Cô ấy ăn cơm luôn rất yên tĩnh, nhấm nháp từng chút một, không bao giờ phát ra tiếng động. Thỉnh thoảng anh gắp cho cô một món, cô sẽ cười bẽn lẽn rồi nói "cảm ơn".
------Giờ thì anh đã biết, cô không phải bẽn lẽn, mà là lười diễn quá nhiều.
Phỉ Thừa Nghiễn đặt đũa xuống.
Không ăn nổi nữa.
"Tần Dịch."
"Phỉ tổng."
"Tra được địa chỉ mới của cô ấy chưa?"
"...Tra được rồi." Tần Dịch ngập ngừng nói, "Nhưng Phỉ tổng, cô Tô đã bày tỏ rõ ràng là không muốn gặp ngài. Tôi nghĩ là------"
"Tôi không hỏi cậu nghĩ gì. Địa chỉ."
Tần Dịch thở dài, báo địa chỉ.
Phỉ Thừa Nghiễn cầm áo khoác lên rồi đi ngay.
Tần Dịch nhìn theo bóng lưng anh, muốn nói lại thôi.
------
Khi Phỉ Thừa Nghiễn đến dưới chân nơi ở mới của Tô Đường, trời đã tối hẳn.
Anh ngước nhìn lên---tầng sáu.
Lại là tầng sáu.
Tại sao cô luôn ở tầng sáu?
Anh hít sâu một hơi, bắt đầu leo cầu thang.
Đến tầng sáu, anh còn chưa kịp gõ cửa đã nghe thấy tiếng vọng từ bên trong.
Tô Đường đang gọi điện thoại.
Giọng rất lớn, đầy khí thế, khác hẳn với người phụ nữ nói khẽ nói khẽ trước mặt anh.
"------Mười lăm vạn? Chỉ cái giá này thôi á?" Trong giọng Tô Đường mang theo sự gh/ét bỏ không chút che giấu, "Khương Ninh, cậu nói với nhà xuất bản đó đi, kịch bản của tớ mà dưới hai mươi vạn thì đừng hòng ký. Mười lăm vạn định đuổi ăn mày à? Tớ còn biết rõ giá thị trường của ba cân tôm tít hơn hắn đấy------"
Phỉ Thừa Nghiễn đứng ngoài cửa, khóe miệng vô thức cong lên.
Anh lại nghe thấy------
"Cái gì? Hắn hỏi tớ có thể thêm một tuyến tình cảm với bên A vào trong sách không á?"
Giọng Tô Đường đột nhiên cao lên tám độ.
"Tuyến tình cảm? Với ai? Với bên A? Tuyến tình cảm duy nhất giữa tớ và hắn chính là lịch sử chuyển khoản ngân hàng!"
Nụ cười trên mặt Phỉ Thừa Nghiễn cứng đờ.
Tiếng nói từ bên trong tiếp tục truyền ra.
"Được rồi được rồi, cậu giúp tớ cản đi, tớ không muốn tốn thời gian với người bên nhà xuất bản. À đúng rồi------"
Giọng đột nhiên trầm xuống.
Phỉ Thừa Nghiễn áp sát lại gần hơn.
"...Phỉ Thừa Nghiễn vẫn đang tìm tớ à?"
Ngập ngừng một chút.
"Không sao, đừng nói địa chỉ của tớ cho hắn. Nếu hắn mà tìm thấy------"
Lại ngập ngừng.
"Thì tớ lại chuyển nhà lần nữa. Dù sao tớ cũng đâu thiếu tiền chuyển nhà."
Phỉ Thừa Nghiễn đứng ngoài cửa, thái dương trên trán gi/ật gi/ật từng hồi.
Cô vậy mà------lại muốn chạy?
Anh đưa tay gõ cửa.
Bên trong yên tĩnh hẳn.
Phỉ Thừa Nghiễn đợi năm giây.
Cửa hé ra một khe nhỏ.
Khuôn mặt Tô Đường lộ ra từ khe cửa.
Khoảnh khắc cô nhìn thấy Phỉ Thừa Nghiễn, biểu cảm trên mặt trải qua vài giai đoạn sau------
Giai đoạn một: Bình tĩnh.
Giai đoạn hai: Nhíu mày nhẹ.
Giai đoạn ba: Từ từ đóng cửa lại.
Phỉ Thừa Nghiễn dùng một tay chặn cửa.
"Tô Đường."
"Phỉ tổng, tôi đã nói rồi------"
"Năm phút." Giọng Phỉ Thừa Nghiễn trầm thấp và nghiêm túc, "Cho tôi năm phút thôi."
Tô Đường nhìn chằm chằm anh ba giây.
Sau đó cô cúi đầu nhìn thời gian trên điện thoại.
"Bắt đầu tính giờ."
Phỉ Thừa Nghiễn hít sâu một hơi.
Anh đã nghĩ ra rất nhiều kiểu mở đầu.
Đã mất mấy ngày để tập dượt vô số cách diễn đạt.
Nhưng lúc này đứng trước mặt cô, những câu từ đã tập dượt đều nghẹn lại trong cổ họng, một chữ cũng không thốt ra được.
"Phỉ tổng, còn bốn phút năm mươi hai giây." Tô Đường nhắc nhở.
Phỉ Thừa Nghiễn há miệng.
"Tôi đã thấy tài khoản mạng xã hội của cô."
"Ừm."
"'Nhật ký công việc thế thân'------"
"Ừm."
"Những gì cô viết... đều là thật sao?"
Tô Đường dựa vào khung cửa, tay vẫn cầm điện thoại.
"Từng chữ một."
Yết hầu Phỉ Thừa Nghiễn chuyển động.
"Vậy nên------ba năm qua, mỗi nụ cười của cô, mỗi lần dịu dàng, mỗi lần nói 'tôi không sao'------"
"Đều là nội dung công việc." Tô Đường thản nhiên, "Phỉ tổng, ngài sẽ không vì nhân viên lễ tân khách sạn mỉm cười với ngài mà tưởng rằng người ta yêu ngài đấy chứ?"
Sắc mặt Phỉ Thừa Nghiễn thay đổi.
Vị đắng chát lan tỏa từ lồng ng/ực.
"Nhưng tôi------" Giọng anh trầm xuống, mang theo một sự r/un r/ẩy mà chính anh cũng không quen thuộc, "Tôi đối với cô------"
"Phỉ tổng." Tô Đường ngắt lời anh.
Phỉ Thừa Nghiễn nhìn cô.
Biểu cảm của Tô Đường rất bình thản. Không lạnh lùng, không phẫn nộ, không châm biếm. Chỉ là bình thản.
Giống như đang nói một chuyện bình thường như thời tiết vậy.
"Ngài đối tốt với tôi là vì ngài tưởng tôi là Thẩm Uyển."
"Ngài cảm thấy mình có tình cảm với tôi bây giờ là vì đây là lần đầu tiên ngài gặp một người phụ nữ không quan tâm đến ngài."
"Ngài không phải yêu tôi------ngài chỉ là không cam lòng thôi."
Phỉ Thừa Nghiễn sững sờ.
Tô Đường nhìn điện thoại.
"Hết năm phút rồi."
Cô nhẹ nhàng khép cửa lại.
Phỉ Thừa Nghiễn đứng trong hành lang, tay đặt lên tấm cửa đã đóng, bất động.
Phía bên kia cánh cửa truyền đến giọng nói của Tô Đường------không phải nói với anh, mà là nói với Khương Ninh ở đầu dây bên kia.
"...Cho tớ số điện thoại công ty chuyển nhà, mai chuyển đi."
Phỉ Thừa Nghiễn nhắm mắt lại.
------