Kết quả của cuộc cãi vã hôm đó là Lâm Thắng nói gì cũng không muốn sinh thêm con thứ hai nữa. Sau đó, sự thiên vị của Trương Nhã trở nên trắng trợn, không hề che giấu. Chị ta chưa bao giờ gọt cho Lâm Tiểu Ngư một quả táo nào. Nhưng mỗi lần Trương Trạch đến, chị ta đều gọt táo sạch sẽ, c/ắt thành miếng nhỏ, cắm tăm rồi từng miếng từng miếng đút tận miệng nó. Chị ta chưa bao giờ m/ua cho Lâm Tiểu Ngư một bộ quần áo mới. Nhưng mỗi khi chuyển mùa, chị ta đều nhớ đến việc m/ua cho Trương Trạch vài bộ. Chị ta chưa bao giờ hỏi Lâm Tiểu Ngư một câu "Hôm nay ở trường con có vui không". Nhưng chỉ cần Trương Trạch hắt hơi một cái, chị ta đã lo lắng đến cuống cuồ/ng.
4.
Tôi ngồi đối diện Lâm Tiểu Ngư, nhìn con bé từng chút một ăn mì tôm, do dự một lát rồi vẫn lên tiếng.
"Trước đây khi Trương Trạch đến nhà, mẹ con vẫn bắt hai đứa ngủ cùng nhau sao?"
Con bé chậm rãi nhai sợi mì, lắc đầu: "Không ạ. Lúc đó bố ở nhà, toàn là bố ngủ với anh ấy, còn con ngủ với mẹ."
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
"Con bây giờ lớn rồi," tôi cân nhắc từ ngữ, "không còn là trẻ con nữa, không thể ngủ cùng em trai được nữa. Không phù hợp, cũng không tiện."
Con bé dừng động tác ăn mì lại.
Im lặng suốt mấy giây.
Sau đó con bé lên tiếng, giọng rất khẽ: "Cô ơi, con không thích em trai."
Tôi sững người.
"Cô ơi, con gh/ét Trương Trạch."
Con bé đặt đũa xuống, giọng bắt đầu r/un r/ẩy.
Con bé kể với tôi, hồi nhỏ, nó rất thích em trai đến nhà chơi. Vì em trai đến thì trong nhà mới có đồ ăn vặt, coca, gà rán. Những thứ mà mẹ chưa bao giờ cho nó ăn, cứ em trai đến là có đủ cả. Nó còn có thể cùng em trai chơi game, nghịch điện thoại. Sau này lên cấp hai, khi trò chuyện với bạn học, nó vô tình nhắc đến việc mình ngủ cùng em trai.
Nó nói nó cũng vậy. Nhưng em trai của bạn nó mới năm tuổi, còn Trương Trạch chỉ kém nó một tuổi. Bạn nó bảo "như vậy không được", nhưng rốt cuộc tại sao không được thì cũng không nói rõ, chỉ bảo "bố mẹ đều nói không được". Nó không hiểu, nhưng vẫn cảm thấy có gì đó không ổn.
"Sau đó có một lần, em trai lại đến nhà ở, con nói với mẹ là con không muốn ngủ cùng em trai nữa. Mẹ..." giọng con bé khựng lại, "Mẹ m/ắng con."
"Mẹ m/ắng con thế nào?" Giọng tôi hơi khàn.
"Mẹ m/ắng con là kẻ phiền phức, nhiều chuyện, còn nhỏ mà suy nghĩ lung tung." Giọng Lâm Tiểu Ngư bắt đầu đ/ứt quãng.
"Mẹ ép con phải nói xem là ai đã làm hư con, có phải bạn cùng lớp đã nói với con những lời bậy bạ gì không. Con nói không có ai nói gì cả, con chỉ là cảm thấy... không thoải mái."
"Mẹ nói con không bình thường, mẹ nói đều là người một nhà, kẻ lòng dạ bẩn thỉu nhìn cái gì cũng bẩn thỉu."
Tôi siết ch/ặt nắm đ/ấm.
"Sau đó con không nói nữa."
"Rồi sao nữa?" Tôi nhận ra khi mình nói câu này, giọng mình đang run lên.
Lâm Tiểu Ngư tiếp tục kể.
"Năm ngoái có một lần... em trai ở nhà. Nửa đêm con tỉnh dậy, cảm nhận được... nó đang sờ vào người con."
"Nó... sờ vào chân con. Đầu tiên là đùi... rồi lần lên trên..." Giọng con bé rất khẽ, mang theo tiếng nức nở.
"Con sợ phát khiếp, không dám cử động. Con giả vờ như vẫn đang ngủ, ngay cả thở cũng không dám thở mạnh... May mà... may mà sau đó nó dừng lại."
"Con không biết đã qua bao lâu, nó trở mình rồi ngáy. Con mở mắt nhìn trần nhà, cả đêm không dám ngủ tiếp."
Phòng khách yên tĩnh đến đ/áng s/ợ.
"Con đã nói với bố mẹ chưa?"
Con bé gật đầu, rồi lại lắc đầu.
"Mẹ biết ạ. Ngày hôm sau con đã nói với mẹ... nhưng mẹ bảo là do con dậy thì, nằm mơ xuân, nói con còn nhỏ mà đã... không biết x/ấu hổ."
"Mẹ còn nói chuyện này không được nói với bố, nói ra bố sẽ đá/nh ch*t Trương Trạch. Mẹ bảo Trương Trạch vẫn còn là một đứa trẻ, nó không hiểu gì cả, là do con nghĩ nhiều."
"Còn bố?" Tôi nhận ra giọng mình trầm xuống đ/áng s/ợ.
"Bố không biết ạ." Lâm Tiểu Ngư ngước khuôn mặt đẫm lệ lên, ánh mắt đầy sự mệt mỏi.
"Mẹ nói chuyện này... rất bẩn, không được nói với bố. Hơn nữa bố quá mệt, mỗi ngày rạng sáng mới về, con không muốn làm bố thêm phiền lòng."
Tôi không biết phải nói gì, chỉ ôm ch/ặt con bé vào lòng.
Con bé không nói nữa, lặng lẽ vùi mặt vào vai tôi, khóc càng dữ dội hơn.
Tôi ôm nó, trong đầu vẫn hiện lên hình ảnh cuối cùng của kiếp trước. Lâm Tiểu Ngư mặt đầy m/áu và nước mắt lao về phía tôi, miệng gọi "Cô ơi". Kiếp này, đến lượt tôi bảo vệ con bé.
5.
Sau khi Lâm Tiểu Ngư đến ở nhà tôi, con bé dần dần cởi mở hơn. Cuộc sống của tôi yên bình, nhưng bên phía Trương Nhã lại náo nhiệt vô cùng. Sau khi đón Trương Trạch về, ban ngày Trương Nhã mang nó theo đến xưởng làm việc, chị ta nghĩ mình có thể giám sát nó bất cứ lúc nào, hơn nữa ở xưởng bao cơm trưa cơm tối, vừa tiết kiệm vừa đỡ việc. Tính toán như thần. Đáng tiếc, ông chủ xưởng không phải kẻ ngốc. Một thằng nhóc mười lăm tuổi đang tuổi ăn tuổi lớn, sức ăn kinh khủng. Chưa đầy một tuần, ông chủ đã không chịu nổi nữa. Không phải vì tiếc tiền hai bữa cơm, mà là Trương Trạch ở xưởng thực sự quá gây cản trở.