Tôi bàng hoàng: "Chuyện này mà cũng được phép sao?"

Ánh mắt Mạnh Bà dường như liếc về phía Tạ Nghiêu.

Lúc này tôi mới phát hiện, bàn tay đầy vết thương tích của Tạ Nghiêu vẫn đang nắm ch/ặt lấy cổ tay không chút huyết sắc của tôi.

Tôi rút tay lại, liền nghe thấy Mạnh Bà ậm ừ: "Phải, Diêm Vương đặc cách, sợ ngươi biến thành lệ q/uỷ gây họa nhân gian. Nếu ngươi nguyện ý, cứ nói với ta là được."

Tôi mơ hồ cảm thấy có gì đó không ổn: "Có điều kiện gì không?"

Mạnh Bà ngập ngừng một lát, không lên tiếng.

Tạ Nghiêu lại đúng lúc này chen ngang: "Vậy ta đi được không? Ta oan ức thế này cơ mà."

"Ngươi không oan." Mạnh Bà nói.

Tôi gặng hỏi: "Tại sao?"

Mạnh Bà: "Oan có đầu, n/ợ có chủ, hắn thì không có đầu."

Mạnh Bà quay người bỏ đi.

Tôi ngẩn ngơ nhìn Tạ Nghiêu: "Ngươi có thấy mình cũng hơi... mất đầu không?"

Tạ Nghiêu cáu kỉnh: "Ta còn đầu nhé!"

Tôi tự nhủ: "Trên đời này kẻ ch*t oan nhiều như vậy, sao chỉ mình ta có cơ hội này? Nhưng nếu không quay về, chẳng lẽ chúng ta cứ thế mà bỏ qua sao?"

Tạ Nghiêu lúc này lại im lặng.

Qua một hồi lâu, hắn mới nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng tôi: "Nam Chi, đừng nghĩ nhiều. Không về nhân gian cũng tốt, lát nữa ta cùng ngươi đi đầu th/ai, biết đâu kiếp sau còn có thể..."

"Trở thành anh em sinh đôi?" Tôi ngẩn ngơ tiếp lời.

Tạ Nghiêu lặng thinh, im lặng mỉm cười: "Ừ, tùy ngươi."

Tôi vẫn chọn quay về.

Chẳng biết Thái tử đã gây ra bao nhiêu nghiệp chướng, số vo/ng h/ồn đổ về cầu Nại Hà nhiều không đếm xuể, không thiếu người già trẻ nhỏ, thậm chí cả trẻ sơ sinh.

Do dự mất một ngày, tôi không nhịn được nữa, quay đầu tìm đến trang viên của Mạnh Bà.

"Sau khi xoay chuyển càn khôn, tất cả những người đã ch*t đều có thể phục sinh sao?"

Mạnh Bà cúi đầu khuấy bát th/uốc: "Có thể."

"Tạ Nghiêu cũng vậy ư?" Tôi hỏi tiếp.

Mạnh Bà vẫn cúi đầu khuấy th/uốc: "Ừ, sống được."

Bà lại nói: "Chà, ngươi quan tâm hắn thế à?"

Tôi theo phản xạ phản bác: "Ta làm gì có..."

Tôi không thể phản bác được nữa, x/ấu hổ chạy vào trận pháp, trốn tránh ánh mắt trêu chọc phía sau.

Khi mở mắt ra, trên đầu là tấm màn giường dệt kim quen thuộc.

Lồng ng/ực ấm áp, bảy ngày dưới suối vàng như một giấc chiêm bao.

Tôi thở phào một hơi nhẹ nhõm.

Nhưng khi nhìn thấy đĩa trái cây trên bàn, hơi thở ấy lại nghẹn lại trong cổ họng.

Trong đĩa là trái cây cống phẩm từ Nam Dương, được ban xuống các phủ vào ngày Rồng ngẩng đầu.

Hôm nay đã là mùng ba tháng hai rồi.

Tin tức Hoàng đế b/ệnh nặng đã lan truyền giữa các hoàng tử và cận thần, các vị hoàng tử được lệnh vào cung hầu b/ệnh.

Mà cuộc cung biến, sẽ xảy ra vào ngày mùng năm tháng hai.

Tôi chỉ còn đúng hai ngày để xoay chuyển cục diện.

Nếu không, đến lúc rạng sáng ngày mùng sáu, Thái tử sẽ cùng cấm quân trở lại tẩm điện này, rồi lại thay bằng nụ cười dịu dàng lưu luyến, bưng đến trước mặt tôi hai chén rư/ợu.

Đến mức đó, dù biết hắn đang nói dối, thì có thể làm gì được đây.

Ngoài điện có tiếng bước chân lại gần.

Tôi vội nín thở, quả nhiên nghe thấy tiếng Thái tử như trong ký ức.

"Ta phải vào cung vài ngày, các ngươi không cần làm phiền Thái tử phi."

"Đợi nàng tỉnh dậy, hãy dặn nàng đừng rời phủ, cũng tuyệt đối đừng nghe ngóng tin tức bên ngoài, nếu không sẽ dễ bị kẻ có tâm lợi dụng."

Tôi nhắm mắt, đ/è nén nụ cười lạnh bên môi, giả vờ như đang ngủ say không biết gì.

Bóng người ngoài điện đi tới bên giường, nhìn ngắm tôi.

Lâu thật lâu, hắn cúi người xuống... Khẽ hôn lên giữa mày tôi.

Tôi bất động, trong lòng lại không khỏi kinh ngạc.

Kiếp trước trước khi vào cung, Thái tử có đến thăm tôi không?

Tôi vốn ngủ rất nông, chỉ cần chạm nhẹ là tỉnh, nếu hắn từng đến, sao tôi lại không hay biết?

Sợ hắn cố ý thăm dò, tôi khẽ rung hàng mi, giả vờ như bị đá/nh thức: "Điện hạ?"

Thái tử đắp lại chăn cho tôi, dịu dàng nói: "Không sao, ngủ tiếp đi."

Tôi làm theo xoay người, ngoan ngoãn nhắm mắt: "Điện hạ phải đi sao..."

"Phu nhân cứ yên tâm," giọng nói ấy dần xa khuất, "ta sẽ sớm trở về."

Tôi kiên nhẫn nằm chờ, thầm tính toán thời gian.

Nửa canh giờ sau, tôi bật dậy ngồi thẳng.

Một canh giờ sau, tôi mặc nam trang, nhanh chóng vượt tường ra khỏi sân sau của Vương phủ.

Đúng lúc Cấm quân đổi ca, cửa ngách không có ai canh gác.

Tôi nhìn quanh một lát, chọn đúng thời cơ rồi nhảy từ trên tường xuống.

Ngay khoảnh khắc chạm đất.

Đột nhiên có một giọng nói đáng gh/ét vang lên bên tai tôi.

"Tần Nam Chi?"

Người kia mặc giáp bạc, phản chiếu ánh nắng chói chang.

Hắn cầm ki/ếm chặn ngay trước mặt tôi.

"Ngươi muốn đi đâu?"

Cả người tôi cứng đờ tại chỗ.

Là Tạ Nghiêu còn sống.

Tôi đưa tay định đ/ấm hắn, hắn nhanh nhẹn né ra sau, cái đầu vẫn còn nguyên vẹn trên cổ, khiến tôi không kìm được mà cay khóe mắt.

Nhưng tại sao hắn lại ở đây?

Tôi nhận ra điều gì đó, thốt lên hỏi: "Cấm quân ba ngày đổi ca một lần, ngươi đã là người trực hôm nay, thì ngày mùng năm tháng hai sao lại đến Vương phủ?"

Tạ Nghiêu thấy tôi vô cùng khó hiểu.

"Ngươi đang nói cái quái gì vậy?"

Tôi: "...Không có gì."

Tạ Nghiêu hừ lạnh.

"Có lòng khuyên ngươi một câu, mấy ngày nay không yên ổn đâu, đừng có tơ tưởng chuyện đi xem mấy cửa tiệm điền trang của ngươi nữa, về phủ mà ở đi."

Tôi lắc đầu, nói thẳng: "Thái tử muốn gi*t ta. Ta phải ra khỏi thành."

Đồng tử Tạ Nghiêu co rút dữ dội.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm