Mái tóc đen rối bời tùy ý rủ xuống, những hoa văn màu vàng sẫm phủ khắp tấm lưng trần, kéo dài xuống dưới rồi chìm vào bộ áo choàng đen nơi thắt lưng. Hắn hài lòng xoay người, hạ mắt nhìn thấy tôi đang đứng đó thì sững sờ. Hắn lập tức sải bước đến trước mặt tôi, ngồi xổm xuống kéo tôi đứng dậy, vừa phủi bụi vừa xin lỗi: "Ôi chao, xin lỗi xin lỗi! Vừa rồi ta vội quá, làm nàng ngã rồi."
Một gương mặt yêu nghiệt cuồ/ng ngạo như vậy mà lại nói ra những lời này thật sự quá lệch pha. Nhưng tôi không dám coi thường hắn. Dù Gia Lam chưa bao giờ để tôi đối mặt trực diện với á/c m/a, nhưng theo những ghi chép không mấy đáng tin trong Thánh Kinh, á/c m/a có sừng càng to, cánh càng lớn, đuôi càng dài, hoa văn càng phức tạp thì thực lực càng mạnh. Tên trước mặt này, từ cổ trở xuống đến cơ bụng, đ/ập vào mắt là những thứ vô cùng nguy hiểm. Những hoa văn vàng kim trên ng/ực hắn cứ như vật sống mà luân chuyển. Tóm lại, tuyệt đối không phải kẻ thiện lành!
Hắn bỗng khoanh tay trước ng/ực, lùi lại phía sau: "Đồ bi/ến th/ái!"
Tôi: ...
Tôi ngồi trên giường, tâm trạng phức tạp nhìn tên á/c m/a trước mặt. Hóa ra hắn tên là Lan Âm Mạc Ảnh. Tôi hỏi: "Sao ngươi lại trùng tên với M/a Vương vậy?"
Tên á/c m/a ngồi trên ghế, dạng chân một cách đầy phóng khoáng: "Th/ần ki/nh à, ai dám lấy tên giống với M/a Vương Lan Âm Mạc Ảnh - kẻ trong truyền thuyết vĩ đại và mạnh mẽ, tuấn mỹ và thông tuệ, coi thường chúng sinh, lật tay thành mây, vô song vạn cổ chứ?"
"Có khả năng nào, ta chính là hắn không?"
Tôi chỉ muốn chui tọt vào chăn mà ôm đầu gào thét. Giả đúng không, giả đúng không, giả đúng không?! Tại sao M/a Vương lại nghe theo sự triệu hồi của tôi chứ?
Lan Âm Mạc Ảnh dường như đoán được tôi đang nghĩ gì, hừ một tiếng: "Ta cũng không biết, ta bị triệu hồi cưỡng ép đến đây."
"Ha ha, ai mà tin, rõ ràng là ngươi tự bước ra mà."
Lan Âm Mạc Ảnh duỗi dài đôi chân, dáng vẻ lười biếng: "Đã đến rồi, không xem xem kẻ nào triệu hồi ta ra rồi hãy đi cũng chưa muộn mà?"
Tôi thăm dò hỏi: "Vậy giờ ngươi tự về đi?"
"Đã đến rồi, kiểu gì cũng phải uống ngụm nước rồi mới đi chứ?"
Lan Âm Mạc Ảnh cầm lấy cốc nước trên bàn. Tôi trợn tròn mắt, giơ tay về phía hắn: "Đó là cốc của tôi..."
Đôi môi mỏng của Lan Âm Mạc Ảnh đã chạm vào miệng cốc, ngay sau đó khuôn mặt xinh đẹp biến sắc: "Á á á á! Vừa rồi chẳng phải chúng ta gián tiếp hôn nhau rồi sao, đó là nụ hôn đầu của bản tọa đấy..."
Nỗi sợ hãi trong tôi tan biến, tôi cáu lên: "Ngươi bị b/ệnh à?!"
Có phải M/a Vương ở dưới vực sâu quá lâu nên hỏng n/ão rồi không?! Tôi ra lệnh đuổi khách: "Mau đi đi!"
Lan Âm Mạc Ảnh uống một ngụm nước, nhếch môi: "Đừng vội đuổi ta đi thế, chẳng lẽ nàng không tò mò sao?"
