Đối mặt với thứ duy nhất mà mình trân quý, dáng vẻ sợ hãi của con người luôn hèn mọn như nhau. Tôi mỉm cười dùng mũi d/ao vỗ nhẹ vào mặt A Na Nhĩ: “Vậy ngươi nói xem, ngươi sai ở đâu?”
A Na Nhĩ r/un r/ẩy sám hối: “Ta không nên tranh giành sự sủng ái của Đại Hãn với ngươi...”
A Na Nhĩ còn chưa dứt lời, tôi đã đ/âm phập con d/ao vào vai trái ả: “Trả lời sai rồi.”
A Na Nhĩ đ/au đớn phát ra một tiếng thét thảm thiết.
“Nói lại đi.”
Tôi lạnh lùng rút con d/ao ra khỏi vai trái ả.
A Na Nhĩ đ/au đến mức giọng nói đã vỡ vụn, nhưng không dám chậm trễ, trả lời lại: “Ta không nên để sói tuyết của ta cắn công chúa...”
Lời chưa dứt, con d/ao trong tay tôi lại động đậy. Lần này đ/âm thẳng vào vai phải ả.
“Lại sai rồi.”
Tôi lạnh lùng nói.
A Na Nhĩ đ/au đến mức biểu cảm méo xệch: “Ta không nên thả con gấu nâu ra...”
Vẫn là câu trả lời sai. Con d/ao trong tay tôi đ/âm vào đùi trái ả.
“Ngươi chỉ còn cơ hội cuối cùng thôi.”
Tôi dùng mũi d/ao lạnh ngắt khều khều đùi phải ả mà nói.
Nhìn tứ chi đang chảy m/áu của mình, lần này mắt A Na Nhĩ trợn trừng lên, dường như đã nghĩ ra điều gì đó.
“Ta, ta không nên ng/ược đ/ãi vị công chúa đến hòa thân lần trước.”
A Na Nhĩ sợ hãi khóc rống lên, cuối cùng cũng r/un r/ẩy nói ra đáp án đó.
Thấy con d/ao trong tay tôi không động đậy, A Na Nhĩ biết lần này ả đã trả lời đúng, thế là ả càng sám hối nhiệt tình hơn: “Là ta nh/ốt người vào cũi sắt, là ta dắt sói tuyết tới, ta tội đáng ch*t muôn lần.”
“Ta nguyện dùng mọi cách để chuộc tội, chỉ cầu người tha thứ cho ta, tha cho đứa con của ta.”
A Na Nhĩ nói rất chân thành, như thể thực sự nhận ra sai lầm của mình.
Con d/ao trong tay tôi rời khỏi đùi phải ả, không đ/âm xuống.
A Na Nhĩ thở phào nhẹ nhõm.
Giây tiếp theo, con d/ao trong tay tôi đ/âm thẳng vào bụng A Na Nhĩ.
A Na Nhĩ lộ ra ánh mắt không thể tin nổi: “Đồ tiện nhân, ngươi là kẻ l/ừa đ/ảo.”
A Na Nhĩ phun ra một ngụm m/áu, m/ắng nhiếc tôi.
Tôi lạnh lùng xoay lưỡi d/ao: “Ta chưa bao giờ hứa sẽ tha cho ngươi.”
“Ta không có tư cách tha thứ cho ngươi.” Tôi rút phắt con d/ao ra, “Tha thứ cho ngươi là việc của hoàng tỷ, còn việc của ta là tiễn ngươi đi gặp hoàng tỷ.”
M/áu tươi trào ra, nhuộm đỏ mặt đất. A Na Nhĩ cuộn tròn trên sàn, ôm ch/ặt lấy bụng, đ/au đến mức không nói nên lời, chỉ biết dùng trán đ/ập mạnh xuống đất. A Na Nhĩ không c/ầu x/in nữa, lần này ả vừa khóc vừa cười, tiếng cười ngạo mạn vang vọng trong ngục tối đen kịt.
“Hóa ra ngươi đến thảo nguyên là vì tính toán này, ngươi căn bản không yêu Đại Hãn, ngươi đến đây để b/áo th/ù.”
A Na Nhĩ ngẩng đầu, cuối cùng cũng hiểu ra mọi chuyện, nhìn chằm chằm tôi đầy á/c đ/ộc.
“Phải thì sao nào, ta chính là muốn tất cả các ngươi phải ch/ôn cùng hoàng tỷ của ta.”
Tôi không phủ nhận, giờ đây A Na Nhĩ đã không còn là mối đe dọa với tôi nữa.
“Đại Hãn sẽ không bỏ qua cho ngươi đâu.”
A Na Nhĩ phát ra một tiếng thét chói tai, sau đó không biết lấy sức mạnh từ đâu, ả gắng gượng cái thân x/ác tàn tạ đứng dậy. Nhưng A Na Nhĩ không lao về phía tôi, mà lao về phía cửa ngục. Tôi theo bản năng tưởng ả muốn trốn thoát. Quay người lại thì thấy A Na Nhĩ nhào vào lòng một người đàn ông.
Hách Đồ lại đang đứng trong bóng tối ở cửa ngục. Tôi gi/ật mình, không biết hắn đã đứng đó bao lâu, và đã nghe được bao nhiêu cuộc đối thoại giữa tôi và A Na Nhĩ.
“Đại Hãn, ngài nghe thấy không? Ả căn bản không yêu ngài, ả và đứa con trong bụng ả mới là kẻ đáng ch*t.”
A Na Nhĩ với đôi bàn tay đầy m/áu r/un r/ẩy nắm lấy Hách Đồ, như nắm lấy cọng rơm c/ứu mạng cuối cùng: “Đại Hãn, c/ứu ta... c/ứu đứa con của chúng ta.”
Hách Đồ cúi mắt nhìn bàn tay A Na Nhĩ đang bám lấy mình. Trong hai giây im lặng đó của Hách Đồ, tôi đã nghĩ đến tình huống x/ấu nhất. Không gì khác hơn là Hách Đồ đã nghe hết lời tôi và A Na Nhĩ nói, biết được bộ mặt thật của tôi và quyết tâm xử tử tôi. Con d/ao trong tay tôi bị nắm ch/ặt, mũi d/ao lặng lẽ chĩa về phía Hách Đồ.
Lúc này, Hách Đồ lại chán gh/ét hất tay A Na Nhĩ ra, gi/ận dữ nói: “Hồ ngôn lo/ạn ngữ.”
Hách Đồ trực tiếp vung tay, hất văng A Na Nhĩ đi. Lưng A Na Nhĩ đ/ập mạnh vào vách ngục. Tiếng xươ/ng g/ãy vang lên, A Na Nhĩ phun ra từng ngụm m/áu tươi. Có thể thấy, lời nói của A Na Nhĩ khiến Hách Đồ vô cùng phẫn nộ.
“Đại Hãn! Cái ch*t của vị công chúa Trung Nguyên kia, ngài cũng không thể chối bỏ trách nhiệm! Ngài tưởng con đi/ên này nói yêu ngài là yêu thật sao! Ả đang lừa ngài, đùa giỡn ngài đó! Ngài sẽ phải hối h/ận!”
A Na Nhĩ phát ra tiếng kêu thảm thiết cuối cùng, nói xong câu đó thì tắt thở.
Hách Đồ cau mày càng sâu hơn. Nhưng hắn như thể không nghe thấy tiếng của A Na Nhĩ, lạnh lùng nhìn cái x/ác của người phụ nữ một cái, rồi đi thẳng về phía tôi, vươn tay ôm lấy tôi.
“Đến đây làm gì? Không sợ nhiễm xui xẻo sao.”
Hách Đồ khẽ tựa trán lên vai tôi, giọng nói vô cùng dịu dàng.
Tôi bỗng cảm thấy, vị bạo quân thảo nguyên này, cũng chỉ đến thế mà thôi.