Thầy bói nói tôi mắc n/ợ tình.
Nếu người đó không chịu giúp tôi hóa giải nghiệp chướng, tôi sẽ ch*t bất đắc kỳ tử vào năm hai mươi bảy tuổi.
Giờ đây, chỉ còn một tháng nữa là đến hạn ch*t của tôi.
Còn tôi, là một người thực hiện nhiệm vụ.
Từng có ba mươi tám mục tiêu nhiệm vụ.
Người nào cũng si mê khắc cốt ghi tâm.
Lúc đang b/án bánh kẹp tay dưới chân cầu vượt, một ông lão m/ù khăng khăng bảo tôi mắc n/ợ tình.
Nếu người đó không chịu giúp tôi hóa giải nghiệp chướng, tôi sẽ ch*t bất đắc kỳ tử ở tuổi hai mươi bảy.
“Muốn tiêu tai giải nạn, giá ưu đãi hai trăm.”
Ông giơ hai ngón tay phe phẩy trước mặt tôi.
Tôi hơi ngẩn người.
Với tư cách là quán quân doanh số cũ của Cục Quản lý Xuyên Thư, thành tích của tôi quả thực rất xuất sắc.
Từng có ba mươi tám mục tiêu, người nào cũng si mê khắc cốt ghi tâm với tôi.
Nên tôi thực sự không nghĩ ra, rốt cuộc ai muốn hại ch*t tôi.
Tôi đành thành thật mở lời:
“Đại sư, ông có bằng đại học không?
“Môn Lý thuyết x/ác suất và Thống kê toán học ông có qua không?
“Trường hợp của tôi hơi phức tạp.
“……
“Hai trăm thì không có, 32 tệ 8 hào được không?”
Còn chưa kịp hỏi rõ rốt cuộc là chuyện tình cảm nào.
Đại sư đã gi/ật lấy chiếc bánh kẹp tay của tôi, đạp xe đạp chia sẻ chạy mất.
Tôi nhấc chân đuổi theo, bị một chiếc xe điện người già chạy lo/ạn xạ đ/âm ngã nhào xuống lề đường.
May mà chỉ trật khớp và xây xát, không nghiêm trọng lắm.
Tôi chống người dậy, thuần thục nắn lại khớp tay, dùng áo khoác băng kín vết thương đang chảy m/áu.
Vừa định tố cáo m/ê t/ín d/ị đo/an, điện thoại bỗng bật lên một tin nhắn:
[Chúc Khanh Hảo mắc u/ng t/hư tuyến tụy giai đoạn cuối].
Vua của các loại u/ng t/hư rồi.
Tôi bình thản quay người, tự làm cho mình một phần bánh kẹp tay siêu cấp vô địch sang trọng.
Cũng tốt, đ/au thật đấy, nhưng ch*t cũng nhanh.
Phải tranh thủ ăn nhiều chút.
Trong phòng trọ, tôi cúi nhìn chiếc bánh kẹp tay trong bồn cầu, chép miệng, hơi tiếc nuối.
Phần bánh kẹp tay thêm trứng, thêm xúc xích, thêm th!t gà x/é, thêm ruốc th!t, còn thêm cả cay khô này, thực sự rất ngon.
Dù đích đến cuối cùng vẫn là bồn cầu, nhưng không nên ở dạng hình th/ù này.
Cơn nôn do b/ệnh lý lại ập đến.
Cơn đ/au dữ dội từ vùng thượng vị truyền đến, suýt chút nữa khiến tôi ngất lịm.
Nhưng tôi trong gương, ngoài vẻ g/ầy gò nhợt nhạt quá mức, nét mặt chẳng lộ chút đ/au đớn nào.
Tôi kéo khóe miệng, cố gắng nở một nụ cười.
X/ấu quá, nhăn nhó cả mặt.
Chán nản xoa xoa mặt.
Tôi thay bộ đồ ngủ họa tiết cúc họa mi màu vàng xinh xắn,
hài lòng nằm vào bồn tắm.
Trên tờ giấy chẩn đoán trôi lềnh bềnh trên mặt nước, dòng chữ in đậm viết hoa đ/ập vào mắt:
[Thời gian sống dự kiến: một tháng]
Tôi hơi ngại ngùng.
Chủ n/ợ của tôi e rằng sẽ thất vọng.
Bởi vì tôi chắc chắn không đợi được đến sinh nhật để ch*t bất đắc kỳ tử nữa.
Điện thoại rung lên, tôi theo bản năng cầm lấy.
[M/ua nghĩa trang Chúc Phúc trừ tiền 80 triệu tệ thành công, số dư thẻ ngân hàng: 32 tệ 8 hào]
Tôi phấn khích ngồi bật dậy.
Từ khi có ký ức, tôi đã biết mình chỉ là một nhân vật quần chúng trong một cuốn sách.
Nhân vật quần chúng không có tên, nên ch*t đi cũng chẳng có bia m/ộ.
Mà giờ đây, tôi đã sở hữu một nghĩa trang rộng lớn.
Đợi thế giới vị diện này được giải phóng, tôi có thể ch/ôn cùng anh trai ở hai gò đất liền kề.
Giơ cánh tay vẫn đang chảy m/áu lên, tôi vui vẻ thắp một cây nến.
Cắm lên chiếc bánh kem nhỏ vị quýt méo mó, chắp hai tay lại.
“Chúc Khanh Hảo, sinh nhật vui vẻ!
“Em đã lớn tuổi hơn anh rồi.
“Đừng gi/ận, lát nữa gặp nhau, em vẫn gọi anh là anh trai mà.”
Thổi tắt nến, tôi mặc cho cơ thể trượt xuống, cho đến khi nước ngập qua miệng mũi,
nước trong bồn tắm chuyển thành màu hồng phấn rực rỡ, mọi thứ trước mắt bắt đầu mờ ảo.
Rồi sau đó, trước cả cảm giác hấp hối quen thuộc, là giọng nói điện tử còn quen thuộc hơn:
[Quán quân doanh số, khoan hãy ch*t, có nhiệm vụ, nhận không?]
Kể từ lần nhiệm vụ thất bại trước, hệ thống đã rất lâu không xuất hiện.
Lâu đến mức tôi tưởng nó đã bị tách rời khỏi người tôi.
[Nếu hoàn thành nhiệm vụ thành công, hệ thống vẫn sẽ tính thưởng theo đá/nh giá, trong đó có cả th/uốc đặc trị u/ng t/hư đấy.]
Hệ thống vẫn thao thao bất tuyệt quảng bá nhiệm vụ như xưa.
Im lặng một lát, tôi ngắt lời nó:
“Thế Chúc Khanh Hảo thì sao? Có thể cho anh ấy quay lại không?”
Giọng nói trong đầu trống rỗng một thoáng, khi mở miệng lại có chút chán nản.
[Xin lỗi, hệ thống không có quyền hạn này.]
[Cục Quản lý cũng không thể tái cấu trúc dữ liệu nhân vật đã biến mất.]
Tôi gật đầu, trườn người ra khỏi bồn tắm.
Dùng băng quấn kín vết thương ở cổ tay thành từng vòng, thắt một nơ bướm thật đẹp.
Tôi lẽ ra đã nên rõ, một nhân vật quần chúng sẽ không được ý thức thế giới chiếu cố chỉ vì chấp niệm của một nhân vật quần chúng khác.
Giơ tay tháo nút bồn tắm, tôi ngồi xuống sàn nhà,
lặng lẽ ăn hết chiếc bánh nhỏ vị quýt kia.
“Nhưng cậu biết đấy, phần thưởng duy nhất tôi cần, chính là để anh trai quay lại.
“Anh ấy biến mất rồi, việc tính thưởng nhiệm vụ với tôi chẳng còn ý nghĩa gì.”
Lúc đầu tôi đồng ý trở thành người thực hiện nhiệm vụ cho hệ thống, chính là vì nó bảo tôi, dữ liệu của anh trai có lẽ đã bị truyền đến các thế giới vị diện khác.
Chỉ cần làm đủ nhiều nhiệm vụ, sớm muộn cũng sẽ gặp lại anh ấy.
Sau này tôi mới biết, hệ thống là một kẻ l/ừa đ/ảo chuyên vẽ bánh vẽ.
Hệ thống cẩn thận dò xét sắc mặt tôi, ngập ngừng mở lời:
[Mục tiêu lần này, là Lạc Ôn Hành.]
Động tác dọn bồn tắm khựng lại.
Lạc Ôn Hành?
Tên khốn ngoan cố ấy?