Nhưng dân tài chính vốn giỏi tính toán thiệt hơn nhất.
Nếu Tô Diệu đi theo vết xe đổ của Hứa Mặc, liệu tôi có chịu đựng nổi không?
Hạ Điềm vỗ vai tôi, an ủi:
"Hứa Mặc chỉ là một t/ai n/ạn ngoài ý muốn thôi, đại mỹ nhân Nhan Chiêu Nguyệt chúng ta sao lại chịu khổ vì tình yêu chứ."
Ánh mắt cô ấy liếc thấy chiếc đồng hồ phía sau tôi, liền hét lên một tiếng thất thanh.
"Sáu giờ rồi! Công việc của tôi vẫn chưa xong."
"Cậu không phải hẹn bạn trai đi ăn sao? Tiện thể giúp tôi giục đám nhóc ngoài kia tan làm với."
Studio thiết kế của Hạ Điềm chủ trương mô hình nhỏ mà tinh.
Mấy thực tập sinh mới tuyển từ trường chưa đến hai ngày đã thân thiết với tôi.
Các cô khoác tay tôi đi ra ngoài.
Tô Diệu đang lái chiếc xe tôi mới bảo dưỡng xong đợi ở dưới lầu.
Mấy cô gái kinh ngạc thốt lên.
"Chị Chiêu Nguyệt, đó là bạn trai chị sao?"
Tôi mỉm cười gật đầu.
Các cô gái bật cười tủm tỉm đầy vẻ cưng chiều.
"Đúng là chỉ có đại mỹ nhân như chị Chiêu Nguyệt mới chinh phục được nam thần trường học thôi!"
Một người chợt nhớ ra:
"Em nhớ có lần con gái tỏ tình với Tô Diệu, anh ấy bảo 'Anh có người thích rồi', hóa ra không phải lý do thoái thác!"
"Người chính chủ đang ở ngay bên cạnh, wow, em 'đẩy thuyền' cặp này quá trời."
Sau khi các cô gái cười đùa rời đi.
Tôi bước đến trước mặt Tô Diệu, nói thẳng:
"Trước đây cậu từng thầm thích tôi?"
Gốc tai trắng ngần của Tô Diệu lập tức đỏ bừng.
"Chị biết bằng cách nào?"
Khi nhắc lại chuyện cũ, Tô Diệu hiếm khi lộ vẻ ngượng ngùng.
Lúc đó cậu ấy đang đứng ngoài thư viện ôn bài.
Ngẩng mắt lên liền nhìn thấy tôi ở không xa.
Tôi đứng dưới ánh đèn đường mờ ảo.
Một tay chống lên lưng ghế.
Đầu ngón tay kia khẽ nâng cằm Hứa Mặc.
Góc nhìn từ trên xuống.
Mang theo khí chất kiểm soát bẩm sinh.
Khiến nhịp thở cậu ấy khựng lại.
Tô Diệu x/ấu hổ gh/en tị với Hứa Mặc.
Thậm chí nảy sinh chút đố kỵ.
Khi nghe Hứa Mặc một mực phủ nhận việc có bạn gái.
Cảm xúc gần như trào ra ấy hoàn toàn hóa thành bất cam.
Từ đó về sau.
Cậu ấy bắt đầu nhắm vào Hứa Mặc ở mọi nơi.
Cư/ớp mất suất học bổng quốc gia của anh ta.
Ẩn danh tố cáo số liệu luận văn của anh ta có vấn đề.
Vào ngày hội chợ việc làm mùa thu.
Cậu ấy đứng trên lầu ký túc xá chứng kiến cuộc đối đầu giữa tôi và Hứa Mặc.
Niềm vui sướng tột độ tràn ngập trong lòng.
Cậu ấy suýt chút nữa không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Rồi vội vàng in hồ sơ sẵn.
Không ai biết, sau khi đưa hồ sơ đi, đầu ngón tay cậu ấy vẫn r/un r/ẩy.
Nói xong những điều này.
Tô Diệu không dám nhìn thẳng vào tôi.
Ôm đầu đầy chán nản, giọng nói trầm đục:
"Xong rồi, em hèn hạ thế này, chị có gh/ét em không?"
Tôi chợt nhớ ra có khoảng thời gian Hứa Mặc luôn tỏ vẻ khó chịu.
Mỗi khi nhắc đến những chuyện không vui ở trường.
Anh ta không ngừng than phiền, trong khoa có một con "công khoe mẽ".
Việc gì cũng thích ra mặt.
Khiến mọi người đều trở thành nền cho anh ta.
Giờ nghĩ lại, con công ấy chẳng phải chính là Tô Diệu sao.
Tôi cười xoa đầu cậu ấy.
"Sao lại thế, cậu làm rất tốt, rất hả hê."
Tô Diệu lập tức như một chú chó lớn vừa được vuốt ve mượt lông.
Dùng má cọ vào lòng bàn tay tôi.
"Chị ơi, tối nay em không muốn về ký túc xá nữa..."
Chúng tôi buông thả cả đêm.
Mãi gần sáng mới dừng lại.
Hôm sau chân tôi mềm nhũn không chịu nổi.
Không thể không thừa nhận, trẻ tuổi đúng là sức bền tốt.
Tô Diệu không những tinh thần sảng khoái, còn bảo phải về trường giúp thầy cô làm việc.
Trước khi đi còn làm sẵn bữa sáng, dặn tôi ăn xong hãy ngủ tiếp.
Chỗ tôi ở cách đại học A, lái xe ít nhất mười lăm phút.
Tô Diệu cứ chạy đi chạy lại hai đầu, thực sự không tiện lắm.
Tôi nhớ đến căn hộ m/ua gần trường.
Trước đây vẫn để Hứa Mặc ở tạm.
Giờ cũng nên dọn dẹp lại thôi.
Tôi bảo cô giúp việc đến căn hộ dọn dẹp trước.
Sau khi ngủ dậy, tôi nhắn tin cho Tô Diệu.
Hẹn cậu ấy một tiếng sau gặp ở căn hộ.
Định dành cho cậu ấy một bất ngờ.
Tôi đặc biệt đến sớm để trang trí.
Khoảnh khắc đẩy cửa căn hộ, tôi sững người.
Trong phòng khách, hơn mười sinh viên đang ngồi quây quần.
Chính giữa bàn đặt một chiếc bánh kem.
Trên tấm bảng chocolate ghi "Chúc Hứa Mặc sinh nhật vui vẻ".
Hóa ra hôm nay là sinh nhật anh ta.
Tiếng cười nói rôm rả chợt tắt ngấm.
Chàng trai từng gặp một lần dưới lầu ký túc xá lần trước là người đầu tiên phá vỡ im lặng.
"Chà, lão Hứa, còn bảo không quen? Người đẹp đến tận nơi chúc mừng sinh nhật kìa."
Hứa Mặc ấp úng đối phó.
Vẻ chột dạ trên mặt giấu cũng không giấu nổi.
Cô gái tết tóc đuôi sam bên cạnh anh ta lập tức sa sầm mặt, bực bội nói:
"A Mặc, đây chẳng phải nhà bố mẹ m/ua cho anh sao, sao mèo nào chó nào cũng biết mật khẩu thế?"
"Bà cô này không phải là người 'cô' hay mách lẻo của anh đấy chứ?"
"Miên Miên!"
Hứa Mặc vội vàng quát ngăn, bước nhanh đến trước mặt tôi.
Khi nhìn rõ trong túi xách tay của tôi có đồ trang trí tiệc tùng.
Thần sắc anh ta rõ ràng giãn ra.
"Chị ơi, em biết những lời chị nói trước đó chỉ là lời gi/ận dỗi."
Anh ta hạ thấp giọng.
"Em cũng có chỗ làm không đúng, thời gian này bận khảo sát, quả thực đã lơ là chị."
Anh ta liếc nhìn đám bạn học phía sau.
"Nhưng hôm nay là tiệc sinh nhật của em, nếu chị ở đây, mọi người sẽ không thoải mái... Chị về trước được không?"
"Em không trách chuyện chị không tặng quà sinh nhật, đảm bảo sau khi tiệc tan sẽ đến tìm chị ngay."
Hứa Mặc nở nụ cười nịnh nọt quen thuộc.
"Chị không phải vẫn muốn công khai sao, còn nửa năm nữa là tốt nghiệp, lúc đó em nhất định sẽ đăng lên vòng bạn bè."
Giọng điệu nhẹ bẫng của anh ta.