"Không cần." Tô Đường dứt khoát ngắt lời, "Cứ gửi tiết kiệm có kỳ hạn thôi. Tôi không rành về đầu tư, sợ lỗ."

Chuyên viên quản lý tài chính gi/ật gi/ật khóe miệng.

Khách hàng gửi tiết kiệm có kỳ hạn năm mươi triệu, đây là lần đầu tiên trong mười lăm năm hành nghề ông ta mới gặp.

Sau khi làm xong thủ tục gửi tiền, Tô Đường bước ra khỏi ngân hàng, hít một hơi thật sâu.

Ánh nắng tháng Chín vẫn còn chút gay gắt, nướng con đường nhựa bốc khói.

Cô lấy điện thoại ra, gọi một cuộc cho bố ở quê.

Điện thoại reo ba tiếng thì có người bắt máy.

"Đường Đường hả? Có chuyện gì thế con?" Giọng bố Tô mang theo hơi thở khói lửa đặc trưng của quán mì, nền âm thanh có tiếng hơi nước sôi khi nấu mì.

"Bố, con nghỉ việc rồi."

"Hả? Nghỉ việc rồi? Việc nào cơ?" Bố Tô nhất thời không phản ứng kịp... Tô Đường chưa bao giờ nói với gia đình cô "làm công việc gì", chỉ nói là "làm trợ lý cá nhân ở một công ty lớn".

"Cái việc trợ lý cá nhân ấy ạ. Con không làm nữa."

"Vậy sắp tới tính sao? Đi tìm việc mới à?"

"Con nghỉ ngơi một thời gian đã."

Bố Tô im lặng hai giây, giọng điệu có chút lo lắng: "Đường Đường, tiền trong tay con có đủ không? Để bố chuyển cho con..."

"Đủ ạ." Tô Đường mỉm cười, "Đủ rồi bố."

Cô cụp mắt xuống.

Năm mươi triệu.

Đủ rồi.

Quá đủ rồi.

Nhưng cô không nói cho bố biết con số đó.

Nói ra ông sẽ sợ đến mức đ/au tim mất.

Cúp điện thoại, Tô Đường nhét điện thoại vào túi, một mình chậm rãi đi trên phố.

Đi ngang qua một nhà hàng buffet hải sản, trước cửa treo tấm biển lớn: "Ăn thỏa thích tôm cua, 99 tệ/người!"

Tô Đường dừng bước.

Nhìn chằm chằm vào tấm biển đó ba giây.

Rồi đẩy cửa đi vào.

Cô muốn ăn tôm.

Cô muốn ăn thật nhiều, thật nhiều tôm.

Lượng tôm của ba năm, hôm nay bù lại hết.

------

Phục vụ nhìn thấy một người phụ nữ ngồi một mình trong góc, trước mặt chất ba ngọn núi tôm... tôm tít, tôm sú, tôm đỏ Argentina, tôm ngọt Bắc Cực, thậm chí còn có hai con tôm hùm Boston.

Người phụ nữ đó ăn tôm với tốc độ nhanh đến kinh ngạc, kỹ thuật bóc vỏ vô cùng điêu luyện, tiếng vỏ rơi vào đĩa giòn tan, dồn dập như đang đá/nh trống châu Phi.

Khi phục vụ đi tới châm thêm trà, nhìn thấy khóe mắt người phụ nữ đó... có nước mắt.

Là do tôm cay quá sao?

Không phải.

Tô Đường cũng không biết tại sao mình lại rơi nước mắt.

Có lẽ là vì tôm ngon quá.

Ba năm rồi không được ăn tôm.

Ba năm.

Cô giả vờ dị ứng tôm suốt ba năm. Mỗi lần nhìn thấy người khác ăn tôm, cô đều phải tỏ vẻ "tôi rất tiếc nhưng tôi không ăn được". Có một lần Phỉ Thừa Nghiễn đưa cô đi dự tiệc tối thương vụ, cả bàn hải sản, cua hoàng đế, sashimi, tôm sốt tỏi... cô ngồi đó, trước mặt chỉ có một bát cháo trắng.

Phỉ Thừa Nghiễn ân cần nắm tay cô: "Xin lỗi nhé, lần sau anh sẽ bảo họ dẹp hết hải sản đi."

Cô mỉm cười lắc đầu: "Không sao đâu ạ."

Trong lòng thì đang ch/ửi: Con tôm sốt tỏi kia đang cười với mình, nó đang chế nhạo mình đấy.

Khổ.

Khổ quá.

Còn khổ hơn cả nỗi khổ của bất kỳ người làm công ăn lương nào.

Tô Đường nhét con tôm tít cuối cùng vào miệng, vị mặn tươi bùng n/ổ trên đầu lưỡi.

Cô nhắm mắt lại.

Đây chính là mùi vị của tự do.

Điện thoại lại rung.

Vẫn là số lạ.

Tô Đường nhìn thoáng qua, không nghe.

Người của Phỉ Thừa Nghiễn.

Cô biết.

Nhưng cô không muốn quay đầu lại.

Ba năm là đủ rồi.

Thật sự là quá đủ rồi.

---

【Chương 5】

Phỉ Thừa Nghiễn cuối cùng cũng gặp Thẩm Uyển.

Nhưng không phải ở trong biệt thự, không phải trong căn phòng ngủ chính mà anh từng dày công trang trí cho cô, không phải trong viễn cảnh mà anh tưởng rằng sẽ "tái ngộ lệ rơi".

Mà là ở phòng họp công ty.

Phỉ Thừa Nghiễn ngồi ở một đầu bàn họp, vest chỉnh tề, mặt không cảm xúc. Thẩm Uyển ngồi ở đầu kia, mặc một chiếc áo khoác dạ màu be, trang điểm nhẹ nhàng tinh tế, khí chất dịu dàng... y hệt như ba năm trước khi rời đi.

"Thừa Nghiễn." Thẩm Uyển lên tiếng trước, giọng nhẹ nhàng như nước, "Ba năm rồi."

"Ừm."

Thẩm Uyển nhìn biểu cảm của anh, cảm thấy một chút không ổn.

Ánh mắt Phỉ Thừa Nghiễn đang nhìn cô, nhưng... không giống như trước nữa.

Trước kia ánh mắt anh nhìn cô nhiệt liệt, sâu thẳm, mang theo sự chiếm hữu gần như cực đoan.

Còn bây giờ anh nhìn cô, như đang nhìn một tập tài liệu cần xử lý.

Khách sáo, xa cách.

"Ba năm em ra nước ngoài..." Phỉ Thừa Nghiễn mở lời.

"Em học thạc sĩ quản lý nghệ thuật ở New York." Thẩm Uyển mỉm cười nghiêng người, ngón tay thanh tao vuốt nhẹ lọn tóc bên tai, "Thừa Nghiễn, anh có nhận được bức tranh em gửi cho anh không?"

"Nhận được rồi."

Phỉ Thừa Nghiễn quả thực đã nhận được. Một bức tranh sơn dầu, vẽ cái hồ mà thời đại học họ thường xuyên cùng nhau tới.

Lúc nhận được anh rất cảm động.

Nhưng bức tranh đó hiện đang để trong kho, phủ một lớp bụi mỏng.

Bởi vì ngày bức tranh đó tới, anh đang cùng Tô Đường... không đúng, là "tưởng rằng mình đang cùng Tô Đường"... xem phim trong phòng khách. Tô Đường yên tĩnh dựa vào vai anh, cái đầu nhỏ xù xù cứ gật gù xuống, buồn ngủ rồi.

Anh cúi đầu nhìn cô, m/a xui q/uỷ khiến thế nào lại đặt bức tranh đó sang một bên.

Giờ nghĩ lại, lúc đó Tô Đường có lẽ không phải buồn ngủ.

Có lẽ là đang giả vờ ngủ. Để đỡ phải nói chuyện với anh.

Phỉ Thừa Nghiễn chợt cảm thấy cổ họng hơi nghẹn lại."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm