Cún con mãi trung thành

Chương 4

29/06/2026 01:18

"Được rồi, cảm ơn món cơm ngỗng quay của cậu, tiểu thư đây rất hài lòng."

"Không so đo chuyện cậu lấy tr/ộm lược của tôi nữa."

Anh sững sờ.

"Sao? Còn muốn chối à?"

"Hôm qua chỉ có mỗi cậu vào phòng tôi."

Thẩm Từ mỉm cười, trong mắt không hề có chút hoảng lo/ạn nào khi bị bắt quả tang.

"Được thôi, bị phát hiện rồi."

Sau khi đi làm, tôi càng trân trọng ngày nghỉ hơn.

Cứ được nghỉ là tôi lại tranh thủ ngủ bù.

Mẹ tôi thấy tôi không ăn sáng, liền trách bố cho tôi quá nhiều việc, khiến tôi mệt bở hơi tai.

Bố tôi có nỗi khổ mà chẳng biết nói cùng ai.

Cuối cùng, người lôi được tôi ra khỏi giường vẫn là Thẩm Từ.

"Còn không dậy, tôi sẽ nói với dì là hồi ở nước ngoài cậu..."

Tôi gi/ật mình thon thót, mở bừng mắt.

"Dám nói là tôi gi*t cậu đấy."

"Đi thôi, đi ăn sáng."

Anh lái xe đưa tôi đi ăn cháo cá. Tôi ngủ suốt cả quãng đường. Ăn no xong càng buồn ngủ hơn. Thẩm Từ lại còn đòi đi xem phim. Tôi vốn định về nhà ngủ cho xong, bị mẹ m/ắng, nên nghĩ thôi thì vào rạp chiếu phim ngủ còn hơn.

Nhưng tôi không xem vé. Ngồi xuống rồi mới biết Thẩm Từ m/ua vé phim trinh thám.

"Đại ca, anh bị b/ệnh à?"

"Tim anh không tốt thì xem phim trinh thám làm gì?"

Nói xong, tôi kéo anh định bỏ về. Anh ngồi im như tượng, còn kéo ngược tôi lại, nhẹ bẫng nói:

"Không khoa trương đến thế đâu, chuyện đó là từ hồi nhỏ rồi mà--"

Thấy tôi lạnh mặt, anh lại khuyên:

"Phim này đá/nh giá cao lắm, xem thử đã."

"Không được thì mình về."

"Mau ngồi xuống, che hết người ta rồi kìa."

Không còn cách nào khác, tôi đành ngồi xuống.

Tôi từ nhỏ đã gan dạ, còn Thẩm Từ thì sợ m/áu. Hồi nhỏ em trai cậu ấy ngã rá/ch đầu trong vườn, anh sợ đến mức mặt c/ắt không còn giọt m/áu, không dám cử động. Cuối cùng vẫn là tôi lấy tay bịt vết thương cho em cậu ấy rồi gọi người lớn tới.

Mỗi người đều có điểm yếu của riêng mình. Vừa hay tôi và Thẩm Từ lại là người biết rõ từng điểm yếu của đối phương.

Rạp chiếu phim nhanh chóng chật kín người. Đèn vụt tắt, Thẩm Từ bỗng ghé sát lại, hạ thấp giọng:

"Tôi hơi sợ, cho tôi nắm tay cậu một chút được không?"

Tôi nghiến răng:

"Đã bảo đừng có xem rồi mà!"

Anh chớp chớp mắt đầy vô tội:

"Thế biết làm sao giờ? Giờ ra ngoài có vẻ không tiện lắm."

Chỗ anh chọn là vị trí xem phim đẹp nhất, hai bên đều là người lạ. Tôi không muốn đụng chạm vào chân người khác, đành á/c ý nói:

"Đáng đời, sợ ch*t cậu luôn đi."

Bình thường chẳng thấy anh mò đến rạp phim bao giờ, cứ bảo gh/ét chỗ đông người. Hôm nay không biết lên cơn gì mà nhất định phải chen chân vào đây.

Tôi thì chẳng sợ gì cả. Hồi cấp ba để giải tỏa áp lực, tôi toàn xem phim kinh dị để ăn cơm, xem phim m/a để dễ ngủ. Bộ phim này tôi xem được mười mấy phút đã buồn ngủ díu mắt.

Đang thiu thiu ngủ thì Thẩm Từ bỗng chui tọt vào lòng tôi, mặt không đổi sắc thốt ra một câu ch/ửi thề:

"Mẹ kiếp, đ/áng s/ợ quá."

Khi phim tan, Thẩm Từ lẽo đẽo theo sau tôi xin lỗi:

"Chỉ nắm tay thôi mà, gi/ận thế sao?"

Tôi quay người trừng anh:

"Chỉ nắm tay thôi à?"

Thẩm Từ sờ sờ mũi:

"Ồ, còn ôm một cái nữa."

Tôi lườm anh ch/áy mắt, tức tối đi thẳng lên trước.

"Đã bảo không chịu được thì đừng xem, còn nhất định phải gồng mình."

"Thẩm Từ, rốt cuộc bao giờ cậu mới trưởng thành hả?"

Người phía sau không đuổi kịp nữa. Tôi dừng bước, quay đầu lại.

Chỉ thấy anh đứng ở phía xa, nhìn tôi không chớp mắt. Ánh mắt không còn vẻ lười biếng thường ngày, mà ẩn chứa một nỗi niềm khó tả.

Tôi không quen với bộ dạng nghiêm túc này của anh, bèn đi tới hỏi:

"Sao thế?"

"Phim xem xong rồi, không đi à?"

Thẩm Từ bĩu môi, khẽ nói:

"Tôi thấy cậu nói đúng."

"Tôi quá thiếu trưởng thành."

"Cầm lên không được, mà buông xuống cũng không xong."

Anh nói một tràng những lời khó hiểu, rồi cũng khó hiểu lướt qua tôi, tự đi mất.

Tôi tức đến mức đuổi theo m/ắng:

"Thẩm Từ, cậu bị b/ệnh à?!"

Anh không thèm để ý đến tôi.

Chiến tranh lạnh chứ gì? Được, tốt thôi. Xem ai lạnh hơn ai.

Ngày hôm đó xem phim xong về, hai đứa không ai nhìn ai. Anh về nhà anh, tôi về nhà tôi. Mẹ thấy sắc mặt tôi không ổn liền nhìn bố tôi đầy lo lắng.

Mẹ: "Hai đứa cãi nhau à?"

Bố: "Ôi dào, mai là hết ấy mà."

Mẹ: "Có khi không đợi được đến mai đâu."

Tôi nói là làm. Về đến phòng là chặn số Thẩm Từ ngay. Từ nay về sau không cần phải nghe mấy lời nhảm nhí của anh nữa.

Trước khi đi tắm, tôi khóa ch/ặt cửa sổ, tránh việc vừa bước ra đã thấy anh nằm trên giường mình.

Tôi ngâm bồn, rồi trùm chăn ngủ một giấc.

Có lẽ vì quá tức gi/ận, trong mơ tôi lại thấy Thẩm Từ.

Anh cởi phanh áo sơ mi, để lộ vòng eo săn chắc, đôi mắt ướt át nhìn tôi:

"Hạ Chi, sao không lên tiếng?"

"Cậu phải nói ra, tôi mới biết cậu có thích hay không."

Cảm giác ấm nóng, ẩm ướt ấy trong mơ lại chân thực đến lạ lùng.

Tôi khó chịu cau mày, khẽ quát:

"Đủ rồi, Thẩm Từ!"

"Ngày mai còn có tiết học sáng đấy!"

Tôi muốn đẩy bàn tay quấy rối của anh ra, nhưng lại vung tay vào khoảng không.

Gi/ật mình tỉnh giấc, trăng sáng như nước, mà người tôi lại nóng ran.

Tôi nằm vật ra giường, tuyệt vọng lấy tay che mặt.

"...Sao lại mơ thấy chuyện này chứ."

"Mà lại còn là anh ta."

Cả đêm mất ngủ. Hôm sau đi làm, tôi phải bôi rất nhiều kem che khuyết điểm để giấu quầng thâm.

Thân tâm rã rời, vốn định hôm nay về sớm ngủ bù, thì công ty bất ngờ thông báo tối nay liên hoan.

Đồng nghiệp hỏi tôi có tham gia không.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cún con mãi trung thành

Chương 7
Giới thiệu: Hạ Chi và thanh mai trúc mã Thẩm Từ cùng nhau đi du học ba năm. Sau khi về nước, tại bữa tiệc đón tiếp, Thẩm Từ lại nói mình đã "làm chó cho người ta suốt ba năm". Hóa ra hai người từng có một mối tình bí mật ở nước ngoài, sau khi về nước đã ước hẹn sẽ giữ kín không nhắc lại. Thế nhưng Thẩm Từ lại từng bước ép sát, từ việc lén lấy trộm lược đến việc mang cơm ngỗng quay, rồi giả vờ sợ hãi để nắm tay trong rạp chiếu phim, cuối cùng là màn tỏ tình cầu hôn đầy thâm tình trước mặt cha mẹ hai bên. Một mối tình thầm kín bắt đầu từ năm bảy tuổi, một mối quan hệ bí mật kéo dài suốt ba năm, liệu có thể vượt qua những ngại ngùng và trở ngại để có được cái kết viên mãn? Truyện ngôn tình hiện đại ngọt sủng, thanh mai trúc mã gương vỡ lại lành, cảnh báo độ ngọt cực cao!
Ngôn Tình
1