Lan Âm Mạc Ảnh lắp bắp: "Nàng, nàng làm gì vậy." Hắn dùng hai tay nắm lấy eo tôi, đẩy tôi lùi lại. Tôi lại rướn người tới, hắn lùi lại, tôi rướn tới, hắn lại lùi... Cứ như vậy lặp đi lặp lại, tôi không rướn nữa: "Đừng để ý mấy chi tiết nhỏ nhặt đó nữa, tới đi!" Lan Âm Mạc Ảnh lầm bầm: "Chỗ nào mà nhỏ."

Tai hắn đỏ ửng như màu cánh hoa. Một tay đỡ eo tôi, một tay giữ gáy tôi. Hơi ấn nhẹ về phía mình, hắn cúi người ngậm lấy môi tôi. Vì cái đuôi của tôi vẫn chưa thu lại, nên nụ hôn này kéo dài dằng dặc. Cái đuôi của Lan Âm Mạc Ảnh sán tới, quấn lấy đuôi tôi. Tôi bị hôn đến mê muội, hơi thở dồn dập. Tôi nghiêng đầu, thở dốc: "Hình như không có tác dụng."

Lan Âm Mạc Ảnh xoay mặt tôi lại, chậm rãi cọ xát đôi môi mình lên môi tôi, dụ dỗ: "Có muốn sâu hơn chút nữa không?"

"Cái gì?"

Nụ hôn của Lan Âm Mạc Ảnh rơi xuống cổ tôi, khẽ nói: "Giao phối."

Tôi đỏ mặt tía tai, nhanh chóng vùng ra khỏi vòng tay hắn rồi nhảy lên giường. Ném gối vào người hắn: "Đồ l/ưu ma/nh!"

Lan Âm Mạc Ảnh ôm lấy cái gối, cười nghiêng ngả. Tôi vùi đầu vào gối, nhắm mắt lại. Lưng không còn ngứa nữa, nhưng trong đầu toàn là đôi môi mỏng mềm mại, nóng hổi của Lan Âm Mạc Ảnh. Tôi bịt tai lại, nhưng tiếng cười của hắn làm thế nào cũng không chặn được. Không biết môi của anh trai có mát lạnh không nhỉ... Khoan đã, mình đang nghĩ gì vậy? Sao mình lại tơ tưởng đến Gia Lam? Chẳng lẽ mình thực sự là sắc m/a? Đúng rồi, anh trai đang làm gì nhỉ? Sao ba ngày rồi không liên lạc với mình? Trước đây mỗi lần đi đá/nh á/c m/a anh ấy đều truyền âm cho mình mỗi ngày mà.

Tôi bật dậy, vỗ mạnh vào đùi: "Anh trai không lẽ gặp chuyện rồi chứ?"

Lan Âm Mạc Ảnh gh/en đến mức muốn ch*t: "Làm sao có thể, nàng có thể tự tin vào tên chim chóc đó một chút được không?"

Tôi kéo tay Lan Âm Mạc Ảnh, lôi hắn đứng dậy: "Không nhìn một cái thì ta không yên tâm, ngươi đưa ta đi."

Lan Âm Mạc Ảnh ôm tôi vào lòng: "Nghiệp chướng mà, chim chóc đá/nh thần dân của ta, ta còn phải đưa nàng đi trợ chiến cho hắn."

Tôi phát hiện lồng ng/ực của Lan Âm Mạc Ảnh mềm mềm. Nhắm mắt tựa vào đó rất thoải mái. Không cẩn thận một cái là ngủ thiếp đi. Khi mở mắt ra, thứ đầu tiên đ/ập vào mắt là cơ ng/ực của Lan Âm Mạc Ảnh. Tôi nằm trong đôi cánh của hắn, Lan Âm Mạc Ảnh nhẹ nhàng vỗ lưng tôi, khi tôi tỉnh dậy, miệng hắn vẫn còn đang ngân nga một giai điệu lạ. Ngủ ngon lành, tôi vươn vai, dụi dụi mắt, mơ màng nhìn quanh. Lan Âm Mạc Ảnh đã chọn một chỗ khuất sau tảng đ/á lớn có tầm nhìn rất rộng. Tôi thò đầu ra, nằm bò trên tảng đ/á, nhìn xuống chiến trường.

