“Hộ giá! Mau hộ giá!”

“Đóng cửa cung! Giới nghiêm toàn thành!”

Cả hoàng cung hoàn toàn lo/ạn lạc. Còn Lục Trưng, khi nghe thấy bốn chữ “Đại doanh Tây Sơn”, ánh mắt anh lập tức trở nên sắc bén như d/ao. Anh biết, trận quyết chiến thực sự đã đến. Trưởng công chúa đây là đang chó cùng rứt giậu, dốc toàn lực đá/nh cược một ván cuối cùng. Bà ta muốn lợi dụng đại doanh Tây Sơn để kh/ống ch/ế Hoàng đế và cả kinh thành, sau đó đổ hết tội danh lên đầu kẻ “Q/uỷ Ảnh” là anh. Tiếp đó, bà ta sẽ ngụy tạo một đạo thánh chỉ, vu khống Hoàng đế vì sợ hãi gian thần mà băng hà, từ đó danh chính ngôn thuận nâng đỡ một tiểu hoàng đế bù nhìn lên ngôi, còn mình thì buông rèm nhiếp chính. Một kế hoạch thật hiểm đ/ộc!

“Bệ hạ, không cần h/oảng s/ợ.”

Ngay khoảnh khắc lòng người hoang mang này, Lục Trưng lại lên tiếng. Giọng anh vẫn bình tĩnh nhưng mang theo một sức mạnh trấn an lòng người.

“Đại doanh Tây Sơn chỉ là đám ô hợp.”

“Thần nguyện thay Bệ hạ dẹp lo/ạn.”

Nói đoạn, anh lấy từ trong ng/ực ra một thứ. Đó là một chiếc lệnh bài đen tuyền, khắc hình một con hổ hung dữ đang gầm thét. Khi lệnh bài này xuất hiện, tất cả võ tướng có mặt, bao gồm cả vị thống lĩnh cấm quân kia, đều biến sắc. Hổ phù! Là binh phù cao nhất của Trấn Bắc quân! Người nắm giữ phù này có thể hiệu lệnh ba mươi vạn thiết kỵ Trấn Bắc ngoài quan ải!

“Ngươi…” Hoàng đế cũng kinh ngạc nhìn anh.

“Thần, Lục Trưng, tham kiến Bệ hạ!”

Lục Trưng chậm rãi tháo chiếc mặt nạ, để lộ khuôn mặt nhuốm màu phong sương nhưng vẫn anh dũng phi thường. Anh quỳ một chân xuống, thực hiện một quân lễ chuẩn mực.

“Đích trưởng tử Hầu phủ Trấn Bắc, Lục Trưng, chưa từng tử trận.”

“Mười năm nay, thần hóa thân thành Q/uỷ Ảnh, luôn âm thầm truy tra vụ án tham ô quân lương và thông địch năm xưa.”

“Nay chân tướng đã rõ, nguyên hung đã đền tội.”

“Thần xin Bệ hạ cho phép thần lấy công chuộc tội, nắm giữ hổ phù này để điều động đại doanh ngoại ô kinh thành, nghênh chiến quân phản lo/ạn Tây Sơn!”

Giọng anh vang dội, đanh thép. Cả đại điện chìm vào im lặng. Mọi người đều sững sờ trước những màn lật kèo kinh thiên động địa liên tiếp này. Q/uỷ Ảnh lại chính là Lục Trưng? Vị thiếu tướng quân đã ch*t mười năm nay vẫn còn sống? Hoàng đế nhìn Lục Trưng đang quỳ dưới điện, nhìn hổ phù trong tay anh, nhìn ánh mắt kiên định bất khuất ấy. Hồi lâu sau, ông như bừng tỉnh khỏi cơn mộng, trên mặt lộ vẻ cuồ/ng hỉ.

“Trẫm chuẩn!”

“Trẫm chuẩn cho ngươi!”

“Lục Trưng nghe phong!”

“Trẫm lệnh cho ngươi, từ giờ phút này phục chức cũ, nắm lại quyền chỉ huy Trấn Bắc quân! Gia phong ngươi làm Bình Phản Đại Nguyên Soái, tổng lĩnh mọi binh mã trong kinh thành!”

“Trẫm muốn ngươi băm vằm đám quân phản lo/ạn đó ra cho trẫm!”

Hoàng mệnh vừa ban, phong vân biến sắc. Lục Trưng cầm hổ phù và thánh chỉ, dưới sự hộ tống của cấm quân, lao ra khỏi hoàng cung. Trời kinh thành sắp đổi sắc. Còn tôi, lúc này đang đứng trên điểm cao nhất của Hầu phủ - đỉnh Lãm Nguyệt Lâu, lặng lẽ nhìn bầu trời xa xăm bị ánh lửa nhuộm đỏ. Đó là hướng đại doanh Tây Sơn. Tiếng hò hét gi*t chóc, dù cách xa như vậy, vẫn loáng thoáng nghe thấy. Bà Tần đứng sau lưng tôi, đầy lo lắng.

“Phu nhân, Tướng quân ngài ấy… sẽ không sao chứ?”

“Không sao.” Tôi lắc đầu, giọng điệu vô cùng kiên định.

“Trên đời này, chưa kẻ nào có thể chiếm được lợi thế trong tay phu quân ta.”

Tôi có niềm tin tuyệt đối vào anh. Đó là một chiến thần đã sống sót từ biển m/áu núi thây. Đại doanh Tây Sơn kia dù được gọi là tinh nhuệ, nhưng trước thiết kỵ Trấn Bắc thực thụ, chẳng qua chỉ là đám gà đất chó sành. Huống hồ, trong tay Lục Trưng còn có hai quân bài tẩy là đại doanh ngoại ô và Thần Cơ Doanh. Trận đá/nh này, ngay từ đầu đã không còn hồi hộp.

Việc tôi cần làm không phải là lo lắng cho anh, mà là thanh trừng. Thanh trừng tất cả những kẻ trong Hầu phủ này từng phản bội tôi, từng ứ/c hi*p tôi.

“Bà Tần.” Tôi xoay người nhìn bà.

“Bà đi, gọi tất cả quản sự trong phủ, tất cả những hạ nhân có mặt mũi đến từ đường cho ta.”

“Cứ bảo rằng, ta muốn… chấn chỉnh gia pháp.”

Giọng tôi rất nhẹ, nhưng mang theo sự uy nghiêm không thể chối từ. Bà Tần chấn động cả người, rồi gật đầu thật mạnh.

“Dạ, phu nhân!”

Nửa canh giờ sau. Tại từ đường nhà họ Lục. Trong sân, hàng chục người đang quỳ rạp. Từ các quản sự m/a m/a của các viện, đến người phụ trách m/ua sắm, kế toán, thủ lĩnh hộ viện, hầu như tất cả tầng lớp quản lý trung gian của Hầu phủ đều có mặt. Họ đều mang vẻ bất an, không biết vị chủ mẫu đột ngột “trở về” này đang giở trò gì. Đặc biệt là Tam trưởng lão Lục Trung và mấy vị tộc lão cùng phe, sắc mặt càng khó coi, ánh mắt láo liên. Họ có tật gi/ật mình.

Tôi ngồi trên ghế thái sư giữa từ đường, tay cầm chén trà đã nguội ngắt. Ánh mắt tôi chậm rãi quét qua từng người đang quỳ dưới kia. Ánh mắt tôi rất bình thản, nhưng bất cứ ai bị tôi nhìn trúng đều không tự chủ được mà cúi đầu, không dám đối diện. Trong từ đường, im phăng phắc. Bầu không khí đ/è nén khiến tất cả không thở nổi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm