Mà là bởi vì sói đàn đều đã bị tôi âm thầm dẫn dụ đến nơi này. Tôi chính là muốn Hách Đồ tin rằng tôi thực sự yêu hắn, để hắn hoàn toàn buông bỏ phòng bị với tôi, rồi mới ra tay với hắn.
Hách Đồ không hề nổi gi/ận đùng đùng, cũng chẳng hề đi/ên cuồ/ng, hắn vô cùng bình tĩnh, chỉ lặng lẽ nói với tôi ba chữ: “Nàng thắng rồi.”
Nam nhi thảo nguyên xưa nay đều như vậy, thắng bại đều thản nhiên, không đổ lỗi cho số phận hay con người. Kết cục đã định.
Tôi nắm lấy cánh tay Hách Đồ, kéo hắn cùng ngã xuống khỏi lưng ngựa: “Đã như vậy, Hách Đồ, chúng ta cùng ch*t đi.”
Thế nhưng ngay khoảnh khắc tôi rơi xuống khỏi lưng ngựa, Hách Đồ lại vươn tay, dùng đôi cánh tay đầy sức mạnh ấy đỡ lấy thân hình tôi. Hách Đồ đẩy tôi trở lại lưng ngựa. Ngay lập tức, hắn vỗ vào mông con ngựa dưới thân tôi. Con ngựa này theo Hách Đồ từ nhỏ, hiểu tiếng người, hiểu thấu tâm ý của hắn. Nó lập tức chở tôi chạy về phía trước.
Gần như trong chớp mắt, đàn sói ùa tới, tấn công về phía tôi và Hách Đồ. Lúc này, điều khiến tôi bất ngờ hơn cả đã xảy ra. Chỉ thấy Hách Đồ nghênh đón đàn sói ấy, sống ch*t vật lộn với từng con một, chặn đứng lũ sói muốn lao về phía tôi.
Con ngựa chở tôi chạy rất nhanh, chẳng mấy chốc đã bỏ xa đàn sói và Hách Đồ. Từ phía xa vọng lại tiếng của hắn: “Ta biết nàng yêu ta, cũng biết nàng h/ận ta.”
“Cảnh Vận, cứ sống mãi trong đ/au khổ như thế này đi!”
Dần dần, tiếng của Hách Đồ biến mất, chỉ còn lại tiếng hú của bầy sói đang xâu x/é con mồi. Con ngựa chở tôi phi nước đại trên thảo nguyên, hướng về phía bộ lạc của Hách Đồ. Gió thổi rối bời tóc tôi, cây trâm cài tóc bị rơi xuống, vừa vặn rơi vào tay tôi. Tôi ngơ ngác nhìn cây trâm gỗ trong tay, đây là vật trước kia Hách Đồ đã tự tay khắc cho tôi.
“Ngươi tưởng rằng đưa ta đi, ta sẽ bảo vệ đứa con của ngươi sao?”
Tôi tái mặt, nhếch môi cười nhạt.
“Ta chưa bao giờ yêu ngươi.”
“Ta là một kẻ đi/ên, là kẻ bất tường bẩm sinh. Đời này, trái tim ta chỉ thuộc về một mình hoàng tỷ mà thôi.”
Tôi chĩa mũi nhọn của cây trâm gỗ vào bụng mình, rồi không chút lưu tình đ/âm mạnh xuống.
Cùng trong ngày hôm đó, tôi tiễn biệt Hách Đồ và dòng dõi duy nhất của hắn. Sau khi Hách Đồ ch*t, toàn bộ bộ lạc thảo nguyên đại lo/ạn. Các nhánh bộ lạc tranh chấp nổi lên khắp nơi, chỉ vì tranh giành ngôi vị thủ lĩnh. Chẳng còn ai muốn lãng phí thời gian để nghĩ xem thủ lĩnh cũ Hách Đồ đã ch*t như thế nào.
Vì quyền lực, họ đã nhuộm đỏ cả thảo nguyên bằng m/áu. Ước chừng trong vài năm tới, toàn bộ thảo nguyên chẳng còn sức lực nào để xung đột với Trung Nguyên.
Nhân lúc thảo nguyên đại lo/ạn, tôi cưỡi ngựa, dọc đường màn trời chiếu đất, trở về quê hương. Thứ tôi mang về không chỉ có bản thân mình, mà còn có một bộ tứ chi. Trong những ngày tháng ở thảo nguyên, phàm là kẻ từng