Tính tò mò hại ch*t mèo. Tôi mới không thèm nghe một con á/c m/a nói chuyện. á/c m/a đều là những kẻ x/ấu xa đầy rẫy lời nói dối. Tôi truyền m/a thuật vào cái đuôi, cố gắng tạo ra một vết nứt nữa. Lan Âm Mạc Ảnh nắm lấy chóp đuôi tôi, tán thưởng: "Chà, sức mạnh thật thuần khiết và mạnh mẽ!"
Hắn bóp tắt ngọn lửa. Tôi lườm hắn: "Ngươi còn dám mỉa mai ta nữa xem?"
Lan Âm Mạc Ảnh giơ hai tay đầu hàng, mỉm cười nói: "Oan uổng quá Tiểu Nha, ta là khen nàng thật lòng mà."
Chưa kịp để tôi phát hỏa, Lan Âm Mạc Ảnh thu lại nụ cười, nghiêm túc nói: "Nàng thực sự không sợ sao? Một á/c m/a như nàng ở giữa đám thiên sứ, còn gan dạ hơn cả ta đấy."
Quả nhiên là con á/c m/a đầy rẫy lời dối trá. Tôi cười lạnh: "Ta không phải á/c m/a, ta là thiên sứ."
Lan Âm Mạc Ảnh nắm lấy cái đuôi của tôi mân mê: "Ta chưa từng thấy thiên sứ nào lại có đuôi á/c m/a cả."
"Chứng tỏ ngươi thiếu hiểu biết! Anh trai ta biết điều đó!"
Lan Âm Mạc Ảnh bỗng cười phá lên: "Cái tên chim chóc làm màu đó lừa nàng như vậy sao?"
"Không cho phép ngươi nói anh trai ta như thế!"
Lan Âm Mạc Ảnh đứng dậy. Hắn cao lớn vạm vỡ, đầy áp lực tiến về phía tôi. Tôi lùi lại hai bước, hắn sẽ không vì x/ấu hổ mà đá/nh tôi chứ? Tôi đang định dùng trận pháp truyền âm gọi Gia Lam c/ứu mình thì phát hiện tín hiệu bị chặn, sống ch*t không gửi đi được. Mồ hôi lạnh của tôi chảy ròng ròng.
Cơ ng/ực của Lan Âm Mạc Ảnh áp sát vào mắt tôi. Hắn cười như không cười: "Đừng hòng gọi tên anh trai phế vật của nàng tới làm phiền chúng ta."
Làn khói đen bao bọc lấy tôi, thánh quang của tôi không thể ngưng tụ trong làn khói đó. Tôi hét lên: "Anh trai ta là đại thiên sứ, ngươi biết không hả!!"
Lan Âm Mạc Ảnh vô cùng vui vẻ, hơi thở đầy tính xâm lược tiến lại gần: "Khà khà khà, nàng không tò mò ta cũng phải nói. Nàng không chỉ là á/c m/a, mà còn là..."
Đột nhiên, tiếng gõ cửa vang lên. Giọng nói ôn nhu của Gia Lam vang lên ngoài cửa: "Em gái, có chuyện gì vậy?"
Lan Âm Mạc Ảnh nhanh như chớp bịt miệng tôi lại. Hàng mi dài quét vào mặt tôi, ngứa ngáy. Đôi mắt đỏ thẫm ướt át nài nỉ tôi: "Xin nàng đấy Tiểu Nha, nể tình ta chưa từng làm việc x/ấu nào, đừng b/án đứng ta, xin nàng đấy, xin nàng đấy, ta không muốn đá/nh nhau với lũ chim chóc đó đâu."
Biểu cảm đáng thương quá. Nhưng ai mà tin lời á/c m/a chứ? Tôi gật đầu. Lan Âm Mạc Ảnh buông tay ra. Tôi lớn tiếng nói: "Anh ơi, em vừa tập m/a thuật thôi ạ."
"Được, có gì không hiểu cứ đến hỏi anh."
Lan Âm Mạc Ảnh dùng cánh tay vạm vỡ ôm lấy eo tôi. Cái đầu đầy lông lá cọ cọ vào cánh tay tôi, như một con chó vậy. Hắn giọng nũng nịu hừ hừ: "Ta biết ngay là nàng không nỡ để ta bị đá/nh mà."
Tôi lạnh lùng đẩy đầu hắn ra.