"Được rồi, được rồi! Hai người cãi nhau đủ chưa? Có thời gian rảnh rỗi này chi bằng giúp con nghĩ cách tiếp cận Bùi Nghiên Từ đi. Bố mẹ là bố mẹ con, không giúp con thì giúp ai?"
"Giúp cái đầu con ấy!" Bố chỉ tay vào mũi nó, "Từ hôm nay trở đi, con ở yên trong nhà cho bố, không được đi đâu hết!"
"Bố không quản được con đâu." Lâm Hiểu Hiểu chộp lấy điện thoại đứng dậy, xỏ dép lê bước ra cửa, "Con đã có kế hoạch mới rồi."
"Kế hoạch gì?"
"Con sẽ đi ứng tuyển vào công ty của anh ấy." Khi đẩy cửa, nó quay đầu lại nói, "Nếu ở cổng biệt thự không gặp được anh ấy, con sẽ đến công ty. Chỉ cần trở thành nhân viên của anh ấy, ngày nào con cũng có thể gặp anh ấy."
Cánh cửa đóng sầm lại.
Nước mắt mẹ rơi lã chã, ngồi bệt xuống đất lau mặt hồi lâu.
Bố ngồi trên ghế, không nói một lời.
Một lúc lâu sau, mẹ đột nhiên ngẩng đầu nhìn tôi.
"Tri Vi, con đi khuyên bảo Hiểu Hiểu đi. Từ nhỏ nó đã nghe lời con nhất mà."
Tôi đang ăn sáng.
Nuốt nốt thìa cháo cuối cùng, tôi đặt bát vào bồn rửa.
"Mẹ, từ nhỏ nó đã chẳng bao giờ nghe lời con."
"Con là chị cơ mà."
"Phải. Nhưng con không phải là bảo mẫu của nó."
Mẹ run run đôi môi.
Bố ở phía sau lạnh lùng lên tiếng: "Con cứ trơ mắt nhìn em gái mình nhảy vào hố lửa sao?"
Tôi quay người nhìn ông: "Bố, vừa nãy bố bảo nó ở nhà đừng đi, nó có nghe lời bố không?"
Bố im lặng.
"Nó chẳng nghe lời ai cả." Tôi tháo tạp dề treo lên, "Cho nên bố mẹ có ép con cũng vô ích thôi."
Lúc ra cửa, tôi nghe thấy mẹ thì thầm với bố: "Con bé Tri Vi dạo này bị sao thế nhỉ, trước đây nó đâu có như vậy."
Trước đây của tôi đã ch*t rồi.
Ch*t trong tầng hầm của biệt thự nhà họ Cố.
"Kế hoạch ứng tuyển" của Lâm Hiểu Hiểu được thực hiện rất triệt để.
Nó mất ba ngày để làm giả một bản sơ yếu lý lịch, đóng gói bản thân thành một sinh viên tốt nghiệp xuất sắc của một trường đại học danh tiếng, rồi nộp vào một công ty đầu tư dưới trướng Bùi Nghiên Từ.
Sơ yếu lý lịch là giả, bằng cấp là giả, kinh nghiệm thực tập hoàn toàn là bịa đặt.
Kiếp trước nó cũng làm thế, vậy mà lại thực sự lọt vào được.
Không phải vì sơ yếu lý lịch của nó làm quá tinh vi, mà vì công ty thuộc tập đoàn nhà họ Bùi quá nhiều, việc tuyển dụng cấp cơ sở căn bản sẽ không khiến cấp trên chú ý.
Ngày thứ ba đi làm, nó đã bắt đầu nghe ngóng lịch trình của Bùi Nghiên Từ.
Nực cười ở chỗ, Bùi Nghiên Từ căn bản không làm việc ở công ty đó. Văn phòng của hắn nằm ở tòa nhà trụ sở chính, cách công ty con này nửa vòng thành phố.
Lâm Hiểu Hiểu loay hoay cả tuần trời, đến cả cái đèn hậu xe của Bùi Nghiên Từ cũng không thấy.
Nhưng nó không bỏ cuộc.
Nó bắt đầu kết thân khắp nơi trong công ty, tìm cơ hội bắt mối với những người xung quanh Bùi Nghiên Từ.
Trong thời gian này, nó lại làm thêm một việc.
Một việc khiến tôi phải trả giá bằng cả tính mạng ở kiếp trước.
Ngày 29 tháng 3, vị hôn thê của Bùi Nghiên Từ là Cố Niệm Khanh đến công ty con này thị sát.
Lâm Hiểu Hiểu không biết nghe ngóng được tin này ở đâu, đã m/ua sẵn một bó hoa từ trước đó một ngày.
Nó cầm hoa đợi ở lối ra bãi đỗ xe.
Xe của Cố Niệm Khanh đến, vệ sĩ xuống mở đường trước.
Lâm Hiểu Hiểu lao lên đưa hoa, mặt tươi cười rạng rỡ: "Cô Cố, tôi là nhân viên mới của công ty, bó hoa này thay mặt toàn thể nhân viên chào mừng cô đến thị sát."
Thư ký của Cố Niệm Khanh nhận lấy bó hoa, nhìn qua rồi đưa cho vệ sĩ.
Cố Niệm Khanh từ đầu đến cuối không thèm nhìn Lâm Hiểu Hiểu lấy một cái.
Nhưng mục đích của Lâm Hiểu Hiểu không phải là hiến hoa.
Nó muốn Cố Niệm Khanh nhớ mặt mình.
Nó muốn Cố Niệm Khanh biết rằng, bên cạnh Bùi Nghiên Từ có một người phụ nữ tên là Lâm Hiểu Hiểu.
Trong tiểu thuyết gọi chiêu này là "tuyên chiến".
Nó tưởng rằng như vậy Cố Niệm Khanh sẽ coi nó là tình địch, rồi ba người họ sẽ diễn ra một cuộc tình tay ba oanh liệt.
Kết quả là Cố Niệm Khanh thực sự nhớ mặt nó.
Không phải vì bó hoa đó, mà vì bộ phận an ninh nhà họ Bùi trong đợt rà soát định kỳ đã phát hiện ra sơ yếu lý lịch giả của nó.
Lại tra ra nó chính là người phụ nữ từng đến khách sạn gây rối.
Sau khi nhận được báo cáo, Cố Niệm Khanh chỉ nói hai chữ: "Xử lý."
Chiều hôm đó, Lâm Hiểu Hiểu bị bốn nhân viên bảo vệ xốc nách từ bàn làm việc, ném ra ngoài trước mặt bao nhiêu người trong văn phòng.
Thẻ nhân viên của nó bị c/ắt nát, sơ yếu lý lịch giả bị dán ngay trên bảng thông báo của công ty.
Ai cũng biết người phụ nữ này là kẻ l/ừa đ/ảo.
Khi nó trở về, lớp trang điểm trên mặt đã nhòe nhoẹt hết cả, cúc áo sơ mi bị gi/ật đ/ứt hai cái.
Nhưng nó không khóc.
Nó ngồi trên ghế sofa phòng khách, lật điện thoại đọc tiểu thuyết suốt nửa tiếng đồng hồ.
Sau đó ngẩng đầu lên, nói với mẹ đang ngồi đối diện: "Nữ chính trong tiểu thuyết ở chương 56 cũng từng bị đuổi khỏi công ty. Đến chương 63 nam chính đã hối h/ận, đích thân lái xe đi đón cô ấy về."
Nước mắt mẹ rơi như đ/ứt dây.
"Hiểu Hiểu, mẹ xin con, đừng quậy nữa."
"Con không quậy." Giọng điệu của Lâm Hiểu Hiểu bình thản đến mức rợn người, "Con đang theo đuổi hạnh phúc của mình. Mẹ không ủng hộ cũng được, nhưng đừng ngăn cản con."
Đêm đó, bố ngồi một mình trên ban công hút hết cả một bao th/uốc.
Tôi từ căn hộ thuê của mình gọi một cuộc điện thoại cho Tô Khả Hân.
"Đoạn băng ghi hình ở hành lang khách sạn còn không?"
Tô Khả Hân nói: "Còn. Tớ đã lưu hai bản theo lời cậu, một bản trong ổ cứng, một bản trên ổ đĩa mạng. Sao thế?"