Ngày điền nguyện vọng đại học, Hứa Tri Hành hỏi tôi lần thứ bảy:

"Lâm Vãn, rốt cuộc cậu đăng ký trường nào?"

Kiếp trước, anh ta cũng hỏi tôi như thế.

Tôi từng tưởng anh ta quan tâm mình.

Dù sao chúng tôi cũng lớn lên cùng nhau.

Nhà anh ta ở ngay tầng trên nhà tôi, chúng tôi học cùng mẫu giáo, học cùng tiểu học, rồi cùng thi đỗ vào trường Trung học số 1 Giang Thành.

Ai cũng bảo, tôi và Hứa Tri Hành sau này chắc chắn sẽ cùng đến Bắc Kinh.

Tôi cũng từng nghĩ như vậy.

Thế nên kiếp trước, tôi không hề đề phòng anh ta.

Anh ta hỏi nguyện vọng, tôi liền chụp màn hình bảng đăng ký cho anh ta xem.

Nguyện vọng một: Khoa Toán, Đại học Bắc Kinh.

Nguyện vọng hai: Khoa Máy tính, Đại học Nam Kinh.

Nguyện vọng ba: Khoa Tài chính, Đại học Giang Thành.

Tôi còn ngây ngô hỏi anh ta:

"Hứa Tri Hành, cậu thấy điền thế này có chắc chắn không?"

Anh ta nhìn điện thoại của tôi, cười rất dịu dàng.

"Chắc chắn."

"Lâm Vãn, cậu giỏi như vậy, chắc chắn sẽ đỗ Đại học Bắc Kinh."

Thế nhưng ngay tối hôm đó, nguyện vọng của tôi đã bị sửa.

Đại học Bắc Kinh không còn.

Đại học Nam Kinh không còn.

Chỉ còn lại một trường đại học hạng hai bình thường ở địa phương.

Khi tôi phát hiện ra thì hệ thống đã đóng.

Tôi khóc lóc chạy đi tìm Hứa Tri Hành.

Anh ta lại đang đứng cạnh Tô Niệm, trên mặt không chút hổ thẹn.

Anh ta nói:

"Vãn Vãn, chuyện đã thế này rồi, cậu đừng làm lo/ạn nữa."

"Thành tích cậu tốt, sau này vẫn còn cơ hội."

"Nhưng Tô Niệm thì khác."

"Nếu cô ấy không thể đến Bắc Kinh, cả đời cô ấy sẽ bị h/ủy ho/ại."

Tôi nhìn anh ta, toàn thân lạnh buốt.

Sau này tôi mới biết.

Là Hứa Tri Hành đã lén xem tài khoản và mật khẩu của tôi.

Cũng chính anh ta đã chụp màn hình bảng nguyện vọng của tôi gửi cho Tô Niệm.

Điểm của Tô Niệm không đủ, đăng ký vào trường ở Bắc Kinh rủi ro rất lớn.

Cô ta sợ bị trượt, muốn tôi cũng ở lại địa phương.

Cô ta nói:

"Lâm Vãn thông minh như thế, học lại một năm cũng đỗ được thôi."

"Tôi thì khác."

"Tôi chỉ có cơ hội này thôi."

Thế là họ h/ủy ho/ại cơ hội duy nhất của tôi.

Kiếp trước, tôi bị mắc kẹt ở địa phương.

Bạn học đều nói tôi thi cử không tốt, thật đáng tiếc.

Thầy cô tiếc nuối, họ hàng thở dài, bố mẹ tôi già đi trông thấy chỉ sau một đêm.

Còn Hứa Tri Hành đã đến Bắc Kinh.

Tô Niệm cũng đến Bắc Kinh.

Họ đăng ảnh khuôn viên đại học, ảnh hoạt động câu lạc bộ, ảnh con đường cây ngân hạnh lên mạng xã hội.

Có người hỏi về tôi, Tô Niệm còn khẽ thở dài:

"Vãn Vãn thật ra khá đáng tiếc."

"Có lẽ vì người ta kiêu ngạo quá, lúc điền nguyện vọng không chịu nghe lời khuyên."

Hứa Tri Hành chưa từng giải thích giúp tôi lấy một câu.

Sau này, tôi kiểm tra lịch sử đăng nhập đêm đó.

Tài khoản nguyện vọng của tôi từng được đăng nhập từ một thiết bị không phải ở nhà tôi.

Địa chỉ mạng đó đến từ nhà của Hứa Tri Hành.

Tôi cầm bằng chứng đi tìm anh ta.

Anh ta chỉ im lặng rất lâu, rồi nói:

"Lâm Vãn, tôi thừa nhận tôi có lỗi với cậu."

"Nhưng Tô Niệm đã bị trầm cảm rồi."

"Tại sao cậu cứ phải ép cô ấy?"

Lúc đó tôi mới hiểu ra.

Có những người không phải không biết bạn đ/au.

Chỉ là họ cảm thấy, nước mắt của người khác quan trọng hơn tương lai của bạn.

Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở về ngày điền nguyện vọng.

Trên màn hình máy tính, hệ thống điền nguyện vọng vẫn đang ở giao diện đăng nhập.

Chiếc quạt trên bàn kêu kẽo kẹt.

Điện thoại rung liên hồi.

Hứa Tri Hành lại gửi tin nhắn đến:

"Vãn Vãn, cậu đăng ký trường nào?"

Tôi nhìn chằm chằm dòng chữ đó, ngồi rất lâu.

Rồi mỉm cười.

Lần này, tôi không trả lời anh ta.

Nửa phút sau, anh ta lại nhắn:

"Chẳng phải chúng ta đã hứa cùng đến Bắc Kinh sao?"

"Cậu đừng có tự ý điền lung tung."

"Lát nữa tôi qua xem giúp cậu."

Kiếp trước, đọc những dòng này, tôi chỉ thấy ngọt ngào.

Giờ nhìn lại, chỉ thấy lạnh lẽo.

Xem giúp cái gì cơ chứ.

Là xem đường cho Tô Niệm thì có.

Tôi gập máy tính lại, làm ba việc trước.

Thứ nhất, đổi mật khẩu tài khoản điền nguyện vọng.

Thứ hai, liên kết với số điện thoại mới của bố tôi.

Thứ ba, bật tất cả các tính năng x/ác thực đăng nhập, thông báo qua tin nhắn và cảnh báo đăng nhập lạ.

Làm xong, tôi chụp màn hình lưu lại.

Sau đó, tôi để điện thoại sang một bên, chậm rãi trả lời Hứa Tri Hành:

"Không cần."

"Tôi tự điền được."

Anh ta nhắn lại gần như ngay lập tức:

"Lâm Vãn, ý cậu là sao?"

Tôi nhìn màn hình, ngón tay rất vững vàng.

"Đúng như lời tôi nói."

"Nguyện vọng là chuyện của tôi."

"Tôi không nói cho bất kỳ ai."

Bên kia im lặng rất lâu.

Lâu đến mức tôi tưởng anh ta sẽ không nhắn lại nữa.

Kết quả năm phút sau, Hứa Tri Hành trực tiếp gõ cửa nhà tôi.

Mẹ tôi đang hầm canh trong bếp, nghe tiếng chuông cửa, tưởng là hàng xóm nên vội vàng ra mở.

Hứa Tri Hành đứng ở cửa, tay còn xách theo một túi trái cây.

Anh ta cười rất tự nhiên.

"Dì ơi, con đến tìm Vãn Vãn xem nguyện vọng ạ."

Mẹ tôi lập tức mời anh ta vào.

"Mau vào đi."

"Hai đứa từ nhỏ thành tích đều tốt, nên tham khảo lẫn nhau."

Kiếp trước, mẹ tôi cũng nói như vậy.

Bà luôn rất quý Hứa Tri Hành.

Cảm thấy anh ta điềm đạm, hiểu chuyện, đối xử tốt với tôi.

Nhưng bà đâu biết, chính đứa trẻ mà bà khen ngợi vô số lần này, đã tự tay h/ủy ho/ại lựa chọn quan trọng nhất đời tôi.

Khi Hứa Tri Hành bước vào phòng tôi, tôi đang sắp xếp tài liệu.

Anh ta nhìn chiếc máy tính đang gập lại của tôi, nhíu mày.

"Sao cậu lại tắt đi?"

Tôi nói: "Chưa điền."

Anh ta sững sờ.

"Chưa điền?"

Tôi gật đầu.

"Lát nữa điền."

Anh ta đi tới cạnh bàn tôi, giọng điệu vẫn ôn hòa như mọi khi.

"Lâm Vãn, nguyện vọng không thể trì hoãn bừa bãi được."

"Cậu đưa bảng đó cho tôi xem nào."

"Tôi phân tích giúp cậu."

Tôi ngẩng đầu nhìn anh ta.

"Cậu phân tích giúp tôi?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm