Sau ngày hôm đó, thỉnh thoảng có chạm mặt Bạch Nham, tôi cũng coi như không thấy.

Đứa trẻ do một tay tôi nuôi lớn, trong lòng tôi, dường như thực sự đã ch*t hẳn rồi.

Chỉ là tôi không ngờ Bạch Nham lại mời tôi tham dự lễ cưới của nó.

Khi nhận được tin nhắn, tôi đang cùng Viên Viên ăn bún ốc.

"Mẹ, con kết hôn vào ngày 15 tháng sau, dù mẹ không nhận con, nhưng trong lòng con, mẹ mãi mãi là người mẹ con yêu thương nhất. Con vẫn hy vọng có thể nhận được lời chúc phúc của mẹ."

Tôi suy nghĩ một chút, có những việc, quả thực cần phải có một hồi kết.

Cũng nên để một số người hoàn toàn tuyệt vọng.

Thế là tôi trả lời nó: "Đám cưới của c/on m/ẹ sẽ tham dự."

Nó có vẻ vô cùng vui mừng, lại gửi tin nhắn tới:

"Con biết ngay mà, mẹ là người thương con nhất trên đời."

Nó cũng biết, tôi thương nó nhất.

Thế mà vẫn cứ đ/âm vào tim tôi nhát này đến nhát khác.

Ngày cưới, tôi ăn vận cao quý và tao nhã.

Viên Viên ưỡn ng/ực ngẩng đầu.

"Sếp, nhớ kỹ, thà ta phụ người trong thiên hạ, chứ không để người trong thiên hạ phụ ta."

Nghe câu nói không hề phù hợp với nhân sinh quan ở độ tuổi của tôi, tôi lại thấy có chút đồng tình.

Tôi tìm một góc khuất ngồi xuống.

Nhìn Tần Mặc và Ôn Ý ngồi ở bàn chủ tọa phía trên cùng, mặt mày rạng rỡ chào hỏi khách khứa.

Rồi, tôi nhìn thấy thêm nhiều gương mặt quen thuộc.

Mẹ của Tần Mặc, bà lão năm xưa khi tôi khó khăn nhất đã nói "cô không xứng với con trai tôi", đang đắc ý khoe khoang, nước bọt văng tung tóe.

Còn có vài người quen cũ, đều là thân thích bạn bè nhà họ Tần năm xưa.

Tôi bị ép ra đi tay trắng, những người này từng m/ắng Tần Mặc không ra gì. Giờ đây họ đều có mặt.

Bà Tần nhìn thấy tôi, trong đôi mắt đục ngầu đó thoáng qua vẻ mỉa mai, bà ta quay đầu, giọng không lớn không nhỏ, vừa đủ để truyền đến tai tôi:

"Có bản lĩnh thì đừng đến. Chẳng phải là đang trông chờ cháu nội tôi nuôi dưỡng lúc tuổi già sao."

Cô em chồng cũng cười theo, giọng the thé: "Đúng vậy, có loại đàn bà đúng là không biết tự lượng sức mình. Còn đòi đoạn tuyệt qu/an h/ệ, phi, chẳng phải vẫn như con chó mà lẽo đẽo tìm đến đấy thôi."

Mấy người xung quanh phụ họa cười đùa, ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía tôi, như đang nhìn một món đồ lạ lẫm.

Tôi không nói gì, lặng lẽ chờ màn kịch hay bắt đầu.

Bạch Nham không biết từ đâu đi tới.

Nó mặc bộ vest trắng, cài hoa trên ng/ực, trông tinh thần và lịch lãm.

Nó đứng trước mặt bà Tần và cô mình, sắc mặt hơi khó coi.

"Bà nội, cô, nể mặt con, xin mọi người đừng nói nữa."

Giọng nó hạ thấp xuống, mang theo vẻ cầu khẩn gần như hèn mọn.

Tôi có chút không nhìn nổi nữa, tại sao đối với tôi nó luôn tỏ ra lý lẽ đanh thép.

Nhưng trước mặt họ, lại nhu nhược đến thế.

Bà Tần hừ lạnh một tiếng: "Tao nói sai à? Cái loại người như mẹ mày, tao còn lạ gì? Hôm nay nó đến, chẳng phải vì sợ mày không lo cho nó sao? Không phải tao nói mày, mày nên cứng rắn lên. Tài sản của nó sau này, nhà cửa xe cộ, đều là của mày cả."

Cô em chồng cũng thêm mắm dặm muối: "Đúng thế, nó còn muốn kiểm soát cuộc sống của mày kìa, chúng ta nói nó còn là nhẹ đấy, phải cho nó mấy cái t/át cho nó tỉnh ra."

Mặt Bạch Nham đỏ bừng, môi r/un r/ẩy, cuối cùng cũng cứng rắn được một lần.

"Đó là mẹ con, mọi người hãy tôn trọng một chút."

Mấy người kia cuối cùng cũng ngượng ngùng im lặng.

"Mẹ." Nó đi tới, giọng có chút chột dạ, "Mẹ đừng nghe họ..."

"Bạch Nham, bây giờ con nhu nhược để người ta b/ắt n/ạt thế sao?" Tôi nhìn nó, giọng bình tĩnh.

Sắc mặt nó thay đổi liên hồi, môi mấp máy,

"Mẹ, không có. Hôm nay là ngày trọng đại của con. Con chỉ không muốn làm mọi chuyện trở nên quá khó coi. Xin mẹ."

Xin mẹ. Lại là xin mẹ.

Tôi xua tay, "Con không bận tâm, thì mẹ cũng không cần bận tâm."

Nó có vẻ hơi tổn thương, nhưng cũng thở phào nhẹ nhõm.

"Mẹ, cảm ơn mẹ, sau này con và Nghiên Nghiên nhất định sẽ hiếu thuận với mẹ."

"Không cần."

Nó còn muốn nói gì đó, nhưng phía bên kia MC đã bắt đầu hối thúc.

"Mẹ, con biết con làm mẹ đ/au lòng. Nhưng hôm nay là đám cưới của con, qua ngày hôm nay, mẹ muốn đá/nh, muốn m/ắng con thế nào cũng được, chỉ cần mẹ hết gi/ận."

Trong tiếng hối thúc, nó vội vã rời đi.

Nó tưởng sự xuất hiện của tôi là sự tha thứ, là sự chấp nhận nó và Lâm Nghiên.

Tôi mỉm cười.

Thôi vậy, hôm nay nên có một kết thúc trọn vẹn.

Người dẫn chương trình đứng trên sân khấu, nói những lời chúc tụng sáo rỗng.

Ánh đèn tối lại, nhạc nổi lên, Lâm Nghiên mặc váy cưới trắng, khoác tay Tần Mặc, từng bước từng bước tiến về phía sân khấu.

Biểu cảm trên mặt Tần Mặc tự hào như thể đang gả con gái ruột của chính mình, khi ông ta trao tay Lâm Nghiên cho Bạch Nham, còn vỗ vỗ vai Bạch Nham, nói một cách đầy thâm thúy:

"Hãy đối xử tốt với con bé, con trai nhà họ Tần ta, không được để người mình yêu phải chịu ấm ức."

Bạch Nham gật đầu, hốc mắt đỏ hoe.

Tôi ngồi trong góc, nhìn cảnh tượng này, bỗng thấy thật nực cười.

Đúng là vừa làm kỹ nữ vừa muốn lập đền thờ.

Năm xưa lúc ông ta cưới tôi, cũng nói là sẽ đối xử tốt với tôi cả đời.

Kết quả chẳng phải vẫn ngoại tình, tìm tiểu tam.

Cuối cùng ép tôi ra đi tay trắng.

Đúng là kẻ không biết x/ấu hổ thì vô địch thiên hạ.

Đến phần cô dâu chú rể phát biểu.

Lâm Nghiên đứng trên sân khấu, cầm micro, giọng ngọt ngào như mật:

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm