậy thì tại sao phải tráo làm gì, Trần Điềm Điềm lại nói:
"Các cậu xem, cái loại gọi là trứng hữu cơ vô trùng ăn sống được này, nhỏ xíu thế kia, chắc chắn là thuế IQ rồi!"
"Tớ tráo sang là tớ dùng giá trứng to để m/ua trứng nhỏ đấy, tớ tốt thế còn gì, hy sinh vì người khác."
"Như thế này, những người bỏ tiền đắt đỏ ra m/ua sẽ m/ua được trứng to, đúng là đáng đồng tiền bát gạo!"
"Cái này... nhỡ họ mang về ăn sống thật thì chẳng phải rất nguy hiểm sao?"
"Ai mà đi ăn sống trứng thật chứ, dù sao tớ thì không. Mấy người giàu có này, chỉ được cái bày đặt, m/ua về chắc chắn vẫn sẽ luộc chín mới ăn thôi, không sợ đâu!"
Đúng lúc này, nhân viên tiệm cà phê vẻ mặt khó xử bước ra khỏi quầy, hỏi ai là khách hàng số 0250.
"Là tôi đây, sao thế?" Trần Điềm Điềm ngẩng đầu lên.
Nhân viên bước đến, ấp úng.
"Bạn học ơi, bạn gọi một cốc đ/á, ghi chú thêm sữa dừa đặc và cà phê espresso, đây là công thức của món Latte sữa dừa đặc bên mình đấy ạ."
"Thì sao?"
"...Bạn có thể đặt trực tiếp món Latte sữa dừa đặc trên app, đơn hàng cốc đ/á thì bên mình chỉ có thể xuất cốc đ/á thôi, phải làm đúng theo đơn ạ."
"Ô hay!" Trần Điềm Điềm cười lạnh: "Chẳng phải chuỗi cà phê Mật Hạnh các người nổi tiếng về dịch vụ sao, yêu cầu cá nhân hóa của khách hàng mà không đáp ứng được thì còn tư cách gì bàn đến dịch vụ!"
Nhân viên hít sâu một hơi, kiên nhẫn nói: "Cốc đ/á giá một tệ, Latte sữa dừa đặc giá chín tệ chín, mình không thể làm đơn như vậy được, không đúng quy định của tổng bộ, mong bạn thông cảm."
Trần Điềm Điềm càng lúc càng lớn tiếng, những người khác trong tiệm đều quay sang nhìn.
"Đúng thế! Một tệ với chín tệ chín chẳng phải chỉ chênh nhau tám tệ chín thôi sao? Một chuỗi doanh nghiệp lớn thế này mà tám tệ chín lấy mạng các người à?"
"Hơn nữa cô có ý gì, cô nói tôi tiếc chín tệ chín nên mới đặt thế này à? Tôi thiếu tám tệ chín đó chắc?"
"Cô có biết bình thường tôi uống gì không? Bình thường tôi uống Starbucks như uống nước lọc, hôm nay muốn thử cái thương hiệu bình dân của các người thôi. Cô không biết cách giữ chân khách hàng lớn như tôi à? Một tuần tôi chi ít nhất mấy trăm tệ cho việc uống cà phê đấy!"
"Mấy trăm tệ thì cô phải làm bao nhiêu cốc Latte rá/ch nát ở đây mới ki/ếm đủ?!"
Cô ta càng nói càng kích động, dùng hộp trứng chỉ vào mặt nhân viên mà m/ắng. Nhân viên sắp khóc đến nơi, cô ấy gọi điện cho quản lý quay lại.
Trong lúc chờ quản lý, Lưu Phi khuyên Trần Điềm Điềm thôi bỏ đi, còn bảo sẽ bao cô ta. Trần Điềm Điềm hạ giọng nói: "Cậu bao tớ uống chỗ khác đi, chỗ này tớ không thể bỏ qua được, nếu không thì chẳng phải tớ thua sao!"
Sau khi quản lý quay lại, nắm bắt tình hình xong cũng nói không thể làm như vậy, không đúng quy định. Trần Điềm Điềm vẫn không bỏ cuộc: "Cô có biết tôi có bao nhiêu người theo dõi trên các nền tảng mạng xã hội không?"
"Tôi đăng một bài khen, việc kinh doanh của các người tăng gấp mấy lần; tôi đăng một bài chê, các người chỉ có nước dẹp tiệm!"
Quản lý cũng đang cơn gi/ận: "Chúng tôi không làm theo quy định cho cô, bên trên kiểm tra là bị trừ tiền, cô đá/nh giá kém, chúng tôi cũng bị trừ tiền, đều như nhau cả thôi!"
"Cô hoặc là lấy cốc đ/á đã gọi, hoặc là tôi hủy đơn cho cô!"
Trần Điềm Điềm thấy thật sự không xong, ba chúng tôi lại đứng xa lắc không ai chống lưng, nên đành chọn phương án hủy đơn.
Trên đường về trường, cô ta vừa uống trà sữa của quán khác do Lưu Phi mời, vừa vẫn m/ắng nhiếc không ngừng. Lưu Phi lại khuyên cô ta: "Thôi đi Điềm Điềm, quản lý của họ hình như khá nghiêm khắc đấy, đừng làm khó họ nữa."
"Uống trà sữa bạc hà này cho hạ hỏa đi."
Lưu Phi là cô gái có gia cảnh khá giả, gia đình hòa thuận, cô ấy lương thiện và cũng nghĩ ai cũng lương thiện như mình, nên mới nói với Trần Điềm Điềm những lời như vậy. Trần Điềm Điềm lại nghiến răng nghiến lợi nói: "Tớ nhất định phải cho bọn họ biết hậu quả của việc đắc tội với Trần Điềm Điềm này!"
Đột nhiên, cô ta búng tay một cái: "Có cách rồi!"
Kiếp trước, đúng ngày họ đi công viên nước thì tôi bị viêm dạ dày nên không đi theo. Không trải qua chuyện m/ua trứng và uống cà phê này, nên tôi không biết "kế sách" hại người lợi mình mà cô ta nghĩ ra là gì.
Về đến ký túc xá, Trần Điềm Điềm lập tức mở máy tính, gõ phím như đi/ên. Rất nhanh sau đó, trên diễn đàn trường đã xuất hiện vài bài viết cực hot.
"Cầm tay chỉ việc cách săn mã giảm giá!"
"Làm sao để uống Latte sữa dừa đặc với giá một tệ?"
"Latte sữa dừa đặc nhỏ xinh, một tệ là có ngay!"