Những vết nứt từ điểm tiếp xúc lan tỏa ra xung quanh, tựa như mạng nhện bò kín khắp bề mặt.
Ba giây sau.
Nút thắt vỡ vụn.
Tan thành từng hạt bụi.
Cùng khoảnh khắc đó.
Tôi biết rằng với mỗi người đã kích hoạt hệ thống trong thành phố này, bảng điều khiển của họ đều tối sầm lại.
Thiên phú biến mất.
Điều khiển kim loại, tăng cường tốc độ, thao túng lửa, bẻ cong không gian, giao cảm thực vật, cảm tri nguy hiểm...
Tất cả đều quy về con số không.
Triệu ca chẳng còn là gì nữa.
Những kẻ từng dựa vào thiên phú mà tự cho mình cao hơn người khác, giờ đây cũng chỉ bình đẳng như bao người khác.
Chỉ còn là những con người trần trụi, tay trắng, vật lộn để sinh tồn giữa ngày tận thế.
Còn chiếc đồng hồ quả quýt trong tay tôi.
Những vết nứt cũng đã bò kín vỏ ngoài.
Viên hồng ngọc mờ đi.
Kim đồng hồ bắt đầu chuyển động.
Quay đúng ba vòng rồi dừng hẳn.
Chiếc đồng hồ vỡ.
Nó đã hoàn thành sứ mệnh của mình.
Tôi nâng chiếc đồng hồ đã vỡ làm đôi trong lòng bàn tay.
"Cảm ơn ông, ông nội."
Tôi đứng dậy.
Bước ra khỏi hang mỏ.
Ánh nắng dường như rực rỡ hơn cả lúc tôi đến.
Ba ngày sau.
Trạm dịch vụ bỏ hoang trên Quốc lộ 316.
Tôi đứng lẫn trong đám đông.
"Cú Mèo" là một người phụ nữ ngoài ba mươi tuổi, tóc ngắn, ánh mắt sắc lẹm và cử chỉ dứt khoát.
Cô nhìn tôi.
"Cô chính là người đã làm tê liệt toàn bộ hệ thống trong thành phố?"
"Đúng vậy."
"Cô làm thế nào?"
"Ông nội tôi đã dạy tôi."
Cô mỉm cười.
"Ông nội cô quả là một người đáng nể."
"Vâng."
Tại hiện trường có hơn bốn mươi "Người Tự Do".
Cùng hơn hai trăm người sống sót trốn thoát từ Đoàn Thiên Khải.
Số lượng không nhiều.
Nhưng thế là đủ.
Đủ để bắt đầu lại từ đầu.
Không dựa vào hệ thống.
Không dựa vào thiên phú.
Chỉ dựa vào đôi tay.
Dựa vào trí óc.
Dựa vào những thứ vốn dĩ thuộc về con người.
Một năm sau.
Trạm số 3 đã trở thành căn cứ người sống sót lớn nhất thành phố.
Không phải vì nơi đây có gì sang trọng.
Mà vì đây là nơi duy nhất không có hệ thống, không phân chia cấp bậc thiên phú, và không có sự quản lý cưỡ/ng ch/ế.
Mọi người đều bình đẳng.
Kẻ trồng trọt, người tuần tra, kẻ nấu nướng, người sửa chữa, tất cả phân công theo năng lực, chứ không phải theo cấp bậc thiên phú.
"Cú Mèo" phụ trách liên lạc đối ngoại và phòng thủ.
Tôi lo việc vận hành căn cứ và quản lý vật tư.
Đậu Đậu thì làm "quản gia nhí", ngày ngày đếm xem rau nảy mầm được bao nhiêu.
Năm nay cô bé đã bảy tuổi, cao thêm hẳn nửa cái đầu.
Cô bé không còn vẽ mẹ nữa.
Tranh của cô giờ là Trạm số 3, là những căn phòng trồng đầy rau, là cảnh mọi người quây quần bên nhau dùng bữa.
Bên cạnh bức tranh chỉ viết vỏn vẹn một chữ.
"Nhà."
Buổi tối.
Tôi ngồi trong phòng điều khiển.
Trên tường treo bức ảnh của ông nội.
Bên cạnh bức ảnh là chiếc đồng hồ quả quýt đã vỡ làm đôi, tôi dùng keo dán lại và treo nó như một vật trang trí.
"Ông nội, hôm nay căn cứ đón thêm mười hai người mới, đều từ phía nam chuyển đến. Vụ dưa chuột được mùa, Đậu Đậu chia cho mỗi người một quả. À, có một cụ ông nói từng quen biết ông. Họ Chu, bảo trước kia từng làm chung đơn vị với ông. Cụ khóc rất lâu, nói cụ tưởng chẳng còn ai nhớ đến dự án ấy nữa."
Tôi ngồi trò chuyện với bức ảnh một lúc.
Rồi tắt đèn.
Nằm xuống giường.
Không có cửa sổ.
Chẳng có ánh trăng.
Nhưng tôi biết, ngày mai mặt trời vẫn sẽ lại mọc trên mặt đất.
Trên thế gian này.
Không cần hệ thống.
Không cần thiên phú.
Chỉ cần một người ông thông thái.
Một chiếc đồng hồ quả quýt.
Và một chút quyết tâm, không chịu đầu hàng.