Gia Lam lơ lửng giữa không trung, sau lưng xòe ra sáu cánh trắng muốt, mỗi một chiếc lông vũ đều phủ ánh quang màu xanh băng, sắc bén như lưỡi d/ao. Áo bào trắng, giáp bạc, chiếc áo choàng dài bị gió lốc thổi bay phấp phới. Gương mặt như ngọc, tóc bạc bay tán lo/ạn. Trong đôi mắt xanh thẳm lộ ra vẻ lạnh lẽo đóng băng ngàn dặm. Gia Lam dáng người thẳng tắp, khí thế lạnh lùng bàng bạc. Tay cầm song ki/ếm, thân ki/ếm thánh quang lưu chuyển. Khí đen m/a q/uỷ ập đến che trời lấp đất. Gia Lam sắc mặt không chút gợn sóng, cổ tay xoay nhẹ, trong chớp mắt ch/ém ch*t một đám á/c m/a. Một giọt m/áu b/ắn trúng giữa mày anh, khiến gương mặt vốn thanh lãnh tuyệt trần trở nên lạnh lùng mà từ bi.

Tôi ngẩn ngơ nhìn lên Gia Lam. Đẹp quá. Mạnh mẽ quá. Một đoạn đuôi đ/ứt lìa rơi ngay cạnh đuôi tôi. Lan Âm Mạc Ảnh nhìn chằm chằm đoạn đuôi đó: "Ơ? Hình như đây là tả hộ pháp của ta."

Cái đuôi vẫn còn co gi/ật, m/áu b/ắn lên váy tôi. Lan Âm Mạc Ảnh thản nhiên đ/á đoạn đuôi ra xa: "Bẩn rồi, về ta giặt cho nàng."

Gia Lam giơ tay, những đốm sáng bay lượn khắp không trung rơi xuống. Một số rơi trúng đoạn đuôi, cái đuôi bốc khói đen xì xì rồi biến mất hoàn toàn. Đôi mắt thờ ơ của Gia Lam hạ xuống, đôi môi mỏng khẽ mở: "á/c m/a, gi*t không tha."

Tôi lôi Lan Âm Mạc Ảnh bay đi/ên cuồ/ng. Lan Âm Mạc Ảnh không hiểu chuyện gì: "Sao vậy Tiểu Nha, bay nhanh thế."

"Ngươi không thấy anh trai ta muốn gi*t sạch tất cả á/c m/a sao?"

Khóe miệng Lan Âm Mạc Ảnh cong lên tận trời: "Thấy chứ, Tiểu Nha đừng sợ, hắn chưa chắc đã đá/nh lại ta đâu, đừng lo."

"Ta không có lo cho ngươi!"

Cái đuôi đó, và tôi, và đuôi của Lan Âm Mạc Ảnh gần như y hệt nhau. Lan Âm Mạc Ảnh đính chính: "Không to bằng của chúng ta."

Th/ần ki/nh à! Giờ có phải lúc thảo luận mấy cái chi tiết nhỏ nhặt này không!

"Nàng cuối cùng cũng đối diện với thân phận á/c m/a của mình rồi, hu hu ta cảm động quá."

Một tiếng hát du dương vang lên. Đó là nhạc chuông đặc biệt tôi cài cho Gia Lam. Tôi lập tức toát mồ hôi lạnh. Do dự một lát rồi nghiến răng bắt máy: "Em gái, anh đã xử lý xong rồi, lát nữa sẽ về tìm em."

Tôi cố gắng giữ giọng bình thường nhất có thể: "Vâng vâng, em biết anh trai là lợi hại nhất mà."

"Anh trai muốn gặp em."

"Em đang có chút việc, lát nữa được không ạ?"

Trong trận pháp truyền âm im lặng hồi lâu. Tôi sợ muốn ch*t, lẩm bẩm lại lời vừa nói vì sợ lỡ miệng nói dối. Cuối cùng, Gia Lam khẽ cười, giọng vẫn ôn nhu như trước: "Đồ dối trá nhỏ."

Tiêu rồi, tiêu rồi, mình ch*t chắc. Gia Lam đang gi/ận. "Hồi nhỏ em từng nói, không có gì quan trọng hơn việc gặp anh trai, còn nhớ không?"

Da đầu tôi tê rần, không biết phải trả lời sao, đành trực tiếp phong tỏa trận pháp.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm