Thậm chí hắn còn biết nấu một loại bánh trôi nhỏ dẻo dẻo dai dai, ăn kèm với nước sương sớm. Nhai nhai nhai, thơm muốn ch*t. Thế nhưng, giấu một con á/c m/a trong tẩm điện cũng không phải là chuyện hay ho gì. Hu hu, đến lúc đó nếu có ai tới tìm tôi, nhất định phải mau chóng đục một cái lỗ cho Lan Âm Mạc Ảnh chuồn về mới được. Đang nghĩ ngợi như vậy, tiếng gõ cửa vang lên. Giọng của Gia Lam vọng tới: "Em gái, mấy ngày nay em bận lắm sao?"

Tôi gi/ật nảy mình, vội vàng đáp lời: "Vâng, em đang bận luyện tập m/a thuật ạ."

Không hề nói dối Gia Lam. Hắc m/a thuật cũng là m/a thuật mà. M/a Vương khó khăn lắm mới tới đây một lần, chắc chắn phải tận dụng triệt để chứ. Trước đây tôi vốn rất hứng thú với các cấm thuật hắc m/a thuật. Tình cờ thế nào, dạo trước tôi lỡ bước vào khu cấm. Lại càng tình cờ hơn khi lật được một cuốn sách hắc m/a thuật. Tiếc là chưa đọc được mấy trang thì Gia Lam đã chạy tới. Mấy ngày nay Lan Âm Mạc Ảnh truyền thụ m/a thuật cho tôi, trình độ của tôi tiến bộ vượt bậc. Chỉ là giờ tôi đã biến thành cái đầu âm dương rồi.

Lan Âm Mạc Ảnh vừa vò quần áo vừa kinh ngạc: "Cái gì?! Ý nàng là, sở hữu sức mạnh hủy thiên diệt địa, cái giá phải trả là tóc biến thành một nửa màu đen sao?"

Tôi hạ giọng cảnh cáo Lan Âm Mạc Ảnh: "Ngươi nói nhỏ thôi, anh trai ta đang ở bên ngoài đấy."

Lan Âm Mạc Ảnh chẳng hề sợ hãi, nhếch môi cười: "Tiểu Nha, nàng quan tâm ta kìa."

Giọng của Gia Lam vẫn bình thản như mọi khi. Nhưng tôi cứ cảm thấy trong đó thấp thoáng vẻ thất vọng. "Tiểu Nha, đã lâu rồi em không gặp anh."

Thực ra tính ra thì cũng chưa lâu lắm, mới ba ngày thôi mà. Chỉ là trước đây ngày nào tôi cũng phải gặp Gia Lam, không ngoại lệ ngày nào.

Tôi sát lại gần Lan Âm Mạc Ảnh, chọc chọc vào cánh tay hắn: "Cái đầu âm dương này của ta, ngươi có cách nào không?"

"Chưa thử bao giờ, ta cũng không chắc nữa."

Tôi tặng Lan Âm Mạc Ảnh một ánh nhìn kh/inh bỉ. Thế mà cũng dám xưng là M/a Vương.

Lan Âm Mạc Ảnh không phục: "Trước đây đâu có con á/c m/a nào bắt ta biến tóc thành màu trắng đâu."

Hắn búng tay một cái, ngọn lửa đen bùng lên trên đầu ngón tay: "Thử không?"

"...Thôi bỏ đi."

Lan Âm Mạc Ảnh trông có vẻ không đáng tin lắm. Lỡ may biến thành một đầu đen sì thì sao.

Lan Âm Mạc Ảnh như thể dùng thuật đọc tâm: "Lỡ may biến thành một đầu tóc đen cũng đẹp mà, nàng nhìn ta này."

Nói đoạn, hắn dùng một phép thuật nhỏ. Mái tóc đen như thác đổ, từng sợi tóc nhảy múa giữa không trung. Tôn lên đôi mày mắt lười biếng và quyến rũ. Tôi túm lấy mái tóc đang làm lo/ạn của hắn: "Được rồi, đừng khoe nữa, đi giặt quần áo của ngươi đi."

Lan Âm Mạc Ảnh cụp đuôi xuống: "Ồ."

"Anh trai ta muốn gặp ta, làm sao bây giờ?"

Lan Âm Mạc Ảnh cười tủm tỉm: "Gặp đi, nàng sợ cái gì? Chẳng phải chỉ là cái đầu âm dương thôi sao? Đến cả điều này mà cũng không bao dung nổi nàng thì hắn còn tư cách gì làm anh trai nàng nữa."

