Khi Bạch Nham mở mắt, cái t/át của Lâm Nghiên cũng giáng xuống.

"Bạch Nham, còn không mau cút dậy nấu cơm. Đợi tôi hầu hạ anh à? Đồ vô dụng."

Gương mặt cô ta chồng chéo lên người phụ nữ trong giấc mơ.

Bạch Nham hoàn h/ồn, che giấu sự c/ăm h/ận trong mắt.

Nó đứng dậy đi làm bữa sáng.

Nó không biết giấc mơ này là cảnh báo hay là chuyện đã từng xảy ra.

Nhưng nó biết, mẹ nó vẫn còn sống.

Còn sống là tốt rồi.

Trên bàn ăn, Tần Mặc cau mày nhìn Bạch Nham.

"Hôm nay tiếp tục đi tìm mẹ mày, bố không tin bà ta thực sự nỡ lòng không quản mày."

"Đúng vậy, Tiểu Nham, mẹ là người làm mẹ, mẹ hiểu, làm mẹ thì chắc chắn sẽ không bỏ rơi con mình. Nếu bà ta vẫn không chịu tha thứ cho con, con hãy quỳ xuống, thậm chí là tự làm hại bản thân, bà ta nhất định sẽ mềm lòng."

Ôn Ý cũng giả nhân giả nghĩa khuyên nhủ.

"Bạch Nham, tôi nói cho anh biết, nếu anh không lấy được tài sản của mẹ anh, chúng ta coi như xong. Nếu bà ta vẫn không chịu đưa tiền, anh cứ đến công ty bà ta mà làm lo/ạn, ép cũng phải bắt bà ta chia tài sản cho anh."

Bạch Nham nhìn Lâm Nghiên đang ra lệnh cho mình, lại nhớ đến hình ảnh cô ta ân ái trên giường với người đàn ông khác trong mơ.

Ánh mắt nó thoáng qua tia u tối.

"Con ăn xong sẽ đi ngay."

Sau bữa ăn, Bạch Nham không đến b/ệnh viện mà đi tìm Chu Minh.

Chu Minh là kẻ lăn lộn ngoài xã hội, hồi Bạch Nham còn làm tổng giám đốc đã từng giúp đỡ hắn.

"Giúp tôi tìm một người." Bạch Nham nói, "Quyến rũ một người phụ nữ."

Chu Minh không hỏi nhiều, ba ngày sau đã tìm cho Bạch Nham một người.

Hắn tên A Kiệt, huấn luyện viên thể hình, đẹp trai, miệng ngọt, chuyên làm nghề này.

Bạch Nham đưa hết ảnh, lịch trình, sở thích của Ôn Ý cho hắn, ứng trước năm vạn tệ.

"Xong việc, tôi đưa thêm năm vạn nữa."

Nó đã dốc hết gia tài cuối cùng của mình.

A Kiệt nhìn ảnh rồi cười: "Loại phụ nữ trung niên thế này, dễ xử lý nhất. Cho tôi một tháng."

A Kiệt quả nhiên có bản lĩnh.

Hắn "tình cờ gặp" bà ta ở thẩm mỹ viện mà Ôn Ý hay lui tới, miệng ngọt ngào gọi "chị gái", khen bà ta trẻ đẹp, nói mình mới đến thành phố này, chưa quen biết ai.

Ôn Ý được dỗ dành đến mức nở hoa trong lòng, tuần thứ hai đã kết bạn WeChat, tuần thứ ba bắt đầu đi ăn riêng, tuần thứ tư đã vào khách sạn.

Bạch Nham nắm bắt toàn bộ tiến độ.

A Kiệt ngày nào cũng gửi tin nhắn báo cáo, khi nào gặp mặt, nói gì, tiến triển đến đâu.

Bạch Nham nhìn những tin nhắn đó, vẻ mặt không chút cảm xúc.

Nó nhớ lại năm xưa Ôn Ý đứng trước mặt mẹ, lý lẽ đanh thép nói "trong tình yêu, người không được yêu mới là kẻ thứ ba".

Bây giờ nó muốn xem, tình yêu của bà ta đáng giá mấy đồng.

Tuần thứ năm, A Kiệt gửi tin nhắn: "Xong rồi."

Hắn dẫn người đến khách sạn đó.

Tần Mặc đạp cửa xông vào, khi nhìn thấy cảnh tượng đồi bại ấy, mắt ông ta đỏ ngầu như một con sư tử cuồ/ng nộ.

Bạch Nham không vào trong.

Nó dựa vào tường hành lang, nghe những âm thanh phát ra từ trong phòng – tiếng hét của Ôn Ý, tiếng gầm thét của Tần Mặc, tiếng đồ đạc vỡ vụn, và cả tiếng vật gì đó nặng nề đ/ập xuống đất.

Nó cúi đầu, nhìn mũi giày của mình.

Trên giày dính một ít bụi, nó cúi xuống, dùng ngón tay búng đi.

Một lát sau, trong phòng im lặng.

Tần Mặc bước ra, tay đầy m/áu, mặt cũng đầy m/áu, mắt vẫn đỏ ngầu, nhưng ông ta không nói gì nữa, bước đi như một con rối.

Bạch Nham liếc nhìn vào trong phòng, Ôn Ý nằm trên đất, bất động, mặt mũi đầy m/áu, còn gã đàn ông kia đã sớm chuồn mất khi Tần Mặc đang cơn thịnh nộ.

Nó không nhìn thêm, đi theo Tần Mặc xuống lầu.

Khi đến cửa khách sạn, xe cảnh sát đã đến.

Có người đã báo cảnh sát.

Tần Mặc muốn chạy, nhưng bị người ta đ/è xuống.

Khi bị đẩy lên xe cảnh sát, ông ta gào lên: "Đó là mâu thuẫn gia đình, nhiều nhất chỉ tính là bạo hành thôi."

Bạch Nham cười: "Tôi vừa hỏi dì Ôn rồi, bà ấy nói muốn ông phải ngồi tù mọt gông. Tôi sẽ với tư cách con rể mà thuê luật sư cho ông."

Tần Mặc không thể tin nổi nhìn Bạch Nham.

"Tao là bố mày."

Bạch Nham cười cười: "Lâm Nghiên là vợ con, con yêu cô ấy, đương nhiên phải yêu cả đường đi lối về."

"Đồ s/úc si/nh, tao là cha mày, mày dám tính kế tao. Lúc đó sao không để mày ốm ch*t đi cho rồi."

"Đúng vậy!" Bạch Nham tiếp lời, "Sao không để con ốm ch*t đi, con ch*t rồi, các người cũng sẽ không thông qua con mà làm hại mẹ nữa."

"Mày nói đúng, tao chính là s/úc si/nh. Không còn cách nào khác, ai bảo tao mang dòng m/áu của ông."

Bạch Nham đứng trên bậc thềm, nhìn xe cảnh sát rời đi.

Ôn Ý được đưa vào b/ệnh viện, liệt toàn thân, từ cổ trở xuống không thể cử động.

Bà ta sắp đi/ên rồi, thề sẽ khiến Tần Mặc ngồi tù mọt gông.

Tần Mặc bị kết án mười lăm năm.

Ôn Ý được đón về nhà, Lâm Nghiên ban đầu còn có thể bình tĩnh chăm sóc bà ta.

Nhưng cuối cùng, thực sự quá phiền chán.

Đành buông tay mặc kệ.

Cuối cùng vì không muốn nhìn thấy cho đỡ bực mình, cô ta để Bạch Nham đưa thẳng bà ta vào viện dưỡng lão.

Bạch Nham từng đến thăm bà ta một lần.

Bà ta nằm trên giường, g/ầy chỉ còn một nắm xươ/ng, mắt trũng sâu, mặt không chút huyết sắc.

Nhìn thấy Bạch Nham, mắt bà ta bỗng sáng lên: "Nham Nham, mấy người hộ lý đó căn bản không chăm sóc tốt cho ta, họ đá/nh ta, m/ắng ta, nói ta đáng đời, con mau đưa ta về đi."

Bạch Nham đứng bên giường, cúi đầu nhìn bà ta.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm