Đêm đó khi tôi đang làm bài tập thi đấu, điện thoại reo.
Không phải anh cả, cũng không phải anh hai.
Là Cố Thi Ngữ.
"Chị à, dạo này chị bận quá nhỉ. Nghe nói chị sắp tham gia kỳ thi cấp tỉnh rồi?"
"Cô tìm tôi có chuyện gì?"
Cô ta cười một tiếng.
"Không có chuyện gì lớn. Chỉ là hôm nay lúc ăn cơm, mẹ có nhắc một câu là chị thi được hạng nhất toàn trường. Anh ba bỗng nhiên đ/ập đũa."
"Anh ấy nói một câu, tôi nghĩ chị nên biết."
"Anh ấy nói gì?"
"Anh ấy nói, một kẻ ngốc vốn dĩ bốn tuổi mới biết gọi người mà đột nhiên thi được hạng nhất toàn trường, cũng vô lý giống như một người từ nhỏ đã biết hát như anh ấy mà đột nhiên không tìm thấy tông vậy. Liệu có liên quan gì không."
Tôi nắm ch/ặt điện thoại, không nói gì.
Giọng Cố Thi Ngữ tiếp tục truyền đến, nhỏ nhẹ như một sợi chỉ.
"Tôi đã cản giúp chị rồi. Tôi nói với anh ba là có lẽ chị chỉ là đột nhiên thông suốt thôi. Người với người khác nhau, có người chính là đại khí vãn thành (thành công muộn)."
"Cô giúp tôi sao?"
"Tất nhiên là tôi giúp chị rồi chị à. Tôi không hy vọng các anh lại vì chuyện này mà đi gây khó dễ cho chị."
Tôi nghe giọng điệu của cô ta, không một chữ nào là thật.
Cô ta cản anh ba không phải để giúp tôi. Là vì nếu anh ba lần theo manh mối này mà suy nghĩ tiếp, những thứ cuối cùng tìm ra sẽ khiến cả nhà họ Lục mất kiểm soát. Đến lúc đó không chỉ tôi gặp rắc rối, mà cả cô ta cũng không giữ được mình.
Cô ta đang bảo vệ chính mình.
"Cảm ơn cô." Tôi nói.
"Chị thi cấp tỉnh cố lên nhé."
Cô ta cúp máy.
Tôi đặt điện thoại xuống, nhìn tập đề thi đấu trên bàn.
Anh ba đã bắt đầu nghi ngờ rồi.
Thời gian không còn nhiều nữa. Trước kỳ thi cấp tỉnh, tôi không thể để manh mối này bị ai đó kéo ra.
Nhưng sau kỳ thi cấp tỉnh, mọi thứ sẽ khác hẳn.
Chương 19
Một tuần trước kỳ thi cấp tỉnh, dì Phương kể cho tôi một chuyện.
"Noãn Noãn, lúc dì dọn tủ, dì tìm thấy một thứ."
Dì lấy từ trong chiếc hộp sắt cũ ra một bức ảnh, mép đã ố vàng, các góc đều bị cuộn lại.
Trong ảnh là tôi năm bảy tuổi, mặc chiếc áo khoác mỏng bẩn thỉu, cổ đeo miếng ngọc bội cũ đó. Bức ảnh do dì Phương chụp bằng máy ảnh cũ năm ấy.
"Cái thứ trên cổ con, sau đó thế nào rồi?"
"Bị Triệu Huệ Lan thu mất rồi. Bà ta nói giữ hộ cho con."
"Con đã bao giờ nghĩ..." Dì Phương do dự một chút. "Miếng ngọc bội này có thể là do gia đình ruột th!t của con để lại không?"
"Con từng nghĩ. Nhưng con không nhớ chuyện trước bảy tuổi nữa."
Dì Phương gật đầu. Nhưng dì lại lấy thêm một thứ nữa từ trong hộp sắt.
Một mảnh giấy nhỏ.
