Giám đốc Lưu không trả lời được, vội vàng nhìn sang Tôn Hạo: “Tiểu Tôn, cậu nói xem chuyện này là sao?”
Tôn Hạo đã tái mét mặt mày ngay khi nghe bố tôi đáp lời tôi, anh ta há miệng nhưng nửa ngày không thốt nên lời.
Bầu không khí ngượng ngùng đến mức không thể chịu nổi.
Cuối cùng, người đứng ra giải vây lại chính là Sở Phỉ Phỉ.
Cô ấy mỉm cười lịch thiệp với bố tôi: “Tổng giám đốc Hoàng, ngài bình thường bận rộn như vậy, chắc đã lâu không gặp con gái, hay là mời ngài vào văn phòng ngồi uống trà trò chuyện trước ạ.”
Tôi không muốn làm khó Sở Phỉ Phỉ, hơn nữa màn kịch hay vẫn còn ở phía sau.
Thế nên tôi gật đầu với bố.
Bố tôi lập tức hiểu ý, nhưng ông không chọn vào văn phòng mà nói: “Trà thì tôi không uống nữa, tôi muốn xem môi trường làm việc của con gái tôi.”
Sở Phỉ Phỉ quả không hổ danh là nhân viên kinh doanh xuất sắc, nghe vậy liền tiếp lời ngay: “Vậy để tôi đưa ngài đến chỗ ngồi làm việc của Vãn Tinh xem sao.”
Đến lúc này, bầu không khí căng thẳng mới dịu xuống.
Xung quanh vang lên những tiếng xì xào bàn tán.
“Chẳng phải hai hôm trước Tôn Hạo nói nghe thấy Thương Vãn Tinh gọi Tổng giám đốc Hoàng là bố sao? Sao bây giờ anh ta lại ngạc nhiên thế?”
“Có những kẻ lòng dạ đen tối nên nhìn cái gì cũng bẩn, nghe thấy phụ nữ gọi đàn ông là bố đã nghĩ ngay đến qu/an h/ệ bất chính, ai ngờ đó là bố ruột của người ta!”
“Nói thật, nếu hôm tiệc ăn mừng đó mà Thương Vãn Tinh không nhanh miệng, thì đã bị Tôn Hạo chụp cho cái mũ làm người thứ ba rồi.”
“Tên Tôn Hạo này, đúng là không phải thứ tốt lành gì.”
Sắc mặt Tôn Hạo lúc này khó coi đến cực điểm, anh ta tiến lại gần Lưu Kiện Vũ, thì thầm một câu: “Anh rể…”
Sắc mặt Lưu Kiện Vũ thay đổi, vội kéo anh ta sang một bên.
“Không phải đã bảo cậu là công ty có chính sách tránh thân nhân, không được gọi tôi như thế sao?”
Tôn Hạo hơi ấm ức: “Nhưng Thương Vãn Tinh cô ta…”
“Đừng vội,” Lưu Kiện Vũ liếc nhìn điện thoại, “tôi vẫn còn cách.”
Nói xong, ông ta vỗ vỗ vai Tôn Hạo, rồi nở nụ cười tươi tiến về phía bố tôi.
“Tổng giám đốc Hoàng, ngài thành đạt như vậy, không ngờ con gái cũng giỏi giang thế này, những tiểu thư tôi từng quen trước đây đều không bằng Vãn Tinh, sẵn sàng xuống cơ sở để chịu khổ.”
đá/nh kẻ chạy đi không ai đá/nh người chạy lại, cộng thêm việc Lưu Kiện Vũ nịnh hót đúng chỗ ngứa của bố tôi, sắc mặt ông đã khá hơn một chút.
Thấy vậy, Lưu Kiện Vũ bắt đầu chế độ tâng bốc hết lời, khen tôi lên tận mây xanh, còn cố tình nhắc đến chuyện tổ chức tiệc ăn mừng cho tôi.
Tôi cười như không cười đáp lại: “Đúng vậy, Giám đốc Lưu cũng rất trọng dụng em, vừa ăn mừng xong đã lập tức giao cho em làm dự án khác, chỉ là hiện tại trong dự án chỉ có mình em, em cũng không biết cụ thể phải làm gì.”
Bố tôi nhìn sang Lưu Kiện Vũ: “Chuyện này là thế nào?”
Chuyện tranh công nơi công sở chỉ có nhiều chứ không ít, lời tôi vừa dứt là ai cũng đoán ra chuyện gì đã xảy ra.
Đặc biệt là bố tôi, trong mắt ông như sắp phun ra lửa.
Thế mà Lưu Kiện Vũ lại chẳng hề lo lắng.
Ông ta liếc nhìn đồng hồ, chậm rãi nói: “Vãn Tinh giỏi giang như vậy, ở bộ phận chúng tôi thì hơi uổng phí tài năng, nên tôi mới muốn giao cho cô ấy một dự án mới. Dự án này hiện vẫn đang trong giai đoạn bảo mật, không ngờ lại khiến Vãn Tinh hiểu lầm.”
Tôi không ngờ ông ta lại mặt dày đến thế, không nhịn được nói: “Giám đốc Lưu, tôi thấy là căn bản không có dự án nào cả thì có!”
“Vãn Tinh sao cô lại nói thế? Chuyện này là như thế này…”
Giám đốc Lưu luyên thuyên với tôi và bố tôi nửa ngày trời, nhất quyết không nói vào trọng tâm.
Cho đến khi điện thoại ông ta nhận được một tin nhắn.
Ông ta nhìn qua, khẽ cười, rồi thần thái thay đổi nhanh chóng.
Ông ta đổi sang vẻ mặt bất lực, nói: “Ai, thôi được rồi, để không khiến mọi người tiếp tục hiểu lầm tôi, tôi xin giải thích vậy.”
“Thực ra là hai năm nay Tổng giám đốc Tiền muốn phát triển thị trường nước ngoài, dặn những lãnh đạo nhỏ như chúng tôi để ý những nhân viên có năng lực xuất sắc. Vãn Tinh năng lực vượt trội như vậy, tôi chắc chắn muốn cất nhắc cô ấy rồi.”
Ông ta vừa nói vừa thở dài, ra vẻ mình bị hiểu lầm, chịu oan ức.
Tôi vừa định phản bác thì nghe thấy phía sau truyền đến một giọng nói.
“Đã xảy ra chuyện gì vậy? Sao mọi người lại đứng cả ở đây?”
Tôi quay đầu lại, khi nhìn thấy người đến thì hơi ngẩn người.
Là Tiền Khai Minh.
Người sáng lập công ty chúng tôi.
Vừa thấy ông ta, Lưu Kiện Vũ lập tức hớn hở bước tới.
“Tổng giám đốc Tiền, ngài cuối cùng cũng về rồi.”
Tiền Khai Minh khẽ gật đầu, dùng ánh mắt hỏi Lưu Kiện Vũ.
Lưu Kiện Vũ rất biết điều giải thích: “Vị này chính là Tổng giám đốc Hoàng của Tập đoàn Đỉnh Thịnh, hôm nay đến công ty chúng ta tham quan khảo sát ạ.”
“Chào Tổng giám đốc Hoàng.”
Tiền Khai Minh bắt tay bố tôi.
Lưu Kiện Vũ tiếp lời giới thiệu tôi: “Còn vị này là tiểu thư Vãn Tinh nhà Tổng giám đốc Hoàng, vào làm công ty chúng ta ba tháng trước, người trẻ bây giờ sẵn sàng ra ngoài rèn luyện như Vãn Tinh không nhiều đâu ạ.”
“Chào cô Hoàng.”
Tiền Khai Minh đưa tay ra phía tôi.
Lễ nghi của ông ta rất chừng mực, tôi không có lý do gì để từ chối.
Tôi bắt tay ông ta, mỉm cười nói: “Chào Tổng giám đốc Tiền, tôi họ Thương, theo họ mẹ ạ.”
Ông ta không ngạc nhiên, rất tự nhiên đổi cách xưng hô.
“Chào cô Thương, xin lỗi cô.”
Sau đó ông ta nói: “Tổng giám đốc Hoàng, nhân viên còn phải làm việc, chúng ta vào văn phòng nói chuyện chi tiết nhé.”
Bố tôi có thể không nể mặt Lưu Kiện Vũ, nhưng không thể không nể mặt Tiền Khai Minh.