Tôi đi/ên cuồ/ng chạy vòng lên phía trước mặt hắn, hắn nghe thấy tiếng bước chân của tôi thì hoảng lo/ạn, lúng túng giơ tay áo lên lau mặt. Trong lúc giằng co, tôi nắm lấy tay áo hắn, Tạ Nghiêu giữ lấy cổ tay tôi, nhẹ nhàng đẩy tay tôi ra.
"Tần cô nương," hắn trầm giọng nói, "Ta không thích nàng."
Nhưng lần cuối cùng tôi thấy Tạ Nghiêu khóc là năm tám tuổi. Sau đó hắn luôn cười cợt, chẳng có lấy một dáng vẻ nghiêm túc, ngay cả kiếp trước khi bị tr/a t/ấn đến mình đầy thương tích, hắn cũng chưa từng rơi một giọt lệ.
Tôi không tin một người như Tạ Nghiêu lại nhát gan hơn tôi, càng không tin hắn đang bận tâm đến cái gọi là danh dự gia tộc, những chuyện này giờ đây chúng tôi có thể tìm ra hàng ngàn cách giải quyết.
Vậy nên, rốt cuộc hắn đang buồn bã điều gì, và tại sao lại cứ nhất quyết nói những lời trái lòng mình với tôi?
Tôi chợt cảm thấy một nỗi h/oảng s/ợ to lớn.
Cái suy đoán mà tôi chưa bao giờ dám nghĩ tới trỗi dậy trong lòng.
Sắc mặt ngập ngừng của Mạnh Bà dưới suối vàng, sự mất tập trung thỉnh thoảng của Tạ Nghiêu khi nhìn tôi những ngày qua, đêm đó trên con thuyền hẹp, hắn tưởng tôi đã ngủ say, nhìn tôi quá lâu, quá lâu, giống như là tìm lại được thứ đã mất, mà lại càng giống như...
Đang tiếc nuối một cuộc chia ly sắp đến.
Tôi đột ngột ngẩng đầu, Tạ Nghiêu thấy ánh mắt tôi thì hoảng hốt quay người, sải bước đi ra ngoài.
Nhưng trong cung tường quá đỗi tĩnh lặng, hắn nghe thấy rõ mồn một giọng nói của tôi.
"Tạ Nghiêu, ngày đó ở cầu Nại Hà, ta không phải đang đợi người khác."
"Người ta đợi là ngươi."
Bóng lưng Tạ Nghiêu khựng lại một lát.
Hắn bỏ chạy trong hoảng lo/ạn.
Tôi đứng tại chỗ, cho đến khi cơn mưa phùn ngày xuân rơi xuống.
Mới nhận ra mình đã đẫm lệ, làm ướt đẫm vạt áo.
Hai ngày sau đó, tôi không tìm Tạ Nghiêu nữa.
Tôi bận rộn với rất nhiều việc, chuyển từ Đông cung về nhà, tiếp quản cửa tiệm và điền trang của mẹ, chuẩn bị mở chi nhánh ở mấy trấn phía Bắc. Chiều hôm qua, Chỉ huy sứ Cẩm y vệ đột ngột đến thăm, nói phế Thái tử có thư gửi tôi, muốn c/ầu x/in tôi đến gặp hắn.
Thái tử viết trong thư rằng, hắn cũng có ký ức của kiếp trước.
Kiếp trước điều kiện để hắn mượn binh nhà họ Lâm chính là phải lập nữ tử nhà họ Lâm làm hậu, việc đưa tôi đi chỉ là kế hoãn binh.
Hắn nói thứ hắn chuẩn bị cho tôi vốn là th/uốc giả ch*t, là nhà họ Lâm đã đá/nh tráo th/uốc, mới hại tôi ch*t oan, cho dù tôi có muốn b/áo th/ù thì cũng không nên h/ận hắn.
Hắn c/ầu x/in tôi và nhà họ Tần c/ứu hắn.
Biệt cung hoang tàn đổ nát, hắn giờ đây không thấy ánh mặt trời, sống không bằng ch*t.
Thế là tôi mang theo rư/ợu th!t đến thăm hắn.
Thái tử đã nhịn đói nhiều ngày, ăn uống mất hết dáng vẻ.
Ăn xong, hắn lại thề thốt với tôi, nói rằng trời xanh đã cho hắn cơ hội làm lại, để hắn c/ứu lấy tính mạng của tôi, kiếp này hắn nhất định sẽ không phụ tôi nữa...
Tôi vẫn im lặng, chỉ mỉm cười nhìn thẳng vào mắt hắn, cho đến khi hắn cuối cùng cũng nhận ra điều bất thường, nhìn sang Chỉ huy sứ Cẩm y vệ bên cạnh tôi.
"Ngươi..."
Hắn đột ngột ho ra một ngụm m/áu tươi, không thể tin nổi nhìn chén rư/ợu trong tay: "Tại sao--"
"M/ộ Dung Chiêu," tôi dịu dàng nói, "ngươi quên rồi sao, kiếp trước kẻ ngươi hại, không chỉ có một mình ta."
"Trời xanh chưa từng cho ngươi cơ hội làm lại."
"Là có người dùng chính quãng đời còn lại của mình, đổi lấy việc ta từ đường hoàng tuyền đi trở về."
"Chén rư/ợu này, ta thay mặt hai chúng ta kính ngươi."
Tôi không nhìn lại cảnh tượng thảm khốc trong căn phòng đó nữa, quay người bước về phía ánh sáng bên ngoài.
Mặt trời bắt đầu xế bóng.
Đây là ngày thứ chín tôi tái sinh, cũng là ngày đầu thất của tôi ở kiếp trước.
Tôi về phủ tắm rửa, thay đồ, đến bến đò ngoài thành Kim Lăng vào lúc hoàng hôn.
Bên bến đò quả nhiên có một chiếc thuyền đang đỗ.
Tôi đợi đến tận đêm, thấy một người lén lút xuống ngựa.
Người lái đò đón hắn lên thuyền, cúi người gỡ dây neo.
Tôi xách vạt váy nhảy lên mạn thuyền, ném cho người lái đò năm lượng bạc: "Lão bản, làm phiền chở thêm một người."
Người trong khoang thuyền nghe thấy tiếng tôi, lập tức hoảng lo/ạn muốn xuống thuyền, bị tôi ôm ch/ặt lấy.
"Nói cho ta biết," tôi nói, "ngươi còn sống được mấy ngày nữa?"
Tạ Nghiêu như đứa trẻ làm sai chuyện, nhìn tôi đầy chột dạ.
"Nàng nói gì vậy."
"Ta phải đến phía Bắc tìm người trong lòng để thành thân, nàng ngăn ta cũng vô ích, nàng--"
Ánh trăng chiếu vào khoang thuyền, hắn nhìn rõ bộ y phục trên người tôi, ngẩn ngơ há miệng, không nói được gì nữa.
"Tạ Nghiêu," tôi thắp một ngọn đèn, bước đến trước mặt hắn. "Lần trước khi ta thành thân, ngươi không có ở đó."
"Đây là giá y của ta, có đẹp không?"
Tạ Nghiêu cắn môi quay mặt đi, giơ tay che đôi mắt đang khẽ r/un r/ẩy.
Nước mắt tràn ra từ kẽ tay hắn.
Tôi nhẹ nhàng tựa trán vào, ôm lấy vai hắn.
"Ta hôm kia mới nhớ ra, khi ta gặp ngươi bên cầu Nại Hà, đã là hoàng hôn rồi."
"Nhưng con đường từ nhân gian đến u minh ta đã đi qua, tối đa cũng chỉ mất một canh giờ, rốt cuộc tại sao ngươi lại đi lâu đến thế?"
"Tạ Nghiêu," tôi bình thản nói, "nếu ngươi còn không nói thật với ta..."
"Bên ngoài chính là sông Trường Giang, ta sẽ tự mình quay về địa phủ để hỏi."
Có lẽ câu cuối cùng này tôi nói quá tà/n nh/ẫn, Tạ Nghiêu cuối cùng cũng sụp đổ, như mất hết sức lực mà níu ch/ặt lấy vạt áo tôi.
"Bảy ngày," hắn trầm giọng nói.
"Nam Chi, nàng đừng gi/ận."
"Ta là vì sợ bản thân quá đ/au lòng, nên cứ mãi lừa nàng."