Hắn ngước nhìn tôi, cười đi/ên cuồ/ng: "Hóa ra ngươi là nữ, bảo sao nàng tìm ngươi bao nhiêu năm cũng không thấy. Nếu không phải vì đạo thiên lôi đó..."
Lửa trong mắt Lý Hoài Ảnh vụt tắt: "Lý Khả Ái, ta n/ợ ngươi một mạng, chi bằng hôm nay trả cho ngươi vậy."
Lời hắn khiến tôi chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì: "Ngươi quen ta sao? Đưa tay đây, ta kéo ngươi lên!"
Hắn không đưa tay trái, ngược lại còn buông cả tay phải ra.
"..."
Trên vách đ/á chỉ còn lại mình tôi. Tiếng gió rít gào, thổi tung cả một khoảng không tịch mịch, tôi như rơi vào màn sương bụi. Đêm động phòng hoa chúc, một tên Anh Vương Lý Hoài Ảnh khác đang uống rư/ợu say sưa với khách khứa trong sảnh tiệc, trông hắn có vẻ rất vui. Thần Tú Tiên Tử đang đơn đ/ộc đợi trong tẩm điện, đây chính là thời điểm tốt nhất để tôi thực hiện nhiệm vụ.
Tôi lặng lẽ lẻn vào vương phủ, lẻn vào tẩm điện, đứng trước giường. Mỹ nhân đội khăn trùm đầu màu đỏ, từ trong ống tay áo rộng thùng thình lộ ra đôi bàn tay ngọc ngà.
"Thần Tú Tiên Tử, có đáng không?"
Tôi quay lưng về phía nàng, nhìn ngọn nến đang nhảy múa mà hỏi.
Chỉ nghe một tiếng cười khẽ đầy mê hoặc. Nàng dùng giọng nam trêu chọc tôi: "Tiểu mỹ nhân đang hỏi gì thế? Cái gì mà đáng với không đáng?"
Tôi nghe người phía sau khẽ động đậy, dường như đã tháo khăn trùm đầu, một ánh nhìn nóng bỏng rơi xuống người tôi, khiến tôi không dám quay đầu lại.
Hệ thống ch*t ti/ệt! Đưa đề bài mà không cho đề dẫn.
Tôi nhớ đến vụ ám sát hôm nay, không nhịn được mà nhắc nhở nàng: "Hôm nay tôi gặp một người giống hệt Anh Vương, hắn muốn gi*t cô! Còn phóng ba mũi đ/ộc châm về phía cô..."
Vì tôi đã c/ứu nàng, lại cần nàng giúp hoàn thành nhiệm vụ hệ thống, chi bằng nhân cơ hội này mà đòi công lao. Tôi cố tình khoe khoang: "May mà tôi phản ứng nhanh, dẫn thiên lôi đến giúp cô hóa giải nguy cơ, nếu không thì~ mạng nhỏ của cô tiêu đời rồi. Dù sao tôi cũng coi như là ân nhân c/ứu mạng của cô đấy? Cô không định báo đáp tôi chút gì sao?"
Màn hình bình luận xôn xao không ngớt.
【Tiểu bạch hoa đừng càm ràm nữa! Mau đi ôm cô ấy đi! Thần Tú Tiên Tử khóc rồi.】
【Á á á tôi ch*t mất, cô ấy khóc đẹp quá, khóc đến mức tôi đ/au hết cả lòng.】
【Tại sao cô ấy lại khóc? Là không muốn gả cho Anh Vương sao?】
【Tôi bị cô ấy khóc đến mức đơ cả n/ão rồi, tiểu bạch hoa cầu cậu hãy cong đi! Cầu cậu dỗ cô ấy vui lên! Tiện thể diễn cho đám VIP cao quý chúng tôi xem một màn đảo đi/ên...】
【Tôi cũng muốn xem... diễn một vở cá nước...】
【Mấy người lầu trên bị chặn rồi! Ha ha ha! Nhưng tôi đoán được mấy người viết gì rồi, hi hi hi...】
Nàng khóc ư? Nhưng nghe giọng rõ ràng là đang cười mà.
Tôi nghe thấy nàng bước về phía mình, hai tay đặt lên vai tôi, xoay người tôi lại. Sợ bị nhan sắc mê hoặc, tôi vội nhắm mắt lại: "Nếu cô không muốn gả, tôi sẽ đưa cô đi! Nhưng cô phải hứa với tôi, hãy suy nghĩ kỹ xem 'có đáng không'."
Nếu cứ tiếp tục như hiện tại, hai năm sau, nàng sẽ ch*t trong trận hỏa hoạn ở Bạch Vân Sơn Trang! Nghĩ đến đây, tôi vội nhắc nhở: "Hai năm sau, đừng đến Bạch Vân Sơn Trang!"
Một thứ gì đó ấm áp ẩm ướt phủ lên mắt tôi. Nàng, nàng đang hôn mắt tôi! Tại sao người phụ nữ này trong đầu lúc nào cũng nghĩ đến chuyện trêu chọc người khác thế! Nghĩ đến đây, tôi thoáng thấy tức gi/ận.
Tôi đẩy mạnh nàng ra, mở mắt nhìn với vẻ hơi bực dọc. — lại thấy nàng khóc như mưa, đôi mắt đẫm lệ muốn nói lại thôi, như có vạn lời muốn thổ lộ nhưng lại không thể.
Có lẽ vì nàng quá đẹp, đến mức khóc cũng khiến tim tôi đ/au nhói.
"Cô làm sao vậy?" Tôi ngạc nhiên hỏi, luống cuống đưa tay lau nước mắt cho nàng.
"Ta đang vui mà."
Nàng khóc thảm thiết quá, chẳng thấy vui chút nào. Nàng cực kỳ vất vả cởi bỏ bộ hôn phục rườm rà, từ trong lớp áo sát ng/ực lấy ra một chiếc túi tiền cũ kỹ khâu bằng chỉ bạc, nâng niu như thể đang nâng niu một ánh trăng cũ. Nàng r/un r/ẩy hỏi tôi: "Ngươi còn nhớ không?"
Tôi nhận lấy túi tiền, thầm nghĩ: 【Chắc chắn là di chứng xuyên không! Có lẽ lần xuyên không tới, tôi sẽ trở về quá khứ, khi đó mới giải mã được những bí ẩn này.】
Đang trầm tư, bỗng nhận ra giữa tôi và nàng có một lớp màng như nước, sóng sánh ánh quang. Nàng đi/ên cuồ/ng muốn xuyên qua màn nước để nắm lấy tôi, đi/ên cuồ/ng muốn chạy về phía tôi, đi/ên cuồ/ng hét lên điều gì đó, nhưng chỉ thấy miệng nàng đóng mở, không nghe thấy tiếng.
Nàng ngã nhào xuống đất. Trong làn sóng ánh sáng đó, nàng ngày càng xa dần, xa mãi rồi biến mất.
"..."
Người biến mất là tôi, tôi đã xuyên không.
Đúng như dự đoán, tôi xuyên về quá khứ, xuyên về một trăm năm trước. Tôi cho rằng hệ thống đang chơi khăm mình. Nếu Thần Tú Tiên Tử vừa nãy còn không biết đề bài, thì Thần Tú của trăm năm trước chắc chắn lại càng không biết.
"..."
Lần này, tôi vẫn rơi xuống mái nhà của Bách Hoa Lâu. Trời quang mây tạnh, lại đ/ập thêm một cái lỗ to tướng trên mái nhà lầu xanh của người ta, dọa người bên trong gi/ật b/ắn mình.
Lão thái giám tóc tai bù xù, mặc yếm đỏ, khuôn mặt đầy nếp nhăn trắng bệch như q/uỷ. Lão nheo mắt hét lên quái dị: "Tên tiểu tặc nào chui ra từ đâu thế này? Dám phá hỏng chuyện tốt của gia!"