Đẩy cửa bước vào, bên trong đã có hai cô gái.
Một cô ăn mặc sành điệu, toàn thân hàng hiệu đang ngồi trước gương dặm lại lớp trang điểm, cô ta tên Triệu Manh Manh, là người năng n/ổ nhất trong nhóm lớp trước khi nhập học, nghe nói nhà mở công ty.
Cô gái còn lại trông có vẻ dịu dàng hơn, đang trải giường, thấy tôi vào liền cười với tôi: “Chào bạn, mình tên Tôn Duyệt.”
Tôi gật đầu coi như chào hỏi, rồi lẳng lặng dọn dẹp đồ đạc của mình.
“Oa, cậu m/ua nhiều vé cào thế á?” Triệu Manh Manh mắt sắc, trông thấy ngay xấp “tiền sinh hoạt phí” tôi để trên bàn, cô ta kêu lên đầy khoa trương: “Cậu định mở sạp hàng ngay cửa ký túc xá à?”
Giọng cô ta không to không nhỏ, vừa đủ để cả phòng nghe thấy.
Tôn Duyệt cũng tò mò nhìn sang, trong ánh mắt mang theo chút dò xét.
Mặt tôi đỏ bừng lên, chỉ muốn tìm cái lỗ để chui xuống.
“Đây là… mẹ mình m/ua cho mình chơi thôi.” Tôi giải thích một cách mơ hồ.
“Dì thật có tâm h/ồn trẻ thơ.” Triệu Manh Manh cười khẩy, giọng điệu mỉa mai: “Nhưng thứ này không đáng tin đâu, mình khuyên cậu nên thực tế chút thì hơn. À, lát nữa cán bộ hội sinh viên sẽ đến kiểm tra ký túc xá, cậu mau cất mấy thứ “bảo bối” này đi, đừng để người ta tưởng phòng mình là ổ c/ờ b/ạc.”
Nói xong, cô ta không thèm nhìn tôi nữa, tiếp tục mân mê đống mỹ phẩm đắt tiền của mình.
Tôi nắm ch/ặt tay, nhét xấp vé cào vào tận cùng trong góc tủ.
Sự nh/ục nh/ã và phẫn nộ như những sợi dây leo quấn ch/ặt lấy trái tim tôi.
Buổi tối, những người khác trong phòng đều đi ăn liên hoan, chỉ còn lại mình tôi. Cả ngày tôi chưa ăn gì, đói đến mức cồn cào trong bụng.
Tôi sờ túi quần, bên trong chỉ còn lại hơn hai mươi đồng mang từ nhà lên.
Số tiền ít ỏi này, ngay cả m/ua một bộ đồ vệ sinh cá nhân mới cũng không đủ.
Trong bóng tối, tôi mở tủ, lấy xấp vé cào ra lần nữa.
Tôi cần kiểm chứng.
Tôi phải kiểm chứng ý nghĩ đi/ên rồ kia.
Rút tấm vé “May Mắn Gấp Mười” mà tôi đã thấy dòng chữ “Cào góc dưới bên phải, trị giá 10 tệ”, tôi dùng móng tay cào từng chút một, nín thở cào lớp phủ ở góc dưới bên phải.
Hai chữ Hán rõ ràng hiện ra trước mắt tôi: 【Thập Nguyên】.
Mười tệ.
Không nhiều, nhưng đủ để chứng minh tôi không hề hoa mắt.
Tôi nhìn chằm chằm vào hai chữ đó, trái tim như bị một bàn tay vô hình bóp ch/ặt, rồi lại đột ngột buông ra. Sự vui sướng tột độ và nỗi sợ hãi đan xen khiến tôi gần như suy sụp.
Là thật!
Tôi thực sự có thể nhìn thấy thông tin trúng thưởng!
Tôi lao ra khỏi ký túc xá, chạy đến cửa hàng tiện lợi dưới tầng, dùng mười tệ đó m/ua một thùng mì tôm và một chai nước. Khi tôi đổ nước sôi sùng sục vào vắt mì, ngửi thấy mùi hương lâu ngày không thấy, nước mắt không kìm được cứ thế tuôn rơi.
Đây không phải là những giọt nước mắt tủi thân, mà là sự may mắn khi sống sót sau t/ai n/ạn.
Tôi không phải chịu đói nữa.
Ít nhất là hôm nay không phải.
Ăn xong mì, tôi trở về phòng, khóa trái cửa lại.
Tôi đổ toàn bộ xấp vé cào dày cộp lên giường, như một tín đồ sùng đạo, bắt đầu cẩn thận “thẩm định” từng tấm một.
Đây là một công trình đồ sộ. Xấp vé cào này ít nhất cũng phải năm, sáu trăm tấm, mệnh giá từ năm tệ đến năm mươi tệ.
【Không trúng thưởng】
【Không trúng thưởng】
【Cào khu vực trung tâm, trị giá 200 tệ】
【Không trúng thưởng】
【Cào phía trên mã vạch, trị giá 5 tệ】
Tôi lọc hết những tấm ghi “Không trúng thưởng” ra một bên, còn những tấm có ghi số tiền trúng thưởng thì phân loại cẩn thận theo mệnh giá.
Tay tôi run nhẹ, không phải vì sợ, mà vì sự phấn khích tột độ.
Mẹ tôi… rốt cuộc là bà thực sự đi/ên rồi, hay là… bà biết điều gì đó?
Ý nghĩ này thoáng qua rồi bị tôi gạt đi. Dù bà nghĩ gì đi nữa, quan trọng nhất lúc này là tôi đã có trong tay quân bài để thay đổi vận mệnh của chính mình.
Sau hơn hai tiếng phân loại, kết quả hiện ra trước mắt.
Trong hơn năm trăm tấm vé cào, có khoảng bốn trăm tấm là “Không trúng thưởng”.
Số còn lại, số tiền trúng thưởng từ 5 tệ đến 500 tệ.
Tôi nhẩm tính sơ qua, nếu đổi hết những tấm vé trúng thưởng này, tổng số tiền rơi vào khoảng mười lăm nghìn tệ.
Mười lăm nghìn!
Số tiền này đủ để tôi đóng học phí, lại còn dư ra một khoản sinh hoạt phí lớn!
Tôi ngồi phịch xuống giường, nhìn đống “vé trúng thưởng” mình vừa lọc ra, bật cười thành tiếng. Ban đầu là tiếng cười khẽ, sau đó trở thành tiếng cười không thể kìm nén.
Triệu Manh Manh và Tôn Duyệt tưởng mẹ tôi cho tôi một đống giấy vụn, Trương Hạo tưởng tôi sẽ phải hạ mình c/ầu x/in anh ta.
Họ đều sai rồi.
Thứ mẹ tôi đưa cho tôi, là một ngọn núi vàng.
Sáng hôm sau, tôi cầm vài tấm vé cào trúng giải nhỏ, đến một tiệm vé số gần trường.
“Ông chủ, đổi thưởng.” Tôi đưa những tấm vé đã cào cho ông ta.
Ông chủ là một người đàn ông trung niên, không ngẩng đầu lên, cầm lấy vé cào rồi quét qua máy.
“Một trăm hai mươi tệ.” Ông ta đếm tiền từ ngăn kéo đưa cho tôi, giọng điệu bình thản, rõ ràng đã quen với việc đổi thưởng số tiền nhỏ như thế này.