"Đây là tối hôm con mới đến nhà họ Lục, lúc dì giúp con giặt quần áo thì nó rơi ra từ trong túi. Lúc đó dì muốn đưa cho Triệu Huệ Lan, nhưng bà ta chỉ lấy ngọc bội, nói mấy thứ khác không đáng tiền nên không cần nữa. Dì liền giữ lại."
Mảnh giấy nhăn nhúm, trên đó chỉ viết một dòng chữ và một dãy số.
Chữ là viết tay, nét chữ chỉnh tề không giống người thường, là cấu trúc chữ của người từng luyện thư pháp.
"An An, bố sẽ đến đón con."
An An.
Không phải Noãn Noãn.
Dãy số phía sau giống như một số điện thoại, nhưng đã mờ đến mức chỉ còn vài chữ số đầu là nhận diện được.
Tôi cầm mảnh giấy đó nhìn rất lâu.
"Dì Phương, mảnh giấy này dì giữ suốt sao?"
"Ừ. Dì nghĩ lúc đó Triệu Huệ Lan không cần, nhỡ đâu sau này dùng đến thì sao."
"Dì từng nghi ngờ lai lịch của con sao?"
Dì Phương nhìn tôi.
"Noãn Noãn, lúc con được nhặt về năm bảy tuổi, tuy mặc đồ bẩn nhưng chất vải của chiếc áo đó không tệ. Ngọc bội cũng không phải là đồ b/án ở lề đường. Lúc đó dì đã nghĩ, con không giống đứa trẻ xuất thân từ gia đình bình thường."
Khi dì nói những lời này, ánh đèn đường ngoài cửa sổ vừa bật sáng.
Một ý nghĩ lóe lên trong đầu tôi, nhưng tôi không tiếp tục theo đuổi nó.
Bây giờ không phải lúc để điều tra chuyện này.
Hạng nhất cấp tỉnh.
Phải lấy được cái hạng nhất đó trước đã.
Rồi sau đó mới tính từng chuyện một.
Chương 20
Ngày thi cấp tỉnh, phòng thi được đặt tại giảng đường của trường Đại học Sư phạm.
Hơn bốn trăm thí sinh toàn tỉnh, ngồi chật kín cả hội trường. Hàng ghế đầu là chỗ ngồi của ban giám khảo, một hàng bảy người trông như các giáo sư.
Đề Toán thời gian ba tiếng, sáu câu hỏi lớn.
Khi tôi làm xong, đồng hồ đếm ngược mới chạy được một tiếng bốn mươi bảy phút.
Nộp bài sớm.
Khi bước ra khỏi phòng thi, trong hành lang có người đang trò chuyện.
"Câu thứ sáu cậu làm thế nào?"
"Không làm ra. Cấu trúc cuối cùng tớ làm thế nào cũng không khớp."
"Tớ dùng phương pháp phản chứng, nhưng không chắc đúng hay không."
Tôi đi ngang qua họ, không nói gì.
Câu thứ sáu. Tôi dùng hai cách để viết xong, cách thứ hai ít hơn cách thứ nhất một bước. Cả hai đều đúng.
Kết quả được công bố sau ba ngày.
Người thông báo cho tôi không phải nhà trường, mà là thầy Chu trực tiếp gọi điện.
Giọng thầy hơi run.
"Hạng nhất. Hạng nhất toàn tỉnh. Tổng điểm cách người thứ hai bốn mươi mốt điểm. Ban tổ chức nói đây là khoảng cách điểm lớn nhất trong gần năm năm trở lại đây."
"Ngoài ra, câu thứ sáu của em đã được tổ chấm thi tách riêng ra để thảo luận. Cách giải thứ hai của em còn ngắn gọn hơn cả đáp án chuẩn. Trưởng tổ chấm thi nói muốn thu thập vào tập tài liệu tham khảo mẫu của năm sau."
Tôi đứng bên bậu cửa sổ nhà dì Phương, bên ngoài đang mưa phùn.
Hạng nhất toàn tỉnh.
Thầy Chu còn nói thêm một chuyện nữa.