Mọi người nhìn cô ta với ánh mắt vừa thương hại vừa mỉa mai. Tôi vẫn thản nhiên cười với bà lão: "Vâng, đợi khi nào rảnh rỗi chúng ta lại cùng nhau đàm đạo ạ."
"Đợi đúng câu này của cháu đấy." Gương mặt đầy nếp nhăn của bà lão giãn ra, tràn ngập nụ cười.
Triển lãm tranh đầu tay của tôi tổ chức khá thành công. Người đến dự không ít, và đá/nh giá hầu như đều là những lời khen ngợi. Tôi coi như đã có một khởi đầu suôn sẻ, lập tức bắt tay vào chuẩn bị cho triển lãm thứ hai.
Đúng lúc này, bố mẹ gọi điện bảo rằng cái th/ai trong bụng Hạ Tinh đã ngưng phát triển, bảo tôi mau đến b/ệnh viện một chuyến. Đang yên đang lành, sao lại đột nhiên xảy ra chuyện như vậy? Tôi vội vàng buông bút, cùng ông ngoại đến b/ệnh viện.
Vừa tới cửa phòng b/ệnh, chúng tôi đã nghe thấy tiếng bố mẹ đang m/ắng nhiếc Hạ Tinh bên trong:
"Đang yên đang lành sao cái th/ai lại mất được? Sao mày không biết cẩn thận một chút? Chúng tao tốn bao nhiêu tiền bồi dưỡng mày, đưa mày vào hào môn đỉnh cấp, sao mày không biết trân trọng? Mày có n/ão lợn à?"
"Đến một đứa con cũng không giữ nổi, mày đúng là quá ng/u ngốc, so với chị mày thì kém xa quá."
Hạ Tinh nức nở: "Con cũng đâu có cố ý, tháng trước con mới đi khám th/ai, bác sĩ bảo con rất khỏe mạnh, ai ngờ tháng này đi khám bác sĩ lại bảo th/ai đã ngưng phát triển."
Nghe đến đây, ông ngoại lắc đầu thở dài: "Hào môn sâu như biển, nó tưởng hào môn dễ sống thế sao? Không cần nói cũng biết, chắc chắn là có kẻ đã động tay động chân vào cái th/ai của nó."
Tôi cũng thở dài: "Hạ Tinh vô tri, nông cạn, thật sự không phải loại người có thể sống ở hào môn."
Ông ngoại thất vọng tràn trề: "Đi thôi, ông chẳng buồn vào thăm nó nữa."
Tôi gật đầu: "Vâng." Tôi cũng chẳng muốn đối mặt với ba người trong đó. Bà lão nhà họ Trương vốn đã coi thường Hạ Tinh, lúc nó còn mang th/ai bà ta đã quát tháo om sòm, giờ nó mất con, bà ta càng không có lấy một sắc mặt tốt.
Vào ngày mừng thọ 55 tuổi của bà Hoắc, tôi đến nhà họ Hoắc chúc mừng. Hạ Tinh, Trương Đằng Phi và bà lão nhà họ Trương cũng đến. Vì Hạ Tinh pha một tách cà phê cho bà lão mà nhiệt độ quá nóng, nó liền bị một trận m/ắng nhiếc tơi bời.
"Cà phê này sao mà nóng thế? Mày muốn làm bỏng tao à?"
Trương Đằng Phi cũng hùa theo m/ắng Hạ Tinh: "Sao mày không biết cẩn thận một chút?"
Hạ Tinh mặt đỏ bừng, không còn chỗ dung thân nhưng không dám cãi lại một lời.
Khi tôi đang ngồi bên hồ bơi nhâm nhi trà matcha, Hoắc Diên Chính bưng bánh ngọt lại gần: "Cả tối nay không thấy em ăn gì, mấy món bánh này không đường ít b/éo, anh bảo nhà bếp làm riêng cho em đấy."
Sao anh ấy biết tôi đang gi/ảm c/ân? Nhìn vào ánh mắt ấm áp, dịu dàng như thường lệ của anh ấy, lòng tôi khẽ tan chảy: "Cảm ơn anh."
Bánh rất ngon, ăn mãi không chán. Khóe miệng anh ấy khẽ nhếch: "Không đủ thì còn nữa."
Tôi vội xua tay: "Anh muốn làm em b/éo ch*t à?"
Khóe miệng anh ấy càng cong hơn: "Không dám."
Đúng lúc này, tôi chợt liếc thấy Hạ Tinh ở cách đó không xa đang trừng mắt nhìn chúng tôi đầy gi/ận dữ.
Ngày hôm sau, Hạ Tinh tìm đến nhà ông ngoại. Nó xông thẳng vào phòng vẽ của tôi: "Hạ Nguyệt, rốt cuộc chị đã dùng cách gì để quyến rũ Hoắc Diên Chính?"
Chắc đây là câu hỏi nó đã ấp ủ từ tối qua nhỉ? Cứ canh cánh trong lòng thế này, xem ra nó vẫn còn vương vấn Hoắc Diên Chính lắm. Nhìn sự gh/en t/uông đang cuộn trào trong mắt nó, tôi thản nhiên đáp: "Chị chưa bao giờ quyến rũ bất kỳ người đàn ông nào."
"Chát!" Nó tức gi/ận đ/á văng thùng màu bên cạnh. Màu đen vương vãi trên nền gạch trắng, mặt sàn lập tức bẩn thỉu.
"Rõ ràng chúng ta đã đổi kịch bản cuộc đời, tại sao chị vẫn sống tốt hơn tôi?"
Nhìn vẻ mặt gi/ận dữ và bất mãn của nó, tôi khẽ thở dài: "Hạ Tinh, con người vốn luôn ngưỡng m/ộ kẻ mạnh, không ai coi trọng một người chỉ biết chực chờ lấy, đoạt và chiếm hữu từ người khác đâu."
"Em tưởng em không nói là người ta không nhìn thấu em sao?"
"Chị c/âm miệng, chị có tư cách gì mà dạy đời tôi?" Nó thẹn quá hóa gi/ận.
Tôi chỉ tay ra cửa: "Chị chẳng buồn quản em, cút đi."
Hạ Tinh lườm tôi ch/áy mắt: "Tôi không tin, kiếp này tôi vẫn không đấu lại chị."
Nói đoạn, nó hằm hằm bỏ đi.
Ông ngoại đưa tôi đi dự một bữa tiệc nghệ thuật, bảo muốn giới thiệu vài người trong ngành cho tôi. Trong lúc đi vệ sinh, khi đi ngang qua một căn phòng VIP, tôi đột nhiên nhìn thấy Hạ Tinh ở bên trong. Nó đang bị một gã đàn ông già nua, bụng phệ, tuổi tác có thể làm ông nội nó, ép phải uống rư/ợu.
M/áu trong người tôi bỗng chốc đông cứng, dồn lên n/ão. Toàn thân tôi lạnh toát. Tôi nhận ra gã đàn ông này. Dù hắn có hóa thành tro tôi vẫn nhận ra. Hắn chính là một trong những nhân vật tai to mặt lớn mà kiếp trước Trương Đằng Phi đã ép tôi phải hầu hạ.
Trương Đằng Phi tham vọng tột cùng, một lòng muốn mở rộng bản đồ sự nghiệp, vì lẽ đó mà không tiếc đóng gói vợ mình đẩy lên giường của gã đàn ông khác. Gã này là một kẻ bi/ến th/ái, từng hànhz hạz tôi đến mức suýt mất nửa cái mạng... Tôi không bao giờ quên được những quá khứ bẩn thỉu, k/inh h/oàng đó...
Hơi thở của tôi ngày càng gấp gáp, suýt nữa thì ngạt thở, tôi vội vàng chạy đi. Khi gặp lại Hạ Tinh lần nữa, là ở trong b/ệnh viện.