Duyên nợ buộc ràng

Chương 3

29/06/2026 02:13

Giờ đi học và tan học lệch nhau, chạm mặt là ta cúi đầu đi đường vòng.

Ta buồn bực muốn ch*t.

Lại qua một thời gian, Thôi Uyển Oánh và Thẩm Chiêu cũng vào thư viện.

Vì tuổi tác tương đương, chúng ta được xếp cùng một lớp.

Nỗi buồn tạm dừng, ta lại vui vẻ trở lại.

Chỗ ngồi trống không mấy tháng, cuối cùng cũng có người tới.

Thiếu niên tay cầm sách, một thân cẩm bào trắng như trăng, làm tôn lên vẻ thanh tú quý khí, tựa như tiên nhân bước ra từ trong tranh.

Các cô nương trong lớp đều rộn ràng xuân sắc, lén nhìn chàng.

Ta thì khác.

Ta nhìn chằm chằm.

Nguyên tưởng rằng Thôi Nghiên Thư là người đẹp nhất, không ngờ người này lại còn đẹp hơn chàng vài phần.

Đang nhìn đến ngẩn ngơ, một bóng dáng bỗng che khuất tầm mắt ta.

Một cô nương mặc váy hồng xách hộp thức ăn, đặt lên bàn bên cạnh: "Biểu ca, muội mới học làm món tiêu diêm tô, huynh nếm thử xem."

Hộp thức ăn vừa mở, vàng óng ánh, hương tiêu thơm nức mũi.

Triệu Cảnh Hành nhíu mày, lùi lại phía sau: "Không cần, nàng giữ lấy mà ăn."

Nàng ta như thể đã quen, cũng không gi/ận, tiếp tục khuyên nhủ.

Chàng lại từ chối lần nữa.

Hai người cứ giằng co như vậy.

Ta ở một bên: ?

Sao lại cảm thấy cảnh tượng này quen thuộc thế nhỉ?

Đang nghĩ ngợi, Thái phó bước vào.

Nàng ta vội vàng đặt hộp thức ăn lên án thư của chàng, xoay người chạy mất.

Khi nghỉ giữa giờ, ta đưa tay chọc chọc người bên cạnh.

"Huynh không ăn, có thể cho ta ăn không?"

Triệu Cảnh Hành ngẩn ra vài giây, ngay sau đó đẩy hộp thức ăn qua.

Oa, người thật tốt quá.

Ta đang định đưa tay lấy, Thẩm Chiêu ở bàn sau thò đầu qua: "Cái gì thế? Ta cũng muốn ăn."

Triệu Cảnh Hành thậm chí không thèm liếc mắt nhìn nó một cái, lại đẩy hộp thức ăn về phía ta: "Ngươi tự đi mà m/ua."

Thẩm Chiêu: ...

Ta nhịn cười, cắn một miếng tiêu diêm tô, vị mặn thơm xốp mềm.

Ăn thỏa mãn rồi, ta cười vỗ vỗ vai chàng: "Đồng môn, sau này ta bảo kê cho huynh."

Thẩm Chiêu nghe vậy, vội vàng cũng thò mặt lại gần: "Đúng, sau này chúng ta bảo kê cho huynh."

Tay vừa mới đưa ra, liền bị ánh mắt lạnh lùng của Triệu Cảnh Hành quét qua, lập tức treo lơ lửng giữa không trung.

Thẩm Chiêu bĩu môi, rụt tay về.

Triệu Cảnh Hành không thèm để ý tới nó, lấy từ trong tay áo ra một chiếc khăn tay sạch sẽ, nắm lấy tay ta, nhẹ nhàng lau chùi.

Ta: ?

Cho tới khi từng ngón tay trở nên sạch sẽ, chàng mới buông ra, cong cong khóe môi: "Được."

Thôi Uyển Oánh ở không xa đỡ trán, quả thực không dám nhìn.

Trên đường tan học, nàng gõ mỗi đứa chúng ta một cái vào đầu: "Chúc Kiều Dương! Thẩm Chiêu! Biết hai ngươi đang bảo kê cho ai không?"

Cả hai chúng ta bị đá/nh đến ngơ ngác, ngẩn ngơ nhìn nàng.

Nàng nghiến răng, từng chữ một: "Là Thái tử."

"Còn nữa, chàng có b/ệnh sạch sẽ nghiêm trọng, hai ngươi cọ cọ cái gì lên người chàng thế? Muốn cái móng vuốt nữa không?"

Nàng lại đặc biệt bồi thêm một câu với ta: "Chính là vị Thái tử mà hồi nhỏ ngươi trói người ta, suýt chút nữa thì 'cửu tộc tiêu tiêu lạc' ấy."

Ta hít sâu một hơi: "...Thôi xong."

Không nói sớm!

Sau khi quen thân với Thái tử, ta phát hiện chàng thực ra khá tốt, chỉ là có chút b/ệnh sạch sẽ quá mức mà thôi.

Một ngày đổi tám bộ quần áo, dùng hai mươi chiếc khăn tay...

Động một chút là lau lau lau.

Ngay cả ta ngồi cạnh chàng, cũng bị ép trở nên sạch sẽ hơn không ít.

Mẹ hài lòng nói: "Đứa nhỏ này đi học đúng là khác hẳn. Quần áo sạch sẽ không nói, còn biết làm đẹp, thường xuyên m/ua quần áo trang sức mới."

Cha rưng rưng nước mắt: "Nuôi bao nhiêu năm, cuối cùng cũng có dáng vẻ của một tiểu cô nương rồi."

Ta không dám nói, thực ra đây đều là công lao của Triệu Cảnh Hành.

Trèo tường đá/nh nhau, chàng phủi bụi cho ta;

Chơi nước bắt cá, chàng rửa tay cho ta;

Chui hàng rào hái hoa bị rá/ch gấu váy, chàng không nói hai lời sai người mang đồ mới tới cho ta.

Có thể không sạch sẽ sao?

Tuy Triệu Cảnh Hành sạch sẽ lại phiền phức, nhưng ta vẫn nguyện ý ngồi cạnh chàng.

Ai bảo chàng đẹp như tiên, chỉ cần ngắm thôi cũng đã thấy thuận mắt rồi.

Hơn nữa, những món đồ các cô nương kia tranh nhau đưa cho chàng, chàng quay đầu lại liền nhét hết cho ta.

Điểm tâm ăn đến no căng, còn có canh ngọt tráng miệng.

Đủ loại đồ chơi lạ mắt, ta khuân về nhà từng bao lớn bao nhỏ.

Ngày tháng trôi qua còn sướng hơn cả đón Tết.

Thời gian đó, cha mẹ còn tưởng ta ngày nào cũng đi trấn l/ột đồng môn, m/ắng cho ta một trận.

Cũng may có Uyển Oánh làm chứng cho ta, mới tránh được một trận gia pháp.

Khi nghỉ giữa giờ, Uyển Oánh bóp bóp khuôn mặt đã b/éo lên một vòng của ta, thì thầm: "Sao ta cứ cảm giác Thái tử đang nuôi ngươi làm đồng dưỡng tức ấy."

"Vậy chẳng phải ngươi không làm tẩu tẩu của ta được nữa rồi sao?"

Ta đang ăn điểm tâm, suýt chút nữa bị câu nói này làm nghẹn.

"Chắc không phải đâu. Chắc là do chỗ ngồi gần nhau, chàng nhìn thấy dáng vẻ bẩn thỉu này của ta nên chàng khó chịu thôi."

Nàng xua xua tay: "Thôi bỏ đi. Làm hay không cũng chẳng sao. Dù sao chúng ta vẫn là bạn tốt nhất của nhau."

Nghe nàng nói vậy, ta mới gi/ật mình nhận ra - mình đã rất lâu rồi không đi tìm Thôi Nghiên Thư.

Không biết chàng đã hết x/ấu hổ chưa?

Thế là ta hẹn với Uyển Oánh, tan học sẽ tới nhà nàng chơi.

Sắp tan học, ta đang thu dọn đồ đạc, Triệu Cảnh Hành không biết từ lúc nào đã lại gần.

"Nghe nói Phù Dung Lâu tối nay có tạp kỹ, tan học có muốn cùng đi không?"

Thấy ta lộ vẻ lưỡng lự, chàng lại bồi thêm một câu: "Điểm tâm ở đó được xưng là nhất kinh thành đấy."

Đi, nhất định phải đi.

Chuông tan học vừa reo, ta liền cùng chàng phóng thẳng tới Phù Dung Lâu.

Tạp kỹ quả nhiên đặc sắc, điểm tâm cũng danh bất hư truyền.

Ta lại quẳng chuyện đi tìm Thôi Nghiên Thư ra sau đầu.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm