Kiếp trước, tôi đã cãi nhau một trận kịch liệt với chị dâu ngay trên bàn ăn. Chị ta muốn đón đứa cháu trai Trương Trạch, kẻ bị trường học buộc thôi học vì yêu đương sớm, về nhà ở chung và bắt con bé Lâm Tiểu Ngư, cháu gái mười lăm tuổi của tôi, phải ngủ chung phòng với nó. Lâm Tiểu Ngư đang học lớp chín, sắp đến kỳ thi trung học phổ thông. Trương Trạch kém con bé một tuổi, vừa bị giáo viên đuổi về nhà để "phản tỉnh". Để một cô thiếu nữ ngủ chung giường với một tên l/ưu ma/nh nhí? Đây có phải là việc con người nên làm không? Tôi lập tức nổi đi/ên, từng câu từng chữ đều sắc bén, đá/nh thẳng vào tâm lý. Cả nhà đều đứng về phía tôi, chị dâu vừa ch/ửi bới vừa miễn cưỡng đưa Trương Trạch về nhà. Sau đó, Trương Trạch lén chạy ra ngoài tìm bạn gái, bị phụ huynh của đối phương đuổi đá/nh, hoảng lo/ạn chạy ra đường lớn và bị xe tải đ/âm ch*t. Chị dâu phát đi/ên. Chị ta cho rằng tất cả là lỗi của tôi. Nếu cháu trai ở nhà chị ta, chị ta có thể trông chừng, thì nó đã không ch*t. Chị ta gọi anh trai và mẹ đẻ đến, chặn tôi lại trong phòng khách. Anh trai chị ta đ/è tay chân tôi, còn chị ta cầm d/ao gọt hoa quả, một nhát, lại một nhát. Mở mắt ra lần nữa, tôi lại ngồi trước bàn ăn này. Vẫn bàn ăn đó, vẫn những lời nói đó, tôi mỉm cười. "Được thôi, chị dâu. Vừa hay tôi đưa cháu gái đi, nhường chỗ cho chị." Chị muốn c/ứu cháu trai, tôi không can thiệp, nhưng với cháu gái mình, tôi không thể để con bé sống trong môi trường nguy hiểm. Kiếp này, tôi không giảng đạo lý nữa. Tôi chỉ xem kịch.
1.
"Lâm Thắng, từ nay về sau bữa tối anh nấu nhiều thêm một chút nhé."
Trên bàn ăn, chị dâu Trương Nhã vừa gắp thức ăn cho Trương Trạch bên cạnh, vừa buông một câu bàng bạc: "Hai tháng gần đây, Tiểu Trạch sẽ ở lại nhà chúng ta."
Không khí im lặng trong chốc lát.
Tay mẹ tôi đang bưng bát khựng lại: "Tiểu Trạch học lớp tám rồi nhỉ? Đưa nó đến trường đi xe mất hơn một tiếng, ở nhà các con thì sáng ra phải dậy sớm lắm đấy."
Chị dâu đặt đũa xuống, bắt đầu than vãn: "Đừng nói nữa, giáo viên của nó bảo học kỳ này cho nó nghỉ, học kỳ sau mới được đi học tiếp."
"Sao vậy?" Mẹ tôi nhíu mày, "Xảy ra chuyện gì? Đang yên đang lành sao lại không cho trẻ con đi học, mới lớp tám mà."
"Thằng nhóc hỗn xược này yêu đương sớm." Chị dâu miệng nói "thằng nhóc hỗn xược" nhưng giọng điệu lại như đang khoe khoang, "Dấu hôn trên cổ cũng không biết che lại, bị giáo viên phát hiện rồi."
"Theo con thì bà giáo đó cũng rảnh rỗi sinh nông nổi. Trước đó còn bảo ngửi thấy mùi th/uốc lá trên người Tiểu Trạch này nọ. Nó có hút th/uốc ở trường đâu, đứa trẻ mười mấy tuổi hút điếu th/uốc cũng quản, phiền ch*t đi được."
"Yêu đương cũng quản, ai biết được có phải đứa con gái kia dụ dỗ Tiểu Trạch nhà chúng ta không? Hở ra là đòi đuổi học, bắt về nhà phản tỉnh. Có gì mà phải phản tỉnh? Bà già đó chắc là hồi trẻ không có ai theo đuổi nên gh/en tị vì Tiểu Trạch nhà chúng ta được nhiều người thích thôi."
Chị ta càng nói càng quá quắt, lông mày mẹ tôi đã nhíu ch/ặt lại, nhưng vì không phải con cái trong nhà nên cuối cùng bà không nói gì thêm, chỉ là không nhịn được hỏi một câu: "Vậy sao lại ở nhà các con? Nhà các con có hai phòng, không đủ chỗ đâu."
Trương Nhã tỏ vẻ không sao cả: "Thì như trước thôi, Tiểu Trạch ngủ cùng Tiểu Ngư."
Chị ta quay đầu, mỉm cười với Lâm Tiểu Ngư đang ngồi im lặng ở góc bàn ăn: "Tiểu Ngư à, con phải ngoan, không được cùng em trai chơi game quá muộn đâu đấy, con còn phải đi học nữa."
Lâm Tiểu Ngư cúi đầu, không nói gì.
Đũa của tôi dừng lại giữa không trung.
Kiếp trước, chính vào thời điểm này, tôi đã bùng n/ổ.
Tôi nhớ rất rõ.
Tôi đặt đũa xuống, tuôn ra một tràng.
"Chị còn biết Tiểu Ngư phải đi học cơ à? Con bé năm nay lớp chín, tháng ba rồi, mấy tháng nữa là thi chuyển cấp! Chị làm phụ huynh không giúp tạo môi trường ôn thi, còn nhất quyết mang một người về làm phiền con bé? Sợ con gái mình đỗ vào trường cấp ba tốt lắm hay sao?"
"Tiểu Ngư mười lăm tuổi rồi, không phải năm tuổi! Chị để Trương Trạch ngủ cùng con bé? Trương Trạch tại sao bị đuổi học? Nói khó nghe chút thì nó là một tên l/ưu ma/nh nhí, chị kéo một tên l/ưu ma/nh ngủ chung giường với con gái mình?"
Trương Nhã lập tức nổi gi/ận: "Cô sao lại có suy nghĩ bẩn thỉu thế! Chúng nó là chị em họ!"
"Chê tôi nói khó nghe? Chị đừng làm chuyện kinh t/ởm đi. Nó không cha không mẹ à? Ông bà nội ch*t hết rồi sao? Nhất thiết phải để chị chăm sóc? Chẳng phải vì giữ thể diện sợ hàng xóm bàn tán, nên mới ném nó ra xa để giả vờ như không có chuyện gì sao?"
Chúng tôi cãi nhau long trời lở đất.
Tôi vạch trần tất cả những lời khó nghe, những chuyện x/ấu hổ ra hết.
Yếu tố thực tế là không đủ chỗ, không ai quản trẻ con; yếu tố thi cử không thể trì hoãn; còn yếu tố tránh hiềm nghi, tác phong của Trương Trạch dù là anh em ruột cũng phải tránh hiềm nghi.
Lần đó tôi thắng.
Cả nhà đứng về phía tôi, anh trai, mẹ, bố, tất cả đều từ chối Trương Nhã.
Trương Nhã vừa ch/ửi bới vừa đưa Trương Trạch về nhà.
Rồi sau đó thì sao?
Sau đó Trương Trạch ch*t.
Bà ngoại nó đi chơi, không trông chừng nó.
Nó lẻn ra ngoài hẹn hò với bạn gái, bị phụ huynh của đối phương phát hiện đuổi đá/nh, hoảng lo/ạn lao ra đường lớn, bị một chiếc xe tải đ/âm bay.
Trương Nhã phát đi/ên.
Chị ta đổ hết mọi h/ận th/ù lên đầu tôi.
"Chính là do cô không đồng ý! Nếu Tiểu Trạch ở nhà tôi, tôi có thể trông chừng nó! Thì đã không xảy ra chuyện này!"
Chị ta gọi anh trai Trương Quân và mẹ chị ta, ba người chặn tôi trong phòng khách nhà bố mẹ.
Trương Quân đ/è tay chân tôi, Trương Nhã cầm d/ao.
Một nhát đ/âm vào tim.