Mẹ chị ta gặp ai cũng nói, con gái mình trong bụng là con trai, sau này sẽ được ghi vào gia phả nhà họ Trương.
Bản thân Trương Nhã có lẽ cũng nuôi một tia hy vọng mong manh.
Lỡ đâu thực sự là con trai thì sao? Cả đời này chị ta chẳng phải chỉ muốn có một đứa con trai sao?
Giờ đây, ông trời dường như thực sự đã ban cho chị ta một "đứa con trai".
Đứa trẻ chào đời, là một bé trai. Da nhăn nheo, tiếng khóc yếu ớt như mèo con, mặt mày tím tái.
Bác sĩ khám xong, chẩn đoán b/ệnh tim bẩm sinh.
Chi phí chữa trị là một con số trên trời.
Lấy đâu ra tiền chữa b/ệnh?
Bản thân Trương Nhã không có lấy một xu.
Anh trai chị ta là Trương Quân càng không thể bỏ tiền, hắn mở quán nướng lỗ vốn nặng nề, đang đ/au đầu không biết lấy ai lấp lỗ hổng.
Bố mẹ chị ta lại càng trở mặt không nhận người, trách chị ta vô dụng, sinh ra một đứa phế vật, tốn cơm tốn gạo nhà họ.
Còn Trương Trạch, từ lâu đã theo bạn của Trương Quân đi tỉnh khác, làm thợ học việc ở một tiệm sửa xe, lại còn yêu đương, bạn gái cũng đã mang th/ai.
Đứa trẻ không ai chăm sóc, chẳng bao lâu sau thì mất. Một cơn cảm lạnh thông thường chuyển thành viêm phổi, cộng thêm vấn đề về tim, dẫn đến suy tim phổi.
Nghe nói khi bé trai qu/a đ/ời, Trương Nhã đã ôm con ngồi suốt đêm dài trong hành lang b/ệnh viện.
Sau khi đứa trẻ mất, Trương Nhã hoàn toàn không thể ở lại nhà mẹ đẻ nữa.
Mẹ chị ta chê chị ta xui xẻo, anh trai chê chị ta ăn bám.
Vào một ngày bình thường nào đó, mẹ chị ta dẫn về một người đàn ông lạ mặt.
Người đó ngoài năm mươi tuổi, đen đúa g/ầy gò, trên mặt có một vết s/ẹo, bàn tay trái thiếu hai ngón.
Nghe đâu là người ở vùng núi hẻo lánh tỉnh bên cạnh, trước sau từng cưới hai đời vợ, đều đã ch*t.
Một người b/ệnh ch*t, người kia nghe nói bị đá/nh đ/ập đến ch*t.
Nhưng bố mẹ Trương Nhã chẳng thèm quan tâm, họ chỉ biết "sao chổi" đã bị tống khứ, trong nhà còn thu về mười vạn tệ.
Ngày Trương Nhã ra đi, chị ta mặc một bộ quần áo mới nền đỏ hoa nhí, tóc do chính mẹ chị ta chải chuốt.
Trước khi bước lên chiếc xe van cũ kỹ ấy, chị ta ngoái đầu nhìn lại một lần.
Không ai biết trong ánh mắt cuối cùng ấy chứa đựng điều gì.
10.
Những chuyện này, đều được giấu kín không cho Lâm Tiểu Ngư biết.
Con bé bận rộn chuẩn bị cho kỳ thi chuyển cấp.
Khoảng thời gian đó, mỗi sáng con bé dậy từ sáu giờ để học từ vựng tiếng Anh, tan học lại đến lớp dạy thêm, tận mười giờ đêm mới về đến nhà.
Về đến nơi còn phải làm đề luyện tập, thường xuyên thức đến tờ mờ sáng, bận rộn tối mắt tối mũi.
Con bé g/ầy đi trông thấy, cằm nhọn hoắt, quầng thâm dưới mắt ngày càng đậm.
Nhưng con bé chưa từng kêu một tiếng mệt mỏi trước mặt tôi.
Ngày công bố điểm, tôi đang nấu bữa trưa trong bếp. Con bé tra điểm ở phòng khách, bỗng hét lên một tiếng, khiến tôi làm rơi cả cái muôi.
"Cô ơi! Cô ơi!" Con bé lao vào bếp, giơ điện thoại lên trước mặt tôi.
"Con đỗ rồi! Trường cấp ba trọng điểm!"
Con bé vừa khóc vừa hét, vừa cười vừa reo, tay chân múa may, nước mắt lã chã rơi xuống màn hình điện thoại.
Ánh nắng ngoài cửa sổ vừa đẹp, ve sầu mùa hè kêu râm ran.
Thật tuyệt.
Lần này, cả con bé và tôi đều sẽ có một tương lai tươi đẹp.