Cô ta nói mình cũng là nạn nhân. Nói Tạ Chấp Ngôn liên tục kích động cô ta, bảo rằng cả lớp nên cùng nhau thay đổi vận mệnh. Cô ta còn nói, nếu không có Tạ Chấp Ngôn, cô ta căn bản không dám gửi mã QR vào nhóm lớp.
Khu vực bình luận ch/ửi bới không ngớt. Có người bảo cô ta đừng diễn nữa. Có người hỏi số tiền cô ta thu hộ đã đi đâu. Lại có người đào lại những bài đăng cũ trên trang cá nhân của cô ta. Tấm ảnh "Người nỗ lực sẽ được số phận ban thưởng" bị chia sẻ khắp nơi.
Tạ Chấp Ngôn tất nhiên không chịu nhận nồi. Tối hôm đó, cậu ta cũng đăng phản hồi. Cậu ta tung ra đoạn chat của hai người. Trong đó, Ôn Miên Miên hưng phấn nói:
- Chỉ cần mọi người đều vào nhóm, tớ có thể chứng minh mình cũng có thể dẫn mọi người thắng một lần.
- Chúc Minh Đường lúc nào cũng tỏ vẻ cái gì cũng biết, tớ thật sự rất gh/ét cậu ta.
- Lần này nếu chúng ta đều thi tốt hơn cậu ta, xem cậu ta còn kiêu ngạo thế nào.
Tạ Chấp Ngôn trả lời:
- Vậy thì để cậu ta xem đi.
Hai người cắn x/é lẫn nhau, làm ầm ĩ cả cõi mạng. Trước đây bạn học còn bênh vực Ôn Miên Miên, giờ thì không ai đứng ra nữa. Bởi vì họ cũng h/ận cô ta. Họ h/ận cô ta kéo họ vào cuộc, cũng h/ận Tạ Chấp Ngôn đổ thêm dầu vào lửa. Nhưng điều họ không muốn thừa nhận nhất, chính là bản thân họ lúc đầu cũng tham lam.
Sự việc đến cuối cùng, việc trúng tuyển của Ôn Miên Miên hoàn toàn bế tắc. Tạ Chấp Ngôn cũng bị trường đại học vốn định nhận cậu ta từ chối. Bố mẹ cậu ta chạy vạy khắp nơi c/ầu x/in, nhưng không ai dám đụng vào chuyện này. Tôi tưởng cậu ta cuối cùng sẽ yên phận. Không ngờ một tuần trước khi nhập học, cậu ta đổi số gọi điện cho tôi. Sau khi tôi bắt máy, giọng cậu ta như bị giấy nhám mài qua:
- Minh Đường, tớ biết sai rồi.
Tôi không nói gì. Cậu ta vội vàng tiếp tục:
- Tớ thực sự biết sai rồi. Là Ôn Miên Miên lừa tớ. Nếu không phải tại cô ta, tớ sẽ không đối xử với cậu như vậy.
Nghe câu này, trong lòng tôi chỉ còn lại sự chán gh/ét. Kiếp trước cậu ta đẩy tôi xuống lầu. Kiếp này cậu ta lại đẩy hết mọi lỗi lầm cho Ôn Miên Miên. Cậu ta chưa bao giờ thay đổi.
- Tạ Chấp Ngôn, rốt cuộc cậu muốn nói gì?
Cậu ta im lặng vài giây, giọng trầm xuống:
- Chúng ta có thể bắt đầu lại không? Bây giờ tớ mới hiểu, chỉ có cậu là thật lòng tốt với tớ. Tớ chỉ là quá sợ không xứng với cậu, nên mới phạm sai lầm.
Tôi nhìn bóng cây ngoài cửa sổ, khẽ hỏi:
- Vậy nên cậu muốn kéo cả tớ xuống nước?
Hơi thở cậu ta khựng lại. Một lúc lâu sau, cậu ta khàn giọng nói:
- Tớ không có. Tớ chỉ muốn được đứng cùng cậu.
Tôi bỗng cảm thấy rất mệt mỏi. Hai kiếp rồi. Cuối cùng tôi cũng hiểu hết ý nghĩa trong mọi lời nói của cậu ta. Cậu ta không muốn đuổi kịp tôi. Cậu ta muốn tôi rơi xuống. Rơi xuống nơi mà cậu ta chỉ cần đưa tay là chạm tới.