Những hoa văn trên người Lan Âm Mạc Ảnh luân chuyển, dụ dỗ: "Hay là nàng gọi ta một tiếng anh trai đi, ta đưa nàng chạy trốn, chúng ta tới vực sâu, M/a Vương ta cũng nhường cho nàng làm đấy."

Khóe miệng tôi gi/ật gi/ật, dậm chân vào Lan Âm Mạc Ảnh một cái: "Được đằng chân lân đằng đầu."

Lan Âm Mạc Ảnh như thể không cảm thấy đ/au đớn gì, càng lúc càng sát lại gần: "Chẳng lẽ nàng không có sự tò mò mãnh liệt với hắc m/a thuật sao? Nàng xem, khi tu luyện hắc m/a thuật nàng không hề có chút gánh nặng tâm lý nào, chưa bao giờ thấy mình không nên học, thậm chí những cấm thuật chỉ liếc qua một cái cũng có thể ghi nhớ, lại còn dùng đuôi để thi triển phép thuật một cách kỳ lạ nữa, đúng không?"

"Điều này chứng tỏ cái gì? Chứng tỏ nàng sinh ra là để tu luyện hắc m/a thuật đấy!"

Gương mặt tuấn mỹ của Lan Âm Mạc Ảnh phóng đại trong mắt tôi: "Thực ra tận sâu trong lòng nàng cũng thừa nhận mình là á/c m/a đúng không?"

"Theo ta về vực sâu đi Tiểu Nha, như vậy nàng sẽ không cần phải lo lắng chỉ vì tóc biến đen đi một chút nữa. Ở vực sâu, nàng muốn học gì thì học, ta sẽ dạy nàng hết những gì ta đã học cả đời, theo ta về đi."

Mũi của Lan Âm Mạc Ảnh gần như áp sát vào mũi tôi. Trong đôi đồng tử đỏ thẫm phản chiếu khuôn mặt vô cảm của tôi. Hắn khẽ mỉm cười: "Nếu nàng theo ta về, muốn xem chỗ nào cũng được nhé~"

Trong bóng phản chiếu của đồng tử Lan Âm Mạc Ảnh, tôi nhìn thấy khóe miệng mình gi/ật gi/ật. Hắn nhếch môi, lắc lắc.

"Muốn sờ cũng được nhé~"

Tôi: ...

Lan Âm Mạc Ảnh đỏ mặt tiếp tục vò quần áo. Tôi t/át cho Lan Âm Mạc Ảnh hai cái. Lan Âm Mạc Ảnh ậm ừ hai tiếng, cái đuôi vặn vẹo trên mặt đất. Trông đáng thương vô cùng. Đáng đời. Làm đa cấp thì thôi đi, lại còn quyến rũ như thế.

Tôi bước ra cửa, nói với Gia Lam: "Anh ơi, chúng ta đâu có lâu ngày không gặp, chỉ là trước đây gặp nhau quá thường xuyên thôi. Vì em được nuôi dưỡng để làm người kế vị của anh, em nghĩ mình không nên quá ỷ lại vào anh. Em đã lớn rồi, cả ngày cứ quấn lấy anh thật là không ra làm sao cả."

Nói một hơi hết đoạn này. Tôi suýt nữa bị trí tuệ của chính mình làm cho kinh ngạc - chẳng lẽ tôi thực sự là thiên tài sao? Vừa là suy nghĩ chân thật từ tận đáy lòng, lại vừa giải thích được những hành vi bất thường.

Ngoài cửa im lặng hồi lâu, Gia Lam lại hỏi: "Quần áo của em... cũng không cần anh giặt nữa sao?"

Tôi quay đầu. Nhìn về phía Lan Âm Mạc Ảnh đang hì hục giặt quần áo. Lan Âm Mạc Ảnh vò quần áo đi/ên cuồ/ng, hừ giọng: "Hắn giặt quần áo cho nàng, nàng gọi hắn là anh trai. Ta cũng giặt cho nàng, nàng gọi ta là 'này', 'ê', 'cái tên da đen to x/ác kia', chứ chẳng bao giờ gọi ta là anh trai cả."

Tôi đáp lại Gia Lam trước: "Anh ơi, em đã lớn rồi, tất nhiên không thể để anh giúp em giặt quần áo nữa ạ."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm