"Đúng vậy."
Anh ta cười cười.
"Chẳng phải chúng ta vẫn luôn như thế này sao?"
Câu nói này suýt chút nữa khiến tôi bật cười.
Phải rồi.
Chúng tôi vẫn luôn như thế.
Hồi tiểu học, anh ta bảo bài văn tôi viết tốt, mượn để tham khảo.
Kết quả hôm sau, bài văn của anh ta được cô giáo chọn làm bài mẫu để đọc trước lớp.
Hồi cấp hai, anh ta nói không làm được bài thi học sinh giỏi, bảo tôi giảng cách làm cho anh ta.
Sau đó trên danh sách đạt giải, tên anh ta nằm trên tên tôi.
Năm lớp mười hai, anh ta bảo toán của Tô Niệm kém, nhờ tôi kèm cặp cô ta.
Kết quả Tô Niệm dần dần bắt đầu lấy vở ghi chép, vở bài tập sai, tài liệu của tôi.
Trước đây tôi cứ ngỡ đó là sự sẻ chia giữa bạn bè.
Giờ mới hiểu, có những người ngay từ đầu đã quen với việc coi đồ của người khác là chuyện đương nhiên.
Tôi nói:
"Không cần đâu."
"Tôi tự phân tích rồi."
Sắc mặt Hứa Tri Hành có chút cứng đờ.
"Lâm Vãn, hôm nay cậu bị sao vậy?"
"Có phải vì chuyện Tô Niệm lỡ lời hôm qua nên cậu vẫn còn gi/ận?"
Tôi nhớ ra rồi.
Hôm qua trong bữa tiệc chia tay thầy cô, Tô Niệm cười nói trước mặt bao nhiêu bạn học:
"Vãn Vãn giỏi như vậy, chắc chắn là đăng ký Đại học Bắc Kinh rồi nhỉ?"
"Nhưng mà Đại học Bắc Kinh áp lực lớn lắm, người hiếu thắng như cậu ấy, vào đó cũng mệt mỏi lắm."
"Nếu là tôi, tôi thà chọn một trường nhẹ nhàng hơn."
Lúc đó tôi chỉ cười trừ.
Kiếp trước, tôi không suy nghĩ nhiều.
Giờ nghĩ lại, cô ta đã bắt đầu thăm dò từ lúc đó rồi.
Tôi nhìn Hứa Tri Hành.
"Tôi không gi/ận."
"Vậy sao cậu không cho tôi xem nguyện vọng?"
Tôi bình thản đáp:
"Vì không muốn."
Biểu cảm của anh ta cuối cùng cũng không giữ nổi nữa.
"Lâm Vãn, chúng ta quen biết bao nhiêu năm, ngay cả tôi mà cậu cũng đề phòng sao?"
Tôi cười.
"Đúng."
Sắc mặt anh ta thay đổi hoàn toàn.
"Cậu có ý gì?"
"Hứa Tri Hành, có phải cậu thấy tôi bắt buộc phải nói cho cậu biết mọi thứ không?"
"Cậu hỏi thì tôi phải đáp."
"Cậu muốn xem thì tôi phải đưa."
"Cậu bảo tôi giúp Tô Niệm thì tôi phải giúp."
Anh ta nhíu mày:
"Sao cậu lại lôi Tô Niệm vào đây?"
"Cô ấy đắc tội gì với cậu à?"
Tôi nhìn anh ta.
Câu nói này quá đỗi quen thuộc.
Kiếp trước, chỉ cần tôi và Tô Niệm xảy ra xung đột, Hứa Tri Hành luôn là người đầu tiên hỏi:
"Cô ấy đắc tội gì với cậu à?"
Dường như chỉ cần Tô Niệm cúi đầu, đỏ mắt, cắn môi.
Thì người sai chắc chắn là tôi.
Tôi đáp:
"Không đắc tội gì cả."
"Cho nên cậu cũng đừng thay cô ta mà hỏi."
Hứa Tri Hành nhìn chằm chằm tôi rất lâu, như thể lần đầu tiên mới quen biết tôi vậy.
Cuối cùng, anh ta sa sầm mặt mày rời đi.
Trước khi ra cửa, anh ta nói:
"Lâm Vãn, bây giờ cậu trở nên thật xa lạ."
Tôi cười.
Xa lạ thì đúng rồi.
Kẻ ngốc kiếp trước ấy, đã ch*t rồi.
Sau khi Hứa Tri Hành đi, mẹ tôi bưng bát canh vào.
"Con cãi nhau với Tri Hành à?"
Tôi lắc đầu.
"Không ạ."
Mẹ tôi ngồi xuống cạnh tôi, có chút lo lắng.
"Vãn Vãn, điền nguyện vọng là chuyện lớn."
"Thành tích của con và Tri Hành đều tốt, tham khảo lẫn nhau không có gì là x/ấu cả."
Tôi nhìn lọn tóc bạc trên thái dương của mẹ, lồng ng/ực hơi nhói đ/au.
Kiếp trước, sau khi nguyện vọng của tôi bị sửa, mẹ tôi còn đ/au lòng hơn cả tôi.
Bà trốn trong nhà vệ sinh lén khóc.
Bố tôi chạy đi chạy lại sở giáo dục mấy bận, trở về lại lẳng lặng ngồi ngoài ban công hút th/uốc.
Họ không hề trách tôi.
Nhưng tôi biết, trong lòng họ còn đ/au hơn bất cứ ai.
Kiếp này, tôi không thể để họ phải trải qua điều đó một lần nữa.
Tôi nắm lấy tay mẹ.
"Mẹ, nguyện vọng con sẽ tự điền."
"Ngoài mẹ và bố ra, không ai được xem cả."
"Đặc biệt là Hứa Tri Hành và Tô Niệm."
Mẹ tôi sững sờ một chút.
"Sao thế?"
Tôi nói:
"Con thấy họ có gì đó không ổn."
Biểu cảm của mẹ tôi dần trở nên nghiêm túc.
"Con phát hiện ra chuyện gì à?"
Tôi không nói chuyện trọng sinh ra.
Nói ra cũng chẳng ai tin.
Tôi chỉ nói:
"Tô Niệm cứ luôn dò hỏi nguyện vọng của con."
"Hứa Tri Hành cũng vậy."
"Con không muốn mạo hiểm."
Mẹ tôi nghe xong, sắc mặt trầm xuống.
Bà tuy bình thường hiền lành, nhưng vào những lúc quan trọng thì không hề hồ đồ.
"Vậy thì không cho biết nữa."
"Tài khoản, mật khẩu đã đổi chưa?"
Tôi gật đầu.
"Đổi rồi ạ."
"Còn số điện thoại?"
"Đã liên kết với số của bố rồi."
Mẹ tôi thở phào nhẹ nhõm.
"Tốt."
"Con cứ yên tâm mà điền."
"Bố mẹ đều ủng hộ con."
Khóe mắt tôi nóng lên.
Kiếp trước, tôi cứ nghĩ rằng có những quyết định bắt buộc phải bàn bạc với Hứa Tri Hành.
Giờ mới hiểu ra.
Người thực sự ủng hộ tôi, thực ra vẫn luôn ở trong nhà.
Tối hôm đó, tôi chưa chính thức nộp nguyện vọng.
Tôi làm ra một bảng danh sách giả trước.
Nguyện vọng một: Khoa Toán, Đại học Bắc Kinh.
Nguyện vọng hai: Khoa Máy tính, Đại học Nam Kinh.
Nguyện vọng ba: Khoa Tài chính, Đại học Giang Thành.
Giống hệt kiếp trước.
Sau đó, tôi cố tình in bảng danh sách giả này ra, kẹp vào trong một cuốn hướng dẫn chọn nguyện vọng.
Tôi biết Hứa Tri Hành chắc chắn sẽ còn quay lại.
Cũng biết Tô Niệm sẽ không từ bỏ ý định.
Quả nhiên, sáng hôm sau, Hứa Tri Hành lại đến.
Lần này anh ta không đi một mình.
Tô Niệm cũng đi theo.
Cô ta mặc váy trắng, buộc tóc đuôi ngựa thấp, trông vừa thanh thuần lại vừa yếu đuối.
Vừa vào cửa, cô ta đã đỏ hoe mắt nhìn tôi.
"Vãn Vãn, có phải cậu vẫn còn trách tớ không?"
Mẹ tôi đang ở phòng khách, liếc nhìn cô ta một cái rồi không nói gì.
Tôi ngồi trên ghế sofa, chậm rãi lật sách.
"Trách cậu chuyện gì?"
Tô Niệm cắn cắn môi.
"Trách tớ hôm qua lỡ lời."
"Tớ không cố ý nói cậu vào Đại học Bắc Kinh sẽ áp lực đâu."
"Tớ chỉ là lo lắng cho cậu thôi."
Tôi mỉm cười.