- Tạ Chấp Ngôn. Cậu làm tớ thấy buồn nôn.
Đầu dây bên kia im lặng như tờ. Tôi không đợi cậu ta trả lời, cúp máy ngay lập tức. Sau đó, tôi đổi số điện thoại, xóa sạch mọi liên lạc liên quan đến quá khứ.
Tối hôm đó, Ôn Miên Miên lại gặp chuyện. Cô ta bị Tạ Chấp Ngôn chặn ở cửa phòng trọ. Hai người từ cãi vã đến động tay động chân, cuối cùng làm hàng xóm phải báo cảnh sát. Nghe nói Tạ Chấp Ngôn mất kiểm soát cảm xúc, cứ hét lên rằng Ôn Miên Miên đã h/ủy ho/ại cậu ta. Ôn Miên Miên cũng đi/ên cuồ/ng ch/ửi bới cậu ta, nói cậu ta mới là kẻ muốn gian lận nhất. Khi bị cảnh sát đưa đi, họ vẫn còn đang cấu x/é nhau.
Video truyền lên mạng, mọi người đã ch/ửi đến mệt rồi. Có người nói họ đáng đời. Có người nói kẻ tham lam thì hợp để dày vò lẫn nhau nhất. Tôi nhìn qua một cái rồi tắt điện thoại.
Mẹ bưng trái cây vào:
- Ngày mai nhập học rồi, hành lý thu dọn xong chưa?
Tôi gật đầu:
- Xong rồi ạ.
Bà xoa đầu tôi:
- Đến trường rồi, chăm sóc bản thân cho tốt.
Tôi ôm lấy bà:
- Con sẽ ạ.
Bố đứng ở cửa, hắng giọng:
- Có chuyện gì cứ gọi điện.
Tôi cười bảo vâng. Họ nhìn tôi, trong mắt đều là sự lưu luyến. Nhưng tôi biết, lần này, tôi thực sự phải bước về phía trước rồi.
Ngày nhập học, trời rất xanh. Bố lái xe đưa tôi đến cổng trường đại học. Mẹ lải nhải suốt đường, sợ tôi thiếu sót thứ gì. Tôi kéo vali đứng trước cổng trường, nhìn tấm biển tên trường phía trên, lòng bỗng nhiên tĩnh lặng.
Thông báo điện thoại hiện lên. Chuyện của Ôn Miên Miên và Tạ Chấp Ngôn lại có diễn biến mới. Hai gia đình đổ lỗi cho nhau, trên mạng cãi vã không hồi kết. Tôi chỉ nhìn một cái rồi lướt qua thông báo. Họ vẫn đang kéo lê nhau trong vũng bùn. Nhưng tôi đã không còn muốn quay đầu lại nữa.
Mẹ chỉnh lại tóc cho tôi:
- Vào đi.
Tôi gật đầu. Bố đưa giấy báo trúng tuyển cho tôi:
- Cầm lấy.
Tôi nhận lấy, đầu ngón tay khẽ chạm vào bìa giấy. Kiếp trước, tôi cũng từng bước vào đại học. Nhưng lúc đó, sau lưng tôi còn kéo theo oán h/ận của cả một đám người. Họ chất đống thất bại của chính mình lên lưng tôi. Tôi cõng suốt mười năm. Cuối cùng ch*t trong cái gọi là sự trả th/ù của họ. Kiếp này, tôi không thay ai gánh tai ương nữa. Ôn Miên Miên muốn dựa vào đường tắt để chứng minh bản thân. Tạ Chấp Ngôn muốn dựa vào gian lận để đuổi kịp người khác. Cả lớp muốn dùng năm vạn tệ để m/ua một tương lai giả tạo. Họ đều nhận được kết quả do chính mình lựa chọn.
Tôi kéo vali bước về phía trước. Trong cổng trường người qua kẻ lại, tiếng của tân sinh viên và phụ huynh hòa vào nhau, náo nhiệt như một thế giới khác. Đi đến chỗ làm thủ tục, tôi quay đầu nhìn lại một cái. Bố mẹ vẫn đứng tại chỗ. Mẹ đỏ hoe mắt vẫy tay với tôi. Bố quay lưng đi, như thể không muốn để tôi nhìn thấy biểu cảm của ông.