“Tạ Ngộ Bạch, rốt cuộc là cậu thật sự không biết vấn đề nằm ở đâu, hay là cậu căn bản chẳng hề quan tâm?”
Sắc mặt Tạ Ngộ Bạch càng lúc càng khó coi.
“C/âm miệng!”
Giọng cậu ta đột ngột trầm xuống. Cậu ta nhìn chằm chằm vào tôi, ánh mắt lần đầu tiên hiện lên sự gi/ận dữ.
“Đừng lôi mẹ tôi vào.”
“Tại sao không thể lôi vào?” Tôi cũng hoàn toàn nổi gi/ận, “Cậu quên mất mẹ cậu trước đây đối xử với cậu tốt thế nào rồi sao? Cậu sốt 40 độ, bà ấy thức trắng đêm canh chừng cậu. Còn bố cậu thì sao? Ngoài việc đưa tiền, ông ấy từng quản cậu cái gì?”
“Giờ thì hay rồi, vì muốn dỗ dành con gái của tiểu tam vui vẻ mà cậu giúp cô ta lừa gạt mọi người.”
“Tạ Ngộ Bạch, cậu không thấy bản thân mình gh/ê t/ởm sao?”
Không gian bỗng chốc lặng ngắt. Trong hành lang chỉ còn tiếng gió điều hòa thổi rì rào.
Sắc mặt Tạ Ngộ Bạch khó coi đến cực điểm. Nhưng cậu ta im lặng hồi lâu, câu đầu tiên thốt ra lại là:
“Những chuyện này không liên quan đến Ôn Huỳnh.”
Tôi bật cười thành tiếng.
“Không liên quan?”
“Mẹ cô ta xen vào hôn nhân của người khác, cô ta dọn vào nhà họ Tạ, tiêu tiền của nhà họ Tạ, chiếm lấy vị trí của nhà họ Tạ, còn thổi gió bên gối khiến bố cậu ép mẹ cậu phải xuất ngoại, cậu nói với tôi là cô ta không liên quan? Vậy cậu đặt người mẹ đã sinh thành dưỡng dục mình vào đâu?”
Tạ Ngộ Bạch bực bội vò đầu.
“Tôi không có ý đó. Hạ Diên, tại sao cậu cứ phải á/c ý với Ôn Huỳnh như vậy? Cô ấy đã đủ đáng thương rồi.”
Tôi thực sự nghe đến mức phải bật cười.
“Cô ta đáng thương? Vậy mẹ cậu thì không đáng thương sao?”
Tạ Ngộ Bạch lập tức c/âm nín. Cậu ta há miệng, hồi lâu không nói được lời nào.
Tôi nhìn chằm chằm vào cậu ta. Bỗng nhiên nhận ra, hóa ra con trai thực sự không cách nào đồng cảm với mẹ mình. Dù cho người phụ nữ đó từng dành cả cuộc đời cho cậu ta, cậu ta vẫn sẽ không chút do dự đứng về phía cô gái “cần được bảo vệ hơn” kia ngay khi cô ta xuất hiện.
Tạ Ngộ Bạch im lặng rất lâu, giọng nói cuối cùng cũng thấp xuống.
“Tôi biết cậu gi/ận, nhưng tối nay đừng làm lo/ạn nữa, được không?”
Cậu ta tiến lên một bước, đưa tay muốn chạm vào tôi. Vẫn là cái giọng điệu dỗ dành tôi như trước đây.
“Coi như tôi c/ầu x/in cậu, đợi ngày mai tra xong điểm, nếu thật sự có vấn đề, tôi cùng cậu m/ắng Ôn Huỳnh cũng được.”
“Nhưng hôm nay là sinh nhật cô ấy, cô ấy vui được một ngày, chỉ một ngày thôi.”
Tôi lùi lại một bước, tránh bàn tay cậu ta.
“Cô ta vui vẻ, có thể xây dựng trên nỗi đ/au của người khác sao? Những cô gái bị cô ta cố tình hạ điểm xuống hai ba trăm kia thì sao? Kiều Liễu thì sao?”
Nhắc đến cô bạn cùng bàn Kiều Liễu, ánh mắt Tạ Ngộ Bạch lóe lên. Rõ ràng, cậu ta cũng biết một người thường xuyên đứng top 10 khối như Kiều Liễu không thể nào chỉ đạt hơn hai trăm điểm. Nhưng cậu ta vẫn chọn cách im lặng, vì Ôn Huỳnh sẽ buồn.
Tôi bỗng thấy thật mỉa mai. Trước đây tôi luôn nghĩ Tạ Ngộ Bạch chỉ là người mềm lòng, giờ mới nhận ra, cậu ta không phải mềm lòng, cậu ta chỉ quen hy sinh người khác để thành toàn cho sự “lương thiện” của chính mình. Dù sao người bị ủy khuất không phải là cậu ta, tất nhiên cậu ta có thể làm thánh nhân.
Tạ Ngộ Bạch thấy tôi mãi không nói gì, giọng điệu cuối cùng cũng mềm xuống.
“Được rồi, Hạ Diên, đừng gi/ận nữa, đến lúc đó tôi sẽ thay mặt xin lỗi Kiều Liễu.”
“Đợi hè này, tôi đưa các cậu đi du lịch, chẳng phải cậu luôn muốn đến Tân Cương sao? Địa điểm cậu chọn, tôi làm người hầu cho cậu suốt chuyến đi, giống như hồi nhỏ vậy.”
Hồi nhỏ. Hồi đó Tạ Ngộ Bạch quả thực rất tốt với tôi. Tôi sợ bóng tối, cậu ta sẽ trèo tường sang nhà tôi cùng tôi làm bài tập. Tôi đ/au dạ dày, cậu ta sẽ chạy mấy con phố giữa đêm để m/ua cháo nóng cho tôi. Tôi bị giáo viên phê bình, cậu ta còn sốt sắng hơn cả tôi.
Tất cả mọi người đều mặc định chúng tôi sẽ ở bên nhau. Ngay cả bản thân tôi cũng mặc định như vậy, nhưng không biết từ khi nào, cậu ta đem những ưu ái đó chia nhỏ ra cho Ôn Huỳnh. Đến cuối cùng, thậm chí bắt đầu yêu cầu tôi phải hiểu chuyện, yêu cầu tôi phải nhường nhịn, yêu cầu tôi phải thấu hiểu cho sự khó khăn của Ôn Huỳnh.
Tôi bỗng thấy lồng ng/ực nghẹn lại.
“Tạ Ngộ Bạch,” tôi nhìn cậu ta, “Cậu có nhận ra không, bây giờ mỗi lần xảy ra vấn đề, cách cậu dỗ dành tôi luôn là bắt tôi phải nhẫn nhịn, vì cậu biết tôi sẽ lùi một bước, còn Ôn Huỳnh thì không.”
Tạ Ngộ Bạch sững sờ.
Tôi nói tiếp: “Vậy nên cậu quen thói làm tôi ủy khuất, vì trong mắt cậu, tôi hiểu chuyện hơn cô ta. Người hiểu chuyện thì đáng bị chịu thiệt, phải không?”
Tạ Ngộ Bạch há miệng, lần đầu tiên không thể phản bác ngay lập tức, vì cậu ta căn bản không thể nói gì. Tôi quá hiểu cậu ta, từ nhỏ đến lớn, chỉ cần tôi và Ôn Huỳnh xảy ra xung đột, người cuối cùng lùi bước luôn là tôi. Cậu ta biết rõ Ôn Huỳnh sẽ khóc, sẽ làm lo/ạn, sẽ phát đi/ên, còn tôi thì không, nên cứ mặc định tôi có thể nhẫn nhịn, mặc định tôi sẽ thấu hiểu cậu ta, mặc định tôi sẽ không bao giờ rời đi.
Im lặng hồi lâu, Tạ Ngộ Bạch thấp giọng lên tiếng: “Tôi không cố ý làm cậu ủy khuất.”
“Tôi chỉ cảm thấy, cậu có thể hiểu cho tôi.”
Tôi gật đầu.
“Hiểu rồi, thật sự hiểu rồi.”
Tôi mỉm cười: “Tạ Ngộ Bạch, cuối cùng tôi cũng biết cậu là loại người nào rồi.”
Sắc mặt cậu ta thay đổi nhẹ, có lẽ là do giọng điệu của tôi quá bình thản, hoàn toàn không giống như đang dỗi hờn. Cậu ta theo bản năng đưa tay nắm lấy cổ tay tôi: “Hạ Diên.”
“Đừng nói chuyện kiểu đó.”
Tôi cúi đầu nhìn bàn tay cậu ta, bỗng nhớ lại trước kia mỗi lần được cậu ta chạm vào, tim tôi đều đ/ập nhanh, giờ đây lại chỉ thấy tràn đầy mệt mỏi.
Tôi chậm rãi rút tay mình về: “Tôi về đây.”