Hạ Tinh vui vẻ đón lấy th/uốc: "Bố, mẹ, hai người cứ yên tâm, lần này con nhất định sẽ không làm mọi người thất vọng đâu." Sau khi bố mẹ rời đi, nó đắc ý nói với tôi: "Hạ Nguyệt, chị tốt nghiệp Harvard thì đã sao? Cuối cùng chị cũng không gả tốt bằng tôi đâu." Cứ như thể nó đã thật sự bước chân vào hào môn vậy.
Tôi cười nhạt, không chút để tâm: "Vậy thì chúc em toại nguyện."
Nó tưởng rằng cuộc sống của một bà chủ hào môn là vô cùng mỹ mãn. Nhưng sự thật là, hầu như chẳng có bà chủ hào môn nào thực sự hạnh phúc cả. Theo những gì tôi biết, có rất nhiều người đang phải sống trong cảnh khổ sở không nói nên lời.
Hạ Tinh, em đã muốn nếm trải cái khổ của hào môn đến thế, vậy thì cứ đi mà nếm trải đi.
Hạ Tinh còn chưa tốt nghiệp đã thành công mang th/ai con của Trương Đằng Phi, "mẫu bằng tử quý". Trương Đằng Phi vốn không có ý định cưới nó, nhưng bố mẹ lại đăng những tấm ảnh hẹn hò của họ lên mạng, thậm chí còn trực tiếp tung tin Hạ Tinh mang th/ai, rồi m/ua hot search để thổi phồng sự việc.
Trương Đằng Phi là chủ tịch một công ty lớn, lại còn là nhà từ thiện nổi tiếng trong nước, danh tiếng đối với hắn vô cùng quan trọng. Để giữ gìn thể diện, cuối cùng hắn cũng thỏa hiệp và đồng ý kết hôn với Hạ Tinh.
Đám cưới diễn ra vô cùng long trọng và xa hoa. Hạ Tinh được dịp phô trương, cười không khép được miệng. Thế nhưng Trương Đằng Phi… lại là chuyện khó nói.
Khi tôi đi ngang qua một góc khuất, tôi nhìn thấy Trương Đằng Phi đang ôm hôn thắm thiết với thư ký của mình. Cảnh tượng quá kí/ch th/ích khiến tôi suýt nữa thì nôn ra. Sau khi hôn xong, nữ thư ký nép vào lòng hắn làm nũng: "Tổng giám đốc Trương, tối mai em đợi anh ở nhà nhé, anh phải đến đấy."
Trương Đằng Phi vuốt tóc cô ta đầy chiều chuộng: "Được, đợi anh."
Nữ thư ký phấn khích hôn mạnh lên mặt hắn một cái. Trương Đằng Phi cười x/ấu xa, vỗ mạnh vào mông cô ta. Nữ thư ký cười khúc khích: "Anh gh/ét quá."
Tôi suýt chút nữa thì nôn cả cơm tối hôm qua ra ngoài, vội vàng xách váy, lén lút chạy biến.
Kiếp trước, Trương Đằng Phi cũng dan díu với nữ thư ký này. Đây là một bí mật công khai. Người trong công ty vừa kh/inh thường nữ thư ký nhưng cũng vừa sợ hãi cô ta. Nữ thư ký từng đắc ý thị uy trước mặt tôi: "Cô chỉ là con ngựa g/ầy mà Đằng Phi nuôi, là công cụ để hắn củng cố bản đồ sự nghiệp, tôi mới là tình yêu đích thực của hắn, cô lấy tư cách gì mà so sánh với tôi?"
Những chuyện này, Hạ Tinh đều không hề hay biết. Dĩ nhiên tôi cũng không nói cho nó, vì tôi không muốn để người khác biết Hạ Nguyệt này từng thảm hại đến mức nào.
Cơ thể tôi năm 25 tuổi đã cạn kiệt sức lực, một phần vì mất ngủ kéo dài và áp lực tinh thần quá lớn, phần khác vì tôi luôn tự ám thị bản thân: "Cơ thể mình hỏng rồi, mình sắp ch*t rồi."
Không phải tôi chưa từng nghĩ đến việc ly hôn với Trương Đằng Phi, nhưng những quá khứ bẩn thỉu đó như vết s/ẹo khắc trên người tôi, vĩnh viễn không thể tẩy xóa. Chi bằng cứ ch*t đi cho xong.
Hạ Tinh không biết rằng, tôi chẳng hề h/ận nó vì đã phóng hỏa th/iêu ch*t tôi.
Sau khi cưới không lâu, Hạ Tinh bụng mang dạ chửa đến nhà ông ngoại thăm tôi. Lúc này nó trang sức đầy mình, vẻ mặt rạng rỡ. Nó đắc ý khoe với tôi chiếc vòng tay trên tay mình: "Chị biết cái này đáng giá bao nhiêu không? 150 triệu, là Đằng Phi đấu giá cho em đấy." "Còn đôi bông tai này nữa, trị giá 20 triệu."
Tôi không chút gh/en tị, thản nhiên đáp: "Chúc mừng em, bà Trương."
Nụ cười của nó dần tắt ngấm, nó mỉa mai tôi hết lời: "Hạ Nguyệt, chị đỗ Harvard thì đã sao? Chị sống cũng đâu có tốt bằng tôi. Nhìn chị bây giờ xem, quê mùa thế này, đúng là đồ nhà quê."
Trong mắt nó là sự kh/inh miệt không hề che giấu.
"Hạ Tinh, nó là chị gái con, cũng là bảo bối của ông, con nói chuyện cho tôn trọng một chút." Ông ngoại đột nhiên xuất hiện, mặt lạnh tanh, nghiêm giọng quát lớn.
Hạ Tinh lập tức tỏ vẻ ấm ức, nhưng ánh mắt lại đầy bất mãn và oán h/ận. Nó lườm tôi một cái ch/áy mắt rồi đỡ bụng rời khỏi nhà ông ngoại.
Ông ngoại nhìn theo bóng lưng chạy trốn của nó, lắc đầu thở dài: "Loại người như nó, không hưởng được phúc đâu."
Tôi khẽ gật đầu. Hạ Tinh vừa vô tri lại vừa cay nghiệt, không đời nào giữ nổi những gì đang có.
Tôi cười với ông ngoại: "Ông ngoại, cảm ơn ông." Nói rồi tôi dang tay ôm lấy ông. Ông ngoại đ/au lòng ôm ch/ặt lấy tôi: "Chừng nào ông còn sống, ông sẽ không để nó b/ắt n/ạt con."
Nước mắt tôi suýt nữa thì rơi xuống. Cảm giác được trân trọng, thật tốt biết bao.
Hạ Tinh thường xuyên khoe khoang với chúng tôi cuộc sống hào môn của nó mỹ mãn thế nào, ví dụ như tham gia các buổi tiệc cao cấp, ăn cơm cùng tỷ phú Bill Gates, hay như nhà cửa lúc nào cũng tấp nập khách khứa, ai cũng tranh nhau lấy lòng nó… Bố mẹ lấy làm tự hào, hết lời ca ngợi nó ngay trước mặt tôi. Đồng thời không quên giáo huấn tôi: "Hạ Nguyệt, ngày nào con cũng loay hoay với mấy bức tranh đó thì được tích sự gì? Sao không học tập em gái con đi?"
Tôi lười đáp lại, toàn bộ tâm trí đều dồn vào sự nghiệp. Tôi tin rằng, ông trời sẽ không phụ lòng những người luôn nỗ lực. Tác phẩm của tôi được chọn làm tranh tuyên truyền cho kỳ Thế vận hội năm đó, bùng n/ổ trên mạng xã hội và nhận được vô số lời khen ngợi.
"Kỹ năng của Hạ Nguyệt đỉnh quá, thật lòng ngưỡng m/ộ."