“Giá trúng thầu của dự án này thấp hơn 14% so với giá trung bình của ba nhà cung cấp, thời hạn bảo trì miễn phí dài hơn hai nhà kia một năm, và các thông số kỹ thuật đạt điểm thẩm định cao nhất. Những điều này không hề liên quan đến việc ai là vợ của bác sĩ Lục.”
Tôi đặt bút xuống bàn.
“Nếu bác sĩ Lục cho rằng hợp đồng này có điểm nghi vấn, được thôi, vậy cứ tiến hành phúc thẩm. Nhưng việc trì hoãn lịch phẫu thuật do kéo dài thời gian thẩm định, đến lúc b/ệnh viện truy c/ứu trách nhiệm, tôi sẽ không gánh cái nồi này.”
Phòng họp càng thêm im ắng. Mấy vị phó trưởng khoa Ngoại đưa mắt nhìn nhau – họ hiểu rõ hơn ai hết, hệ thống nội soi bị chặn lại một ngày, thì các ca phẫu thuật nội soi của khoa Ngoại sẽ phải dời lại một ngày. Lịch mổ không còn chỗ trống, b/ệnh nhân sẽ phải chuyển viện. Chuyển đi một b/ệnh nhân là mất đi một phần thu nhập của khoa.
Tôn Quốc Đống cuối cùng cũng lên tiếng.
“Trưởng khoa Trương, quy trình phúc thẩm mất bao lâu?”
“Quy trình bình thường là hai tháng.”
“Hai tháng thì tôi không chờ nổi.”
Tôn Quốc Đống đặt bút xuống bàn, giọng không lớn nhưng đầy sức nặng.
“Dự án này ký tên ngay hôm nay. Có chuyện gì tôi chịu trách nhiệm.”
Nói xong ông đứng dậy, bước đến hàng ghế thẩm định, cầm bút lên và ký tên vào mục ý kiến thẩm định cuối cùng. Tiếng bút lướt trên giấy nghe dứt khoát và lạnh lùng.
Lục Đình Châu vẫn đứng đó, ở hàng ghế dự thính cuối cùng, tay chống lên mép bàn, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến mức các đ/ốt ngón tay trắng bệch.
Sau khi buổi thẩm định kết thúc, tôi xách túi bước ra khỏi phòng họp thì đụng phải Lục Đình Châu ở góc hành lang. Anh ta tựa vào cửa phòng trà, tay cầm cốc giấy, nước trong cốc đã nguội ngắt, trên thành cốc đọng một lớp hơi nước lạnh lẽo. Anh ta ngẩng đầu nhìn tôi, những tia m/áu trong mắt gần như che lấp cả đồng tử.
“Lâm Duyệt, có phải từ đầu đến cuối cô đều đang tính toán tôi không? Khi cô gả cho tôi, cô đã tính toán ngày nào đó sẽ đạp tôi xuống dưới chân rồi phải không?”
“Khi tôi gả cho anh, tôi đã nghĩ đến cả đời. Là anh và mẹ anh, người tung kẻ hứng, giẫm nát chút chân tình đó của tôi.”
Cốc giấy trong tay anh ta bị bóp méo. Nước chảy tràn ra tay, men theo cổ tay chảy xuống, làm ướt sũng cổ tay áo blouse.
“Cô cứ đợi đấy.”
Giọng anh ta rất khẽ, khẽ như thể đang nói với chính mình.
“Cô cứ đợi đấy.”
Tôi bước ra khỏi tòa nhà hành chính, gió đã bắt đầu nổi lên. Cái lạnh đầu xuân c/ắt da c/ắt th!t, những bông hoa bạch ngọc lan trong sân bị gió thổi rụng đầy đất, cánh hoa trắng dính đầy bụi bặm, giẫm lên nghe tiếng sột soạt.
Điện thoại reo.
Là tin nhắn từ bộ phận pháp vụ công ty.
【Tổng giám đốc Lâm, bên khoa Thiết bị B/ệnh viện số 3 vừa liên lạc với tôi, nói bác sĩ Lục có ý kiến dị nghị về kết quả m/ua sắm lần này, có thể sẽ tiến hành quy trình tố cáo. Chúng ta có cần chuẩn bị tài liệu gì để đối phó không?】
Tôi vừa đi vừa gõ phím.
【Không cần. Để anh ta làm theo quy trình.】
Gửi xong tôi ngẩng đầu lên, trời âm u. Sắp mưa rồi.
Ngày thứ ba sau buổi thẩm định, Triệu Phượng Cầm đổ b/ệnh.
B/ệnh rất đúng lúc.
Lục Đình Châu vừa bị trượt phó cao cấp, dự án nội soi lại được ký kết trong tay tôi, cả khoa Ngoại đang lan truyền tin đồn – bác sĩ Lục ăn bám vợ, lại còn lật mặt không nhận người quen.
Triệu Phượng Cầm đổ b/ệnh vào thời điểm này, chưa chắc đã là b/ệnh thật.
Nhưng dàn dựng thì rất đầy đủ.
Sáng mùng chín, tôi đang họp ở công ty thì điện thoại rung.
Là Lục Đình Châu gọi.
“Lâm Duyệt, mẹ anh bị nhồi m/áu cơ tim, ngất xỉu ở phòng khách rồi. Em mau về đi.”
Đầu dây bên kia, giọng anh ta gấp gáp, xen lẫn tiếng khóc.
Tôi cúp máy, bảo trợ lý dời lại cuộc họp, xách túi đi thẳng về nhà.
Trên đường đi, tôi nhắn tin cho chị Lưu, y tá trưởng khoa Tim mạch B/ệnh viện số 3.
Chị Lưu là cựu sinh viên cùng trường với tôi, chúng tôi quen nhau từ hồi khám sức khỏe nhập ngũ.
【Chị Lưu, Triệu Phượng Cầm có phải vừa được đưa vào khoa chị không?】
Tin nhắn trả lời đến rất nhanh.
【Đúng, vừa đến xong. Bác sĩ Lục đích thân đưa tới, nói là đột quỵ nhồi m/áu cơ tim. Nhưng chị xem hồ sơ cấp c/ứu, dấu hiệu sinh tồn ổn định, điện tâm đồ bình thường, men tim cũng không có gì bất thường. Bác sĩ trực khuyên nên theo dõi, Triệu Phượng Cầm nhất quyết đòi nhập viện.】
Tôi nhìn chằm chằm vào tin nhắn đó vài giây, rồi cất điện thoại vào túi.
Ngoài cửa sổ xe, những sợi mưa đầu xuân rơi lất phất trên mặt kính.
Tôi không về nhà mà đi thẳng đến B/ệnh viện số 3.
Khoa Tim mạch nằm ở tầng 12 tòa nhà nội trú.
Cửa thang máy mở ra, ngoài hành lang đã đứng không ít người.
Triệu Đại Đức, Lưu Thúy Hoa, Chu Hồng Hà, và cả bà cụ Tôn lần trước nữa – tất cả đều đến cả.
Lục Đình Châu đứng trước cửa phòng b/ệnh, bên ngoài áo blouse khoác thêm một chiếc áo cách ly dùng một lần. Anh ta thấy tôi bước ra từ thang máy, liền bước nhanh tới.
“Mẹ đang ở phòng b/ệnh đặc biệt, 1206. Người đã tỉnh rồi, nhưng tim không khỏe, bác sĩ nói cần nhập viện theo dõi hai tuần.”
Khi nói câu này, mắt anh ta không nhìn tôi.
Mà nhìn vào cửa thang máy sau lưng tôi.
“Hai tuần?”
Tôi đi đến trạm y tá, cầm bảng đăng ký b/ệnh nhân treo trên tường lên.
Triệu Phượng Cầm, nữ, 58 tuổi, triệu chứng tức ng/ực khó thở, kiểm tra cấp c/ứu không có gì bất thường, đề nghị theo dõi 24 giờ.
Đề nghị theo dõi 24 giờ.
Không phải nhập viện hai tuần.
Tôi đặt bảng đăng ký xuống, nhìn Lục Đình Châu.
“Rốt cuộc mẹ anh khó chịu ở đâu? Bác sĩ cấp c/ứu viết theo dõi một ngày, anh lại bảo tôi là phải nhập viện hai tuần.”
Yết hầu Lục Đình Châu chuyển động.
“Theo dõi chỉ là chẩn đoán ban đầu thôi,”