“Ta không vào.”
Tất cả mọi người đều sững sờ.
Ngay cả Huyền Trưng cũng nhìn ta một cái.
Ta lặp lại:
“Thánh Linh nếu muốn nhận chủ, thì tự nó bước ra.”
“Ta không vào Vạn Xà Quật.”
Đại trưởng lão lộ vẻ kinh hoảng.
“Từ cổ chí kim, Thánh Linh chọn chủ, Thánh nữ phải vào quật chịu thử thách.”
Ta cúi đầu xoa xoa cổ tay đang nóng rực.
“Quy tắc do vị Thánh nữ trước đặt ra sao?”
Đại trưởng lão gật đầu.
“Vậy bà ta có từng nói, nếu Thánh Linh tự chạy ra thì tính thế nào?”
Đám đông xôn xao.
Mẫu thân gi/ận dữ:
“Khương Chiếu Hành, ngươi thật quá cuồ/ng vọng!”
Ta cười nhạt.
“Mẫu thân yên tâm, ta không cư/ớp mệnh của muội muội.”
“Ta đứng ở đây.”
“Nếu nàng có bản lĩnh, hãy gọi Thánh Linh về cổ tay nàng.”
Khương Nguyệt Yểu sắc mặt khó coi đến cực điểm.
Nàng r/un r/ẩy giọng nói:
“Tỷ tỷ, tỷ rõ ràng biết muội vừa bị rắn cắn, không thể chịu thêm kí/ch th/ích nữa.”
Ta nghiêng đầu nhìn nàng.
“Thánh nữ bị thanh xà cắn một cái, đã không thể chịu nổi kí/ch th/ích?”
Nàng nước mắt lại trào ra.
Lục Nghiên Trần cuối cùng không nhịn được nữa.
“Khương Chiếu Hành!”
Ta nghe tiếng hét ấy, trong lòng lại vô cùng bình tĩnh.
Kiếp trước, hắn trước khi rạ/ch linh cũng gọi ta như vậy.
Cứ như ta đã gây ra tội tày trời.
“Nghiên Trần ca ca.”
Khương Nguyệt Yểu kéo tay áo hắn, khóc lóc yếu đuối.
“Thôi đi, đừng vì muội mà cãi nhau với tỷ tỷ.”
Huyền Trưng vỗ tay.
“Khóc không tệ.”
Khương Nguyệt Yểu cứng đờ.
Ta suýt thì không nhịn được mà bật cười.
Đại trướng lão ho một tiếng.
Ngay lúc đó, trong Vạn Xà Quật hồng quang chớt sáng.
Một tiếng chuông trong trẻo x/é không trung mà đến.
Tất cả mọi người ngẩng đầu.
Chỉ thấy một chiếc chuông đồng nhỏ bé bay ra từ trong quật, thân linh quấn dây đỏ, lướt qua lửa tế, thẳng tiến về phía ta.
Mẫu thân thét lên:
“Ngăn nó lại!”
Lục Nghiên Trần theo bản năng rút đ/ao.
Ánh đ/ao lóe qua, Thánh Linh lấy đà lướt nhẹ trên không trung, tránh khỏi lưỡi đ/ao.
Ngay sau đó, nó rơi vào cổ tay ta.
Không chui vào da th!t.
Chỉ nhẹ nhàng áp vào.
Giống như một con thú nhỏ thất lạc nhiều năm,
cuối cùng đã tìm được chủ nhân.
Tiếng chuông vang lên.
Vạn xà phục xuống đất.
Lần này, ngay cả tượng đ/á Xà thần phía sau tế đài cũng nứt ra một khe hở nhỏ.
Tộc nhân mười hai trại quỳ rạp xuống.
“Thánh nữ quy vị.”
Tiếng hô vang như thủy triều.
Ta đứng tại chỗ, nhìn Thánh Linh trên cổ tay.
Không có cảm giác đ/au nhói tận xươ/ng tủy như kiếp trước.
Có lẽ vì kiếp này, ta không thay bất kỳ ai mà lấy nó.
Nó tự tìm đến ta.
Sắc mặt Khương Nguyệt Yểu mất hết m/áu dẫn.
Mẫu thân nhào tới định chụp lấy tay ta.
Huyền Trưng nhanh hơn bà, gậy bạc ngân chặn trước mặt bà.
“Khương phu nhân, sau khi Thánh Linh nhận chủ, người khác không thể chạm vào.”
Mẫu thân lên tiếng gắt gảo:
“Nó không xứng!”
Huyền Trưng nhân mày.
“Ngươi có quyền định sao?”
Mẫu thân tức gi/ận r/un r/ẩy.
Lục Nghiên Trần nhìn Thánh Linh trên tay ta, ánh mắt phức tạp.
Có kinh ngạc, có không cam tâm, lại có thêm một chút hoảng lo/ạn mà ta không hiểu.
Hắn trầm giọng:
“Chiếu Hành, tháo linh xuống.”
Ta ngẩng mặt.
“Ngươi nói gì?”
Hắn dường như cũng nhận ra lời này thật hoang đường, sau khi trầm mặc một lúc, giọng đã nhẹ nhàng hơn.
“Nguyệt Yểu hôm nay bị thương, tâm trạng không ổn.”
“Thánh Linh đột ngột nhận ngươi, nàng ấy sẽ không chịu nổi.”
Ta nhìn hắn.
Kiếp trước, hắn cũng dùng giọng điệu như vậy.
Chiếu Hành, Nguyệt Yểu không chịu nổi nữa.
Chiếu Hành, chỉ là lấy linh thôi mà.
Chiếu Hành, nhẫn nại một chút.
Ta cười.
“Nàng ấy không chịu nổi, thì sao?”
Lục Nghiên Trần chuyển động yết hầu.
Ta chậm rãi bước đến trước mặt hắn, giơ cổ tay lên.
“Thiếu quân cũng muốn rạ/ch thêm lần nữa sao?”
Hắn sững sờ.
“Thêm lần nữa?”
Sắc mặt Lục Nghiên Trần nhợt nhạt đi một chút.
Hắn dường như bị hai chữ ấy đ/âm trúng.
Ta rút tay về, không giải thích gì thêm.
Chuyện trọng sinh này, nói cho họ nghe, cũng chỉ thêm một tràng đi/ên cuồ/ng.
Khương Nguyệt Yểu bỗng khóc lóc quỳ xuống.
“Tỷ tỷ, muội biết tỷ oán gi/ận muội.”
“Nhưng vị trí Thánh nữ liên quan đến cả tộc, không phải lúc để tỷ gi/ận dỗi.”
Nàng ngẩng đầu nhìn ta, nước mắt làm ướt gò má.
“Mệnh cách của muội từ nhỏ đã gắn liền với Thánh Linh, cổ bà trong tộc đều nói muội là Thánh nữ thiên mệnh.”
“Hôm nay chỉ là muội nhất thời sợ hãi, nên mới sai sót.”
“Tỷ trả Thánh Linh cho muội được không?”
Kiếp trước, nàng cũng từng quỳ ngoài cửa ta như thế.
Nàng nói:
“Tỷ tỷ, muội mới là Thánh nữ thiên mệnh.”
“Tỷ đã có Nghiên Trần ca ca rồi, sao còn cư/ớp mệnh của muội?”
Lúc đó cổ tay ta nóng rực, Thánh Linh đã hòa vào da th!t.
Ta đ/au đến mức đêm không ngủ được, vẫn nghĩ nếu đúng là đồ của nàng, ta trả cho nàng cũng chẳng sao.
Về sau mới biết, trả linh không phải là tháo vòng tay.
Là phẫu xươ/ng l/ột h/ồn.
Ta nhìn Khương Nguyệt Yểu.
“Ngươi muốn?”
Nàng gật đầu, khóc càng dữ dội.
“Vậy ngươi tự lấy mà lấy.”
Ta đưa tay ra trước mặt nàng.
Khương Nguyệt Yểu chằm chằm nhìn cổ tay ta, sắc mặt từng chút nhợt nhạt đi.
Thánh Linh nhẹ nhàng vang lên một tiếng.
Nàng ta gi/ật mình lùi lại, giống như bị rắn cắn vậy.
Tộc nhân xung quanh nhìn thấy rõ mười mươi.
Huyền Trưng cười lớn.
“Thiên mệnh Thánh nữ, mà ngay cả Thánh Linh cũng sợ?”
Đại trướng lão sắc mặt trầm xuống dữ dội.
Khương Nguyệt Yểu còn muốn khóc lóc kêu oan, Thánh Linh bỗng vang lại một lần nữa.
Lần này, tiếng chuông rất trầm.
Bầy rắn trên mặt đất bắt đầu xao động.
Một con hắc xà từ dưới tế đài trườn ra, thẳng tiến về phía Khương Nguyệt Yểu.
Nàng thét lên trốn sau lưng Lục Nghiên Trần.
Con hắc xà dừng lại bên chân Lục Nghiên Trần, đầu rắn ngẩng lên, lưỡi đỏ rực thò ra thò vào.
Lục Nghiên Trần rút đ/ao định ch/ém.
Thánh Linh trên cổ tay ta chợt chấn động mạnh.
Lưỡi đ/ao chưa kịp hạ xuống, con hắc xà đã lùi về bên chân ta, ngoan ngoãn cuộn tròn.
Cảnh này làm tất cả mọi người đều nhìn ra rõ ràng.
Bầy rắn bảo vệ ta.