Đạn mạc đang tập trung vào Tạ Vân bỗng chốc nhảy lo/ạn xạ.
【Không đúng?? Tôi hoa mắt à???】
【Gã đàn ông khóc rống như ấm đun nước này là ai?!】
Ai khóc cơ?
Tôi mải nhìn đạn mạc mà không chú ý gã tài xế đang tiến lại gần mình.
Bất thình lình, một bàn tay to lớn bịt ch/ặt miệng mũi tôi, mùi hương ngọt lịm xộc thẳng vào khoang mũi.
Tôi khó thở, toàn thân mất hết sức lực, trước mắt tối sầm lại.
Trước khi hoàn toàn nhắm mắt, tôi thấy gã tài xế thực hiện một cuộc gọi.
Hắn liếc nhìn tôi rồi nói vào điện thoại:
“Tôi bắt được Lâm Hi rồi.”
Khi tỉnh lại, tôi đang ở trong một nhà kho cũ bỏ hoang, bị dây thừng trói ch/ặt vào ghế.
Cảnh tượng xung quanh y hệt nơi tôi bị giam giữ trong kết cục của giấc mơ.
Lòng tôi chùng xuống.
Cuối cùng vẫn không thoát khỏi kết cục bị Tạ Vân hànhz hạz đến ch*t sao?
Đúng lúc đó, cửa nhà kho từ từ mở ra.
Một bóng người chậm rãi bước ra từ trong bóng tối.
Tôi sững sờ.
Không phải Tạ Vân.
“Chị ơi, em tìm chị lâu lắm rồi, cuối cùng cũng tìm thấy chị.”
Hứa Ninh dịu dàng nâng gương mặt tôi lên, như thể đang đối xử với báu vật quý giá nhất thế gian, rồi đặt một nụ hôn nhẹ lên trán tôi.
Hứa Ninh chính là nữ chính trong sách.
Lượng thông tin quá lớn khiến n/ão tôi hoàn toàn đình trệ.
Hứa Ninh chẳng phải đang ở b/ệnh viện sao?
Tại sao cô ấy gọi tôi là chị?
Tại sao lại nói tìm tôi rất lâu?
Thấy vẻ mặt ngơ ngác của tôi, Hứa Ninh chớp chớp mắt:
“Chị, chị không nhớ em sao?”
“Mười năm trước, chị từng c/ứu một bé gái bị cưỡ/ng hi*p trong con hẻm, chị còn nhớ không?”
“...Em là bé gái đó sao?”
“Em là tên cưỡ/ng hi*p đó.”
“...”
Hứa Ninh cong mắt cười: “Đùa chị thôi.”
Đầu óc tôi vẫn như một mớ hỗn độn:
“Nhưng sao em lại ở đây? Em cũng ch*t rồi à?”
“Rõ ràng chị nhớ lúc đó em đã trốn thoát thành công mà?”
Ánh mắt Hứa Ninh tối lại:
“Lúc đó em chạy về nhà mới biết, hóa ra bố em đã sớm b/án em cho người khác, vụ cưỡ/ng hi*p trong con hẻm hôm đó cũng là do ông ta sắp đặt.”
“Đến khi em phản ứng lại muốn phản kháng thì đã quá muộn rồi...”
“Chị, xin lỗi chị, là em hại chị.”
Tôi lắc đầu thở dài.
Không cần nghĩ cũng biết trước khi ch*t cô ấy đã phải chịu đựng sự hànhz hạz tàn khốc đến thế nào.
“Lẽ ra cái thế giới khốn nạn này mới là thứ phải nói xin lỗi em.”
“Em biết ngay chị sẽ không trách em mà.”
Cô ấy tủi thân ôm lấy tôi cọ cọ:
“Chị có biết không, em đã chạy qua rất nhiều cuốn tiểu thuyết mới tìm thấy chị. Vốn dĩ muốn đến gặp chị ngay, nhưng vai nữ chính này bắt buộc phải tốt nghiệp ở Đức mới được về nước.”
“Ba năm du học ở Đức là bảy năm khó khăn nhất trong suốt năm năm em nhớ chị.”
“...”
Tôi thắc mắc: “Sao em lại có quyền tự do ra vào các thế giới tiểu thuyết khác nhau?”
Thông thường, để ổn định cốt truyện, hệ thống sẽ kiểm soát rất nghiêm ngặt.
Thiếu nữ gương mặt ngây thơ nói ra những lời tà/n nh/ẫn nhất:
“Dễ thôi mà, gi*t ch*t hệ thống là được chứ gì.”
“...”
Đúng là... rất đơn giản.
“...Chị còn một câu hỏi cuối cùng, tại sao em lại bắt chị đến đây?”
“Vì gã nam chính vừa ng/u vừa hay khóc đó căn bản không xứng với chị.” Hứa Ninh bĩu môi.
“Chị, anh ta thực sự rất vô dụng, chỉ biết trốn trong bụi cỏ dưới khách sạn chị ở mà khóc tu tu, miệng thì nói muốn bắt tiểu tam tiểu tứ, nhưng đến một câu tỏ tình cũng chẳng dám nói với chị.”
“Em không muốn loại đàn ông đó quấn lấy chị, nên em đã nói với anh ta về kết cục của chị trong sách, nếu anh ta không diễn theo cốt truyện, chị sẽ ch*t bất cứ lúc nào do hệ thống tự động sửa lỗi.”
“Kết quả là anh ta tin thật, ng/u ngốc ch*t đi được.”
Cô ấy bỗng trầm giọng:
“Nhưng ở sảnh công ty em nhìn ra, chị cũng thích anh ta.”
“Loại đàn ông như vậy dựa vào đâu mà có được tình cảm của chị!”
“Em không cam lòng, muốn chọc tức anh ta nên ở b/ệnh viện đã nói thẳng sự thật, tiện thể bồi thêm câu: 'Bạn gái anh không cần anh nữa, cô ấy chạy theo người khác rồi'.”
“Chị đoán xem, anh ta lại khóc!”
“Đúng là kẻ ng/u ngốc vô dụng!”
Hứa Ninh nhìn tôi rất nghiêm túc:
“Kẻ ng/u đó bây giờ đang phái người tìm chị khắp nơi, nên em chỉ còn cách đưa chị đến đây.”
“Chị, vứt bỏ loại đàn ông này đi được không? Đi cùng em.”
“Sau khi gi*t hệ thống, em đã chiếm được toàn bộ quyền hạn và năng lực của nó. Chị, cùng em đến thế giới khác sống, được không?”
“Xin lỗi em.”
Tôi lắc đầu, trong đầu đột nhiên hiện lên hình ảnh cậu bé trốn trong tủ quần áo khóc lóc.
“Anh ấy đúng là rất hay khóc, mỗi lần đều phải dỗ dành rất lâu.”
“Nhưng nếu tôi không còn ở đây, tôi sợ sau này chẳng còn ai dỗ dành anh ấy nữa.”
Hứa Ninh thất vọng cúi đầu, không nói gì thêm.
Cô ấy lặng lẽ cởi trói cho tôi, ánh mắt tràn đầy vẻ buồn bã và lạc lõng.
Tôi xoa đầu cô ấy:
“Cảm ơn em, nếu không phải em gi*t hệ thống, có lẽ kết cục của chị cũng giống như nguyên tác rồi.”
“Lần này, là em c/ứu chị.”
Hứa Ninh ngẩng đầu, đôi mắt sáng lên đôi chút.
Tôi hỏi: “Những năm qua, ngoài việc tìm chị, em còn muốn làm gì khác không?”