Hắn nói càng lúc càng nhanh, kể rằng mình đã chạy đến điện Diêm Vương để kêu oan, tình cờ nghe được có một loại pháp khí có thể đảo ngược càn khôn. Diêm Vương tất nhiên không thể cho hắn dùng không công, địa phủ đúng lúc đang thiếu q/uỷ sai, hắn chẳng qua chỉ là đổi chỗ làm quan, nhưng lại có thể đổi lấy mạng sống của bao nhiêu người, tính ra chẳng hề lỗ chút nào...

Nhưng những lời sau đó của hắn, tôi đều không còn nghe lọt tai nữa.

"Bảy ngày?" Tôi chỉ hỏi.

Tạ Nghiêu không dám nhìn tôi.

"Ừ." Hắn nói, "Về đi, nàng không giữ được ta đâu."

Tôi lại mỉm cười.

"Nhưng Tạ Nghiêu à, bảy ngày vẫn còn dài lắm."

Tôi ngẩng đầu, không chút do dự hôn lên đôi môi hơi lạnh của hắn.

"Nếu không giữ được ngươi, vậy ít nhất hãy để ta đi cùng ngươi một đoạn, được không?"

Một lúc lâu sau.

Người trong lòng nhẹ nhàng đỡ lấy gáy tôi, cúi người hôn đáp lại.

Đầu ngón tay hắn r/un r/ẩy, khóc không thành tiếng.

Tôi nghe thấy hắn nói, được.

Bảy ngày trôi qua, tôi an cư ở Dương Châu.

Trên núi Mai Hoa Lĩnh có một vườn trà đứng tên tôi, tôi chăm sóc một thời gian, mở rộng thêm hai mẫu đất, mỗi ngày học cùng quản sự cách làm đất, gieo trồng, mệt đến mức đặt lưng là ngủ.

Hai năm trôi qua, vườn trà thu hoạch rất tốt, tôi dùng tiền nhàn rỗi mở một tiệm trà dưới chân núi.

Khách hành hương lên núi lễ Phật rất đông, từ sáng đến tối đều có người, bận rộn như thế suốt năm năm, tiệm trà trở thành tửu lầu, nổi danh khắp thành Dương Châu.

Đến mùa đông thứ ba kể từ khi tửu lầu khai trương, trà xuân Mai Lĩnh được chọn làm cống phẩm, tôi cũng đã điểm sợi tóc bạc đầu tiên.

Hoa mai trắng xóa nở rộ khắp núi, tôi đi đến dưới gốc cây mai ấy, thay hai chén trà mới cho m/ộ của Tạ Nghiêu.

Mười năm trước, chúng tôi đã bái đường dưới gốc cây này.

Đó là ngày cuối cùng của Tạ Nghiêu ở nhân gian, câu cuối cùng hắn để lại cho tôi là: Tần Nam Chi, nàng phải sống thật tốt cả đời này.

Ồ, cũng không thể nói là câu cuối cùng.

Bởi vì khi tiếng mõ canh giờ Tý vang lên, Tạ Nghiêu kinh ngạc phát hiện mình vẫn còn hơi thở.

Hắn vui mừng hôn lên khóe môi tôi, mỉm cười nhìn tôi, trong mắt phản chiếu cả dải ngân hà lấp lánh.

Hắn nói: "Đừng nhớ đến ta."

Tôi cười đáp lại: "Nằm mơ đi."

Hắn không nghe thấy câu này.

May mà tôi vẫn có thể đến dưới gốc cây mai này để trò chuyện cùng hắn. Cánh hoa rơi trên bia đ/á như tuyết, như mái tóc bạc trắng của hắn và tôi khi chia ly ở bến đò kiếp trước.

May thay, đến ngày tôi thực sự bạc trắng mái đầu, nhắm mắt xuôi tay dưới gốc cây mai này...

Tôi nhìn thấy Tạ Nghiêu đứng nơi cuối ánh sáng, vẫn là dáng vẻ thời trẻ tuổi.

Hắn đưa tay về phía tôi, đón tôi lên con thuyền đưa tiễn.

Còn tôi xách vạt váy nhảy lên mạn thuyền, nghe thấy hắn đang cười.

"Nam Chi," hắn nói, "ta đến đón nàng đây."

"Chúng ta về nhà thôi."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm