Còn người đàn bà năm xưa xông vào nhà ép tôi ly hôn, người đàn bà cư/ớp đi chồng tôi, cư/ớp đi gia đình tôi, trong miệng cô ta lại chỉ là một kẻ vô tội đang "theo đuổi tình yêu đích thực".

Đứa con trai tôi dốc lòng dạy dỗ hai mươi năm, lúc này đang đứng ngay trước mặt tôi.

Không hề biện minh cho tôi lấy một câu.

Nó chỉ nhìn Lâm Nghiên bằng ánh mắt van nài, như một con chó đang vẫy đuôi c/ầu x/in, thấp giọng hạ mình nói:

"Nghiên Nghiên, bà ấy là mẹ anh, em vì anh mà nhẫn nhịn một chút đi."

Nó đã mặc nhiên thừa nhận những lời buộc tội của cô ta đối với tôi.

Trái tim tôi như bị thứ gì đó bóp nghẹt, đ/au đến mức không thể thở nổi.

"Tại sao lại bắt tôi phải nhẫn nhịn?" Giọng Lâm Nghiên càng lúc càng sắc nhọn,

"Bố mẹ nói đúng, mẹ anh đúng là kẻ có tâm địa đ/ộc á/c. Bà ấy tự oán tự trách, bản thân sống không hạnh phúc nên cũng muốn anh phải bất hạnh theo."

"Bạch Nham, nghe cho kỹ đây." Lâm Nghiên xách túi lên, giọng lạnh như băng, "Hôm nay hoặc là anh đi theo tôi, hoặc là chúng ta chia tay. Anh tự chọn đi."

Nói xong, cô ta không thèm ngoái đầu bước thẳng ra cửa.

Bạch Nham đứng sững tại chỗ, mặt c/ắt không còn giọt m/áu, cả người như bị rút cạn sức lực.

Nó nhìn ra cửa, rồi lại nhìn tôi, môi r/un r/ẩy, sau đó, nó "bộp" một tiếng quỳ xuống trước mặt tôi.

Y hệt như kiếp trước.

"Mẹ, con và Nghiên Nghiên là tình yêu đích thực, xin mẹ hãy thành toàn cho con."

Giọng nó nghẹn ngào, nhưng trong nước mắt chẳng hề có chút xót xa nào cho tôi, chỉ có sự ấm ức vì không đạt được ý nguyện của chính nó.

"Mẹ và bố con đã chia tay hai mươi năm rồi, hai mươi năm, mọi ân oán đều nên quên đi thôi. Mẹ đừng vì Nghiên Nghiên là con gái của dì Ôn mà giữ định kiến với cô ấy. Cô ấy thực sự rất tốt."

"Hôm nay cô ấy kích động như vậy là vì cô ấy xót xa cho mẹ mình. Bản thân cô ấy không có lỗi."

Tôi nhìn đứa con trai đang quỳ dưới đất.

Nó biết Lâm Nghiên xót xa cho mẹ cô ta.

Vậy còn nó, có từng xót xa cho tôi một chút nào không?

Kiếp trước sau khi tôi ch*t, nó vỗ tay hả hê, hay là có chút đ/au lòng nào không?

Nó nói, mọi ân oán đều nên quên đi.

Nó không biết, có những vết thương, không phải thời gian có thể chữa lành.

Có những mối h/ận đã ăn sâu vào tận xươ/ng tủy.

Thấy tôi không nói lời nào, nó dập đầu ba cái.

Rồi cũng giống như kiếp trước, xoay người đi về phía cửa.

"Bạch Nham." Tôi quát lên: "Chỉ cần con dám đuổi theo, từ nay về sau đừng nhận ta là mẹ nữa."

Bước chân nó khựng lại, gân xanh trên bàn tay nắm ch/ặt tay nắm cửa nổi lên cuồn cuộn, im lặng hồi lâu mới lên tiếng.

"Mẹ, con biết mẹ đang gi/ận, cần thời gian để chấp nhận. Đợi mẹ bình tĩnh lại con sẽ về."

Nó vẫn bỏ đi.

Có lẽ nó tưởng tôi chỉ đang hù dọa nó,

Tưởng rằng tôi vẫn sẽ như trước đây, vì yêu nó mà thỏa hiệp.

Nhưng nó đâu biết tôi đã ch*t một lần rồi, đây là cơ hội cuối cùng tôi dành cho nó.

Nhìn con trai rời đi, tôi cầm điện thoại lên, chuông reo hai tiếng là có người bắt máy.

"Chủ tịch Bạch." Giọng trợ lý Viên Viên đầy vẻ ngạc nhiên, giờ này mà nhận được điện thoại của tôi, rõ ràng nằm ngoài dự tính của cô ấy.

"Viên Viên, có mấy việc, em làm ngay trong đêm nay đi."

"Dạ, chị cứ nói."

Giọng tôi rất bình tĩnh, bình tĩnh như thể đang sắp xếp lịch trình cuộc họp ngày mai.

"Thứ nhất, tất cả các thẻ ngân hàng đứng tên Bạch Nham, sáng mai phong tỏa hết cho tôi. Thẻ chính, thẻ phụ, thẻ tín dụng, thẻ tiết kiệm, không được để sót một chiếc nào."

Đầu dây bên kia khựng lại một lát. "...Dạ rõ, thưa Chủ tịch. Cần lý do gì không ạ?"

"Không cần lý do. Tiền là của tôi, thẻ là thẻ phụ mở dưới tên tôi. Tôi thu hồi."

"Dạ rõ."

"Thứ hai, bãi miễn chức vụ Tổng giám đốc Bạch Thị của nó. Trước khi nhân sự đi làm vào ngày mai, chuẩn bị sẵn văn bản bãi miễn, chín giờ sáng tôi sẽ ký."

Lần này, Viên Viên im lặng lâu hơn.

Bạch Thị là do một tay tôi gây dựng.

Năm đó ra đi tay trắng, tôi chẳng có gì ngoài đứa con năm tuổi.

Tôi bắt đầu từ việc b/án hàng rong, b/án từng chiếc áo, gom góp từng đồng một.

Năm Bạch Nham học tiểu học, tôi thuê cửa hàng đầu tiên.

Năm nó học cấp hai, tôi mở chi nhánh đầu tiên.

Năm nó đỗ đại học, công ty tôi cuối cùng cũng đi vào quỹ đạo.

Tôi đặt tên nó là "Bạch Nham", hy vọng nó cứng cáp như đ/á, có thể chắn gió che mưa, có thể chống đỡ cả bầu trời.

Tôi đã trải đường cho nó suốt hai mươi năm, giao công ty vào tay nó, cho nó vị trí tổng giám đốc, để nó khi còn trẻ đã đứng ở độ cao mà người khác phấn đấu cả đời cũng không tới được.

Vậy mà nó lại chà đạp lên tình yêu của tôi như thế.

Muốn cưới con gái của kẻ th/ù.

Vậy thì tôi thu hồi lại tất cả.

"Còn nữa," tôi nói tiếp,

"Căn hộ Thúy Hồ nó đang ở là bất động sản đứng tên tôi. Ngày mai bảo bộ phận pháp lý chuẩn bị văn bản thu hồi, cho nó ba ngày để dọn đi."

"Chủ tịch..." Viên Viên ngập ngừng, "Thiếu tổng có biết không ạ?"

"Không cần nó biết. Thông báo cho nó là được."

"Vậy... còn xe của cậu ấy thì sao ạ?"

"Thu hồi luôn." Tôi ngập ngừng một chút,

"Chiếc Porsche đó đứng tên công ty, bảo tài xế ngày mai đi lấy về."

"Dạ."

Tôi cúp máy, đặt điện thoại lên tủ đầu giường.

Căn phòng trở lại yên tĩnh.

Tôi tựa lưng vào đầu giường, nhắm mắt lại, trong đầu không tự chủ được mà hiện lên những hình ảnh từ nhiều năm trước.

Tôi nhớ đến Tần Mặc.

Người đàn ông năm đó từng nói sẽ đối xử tốt với tôi cả đời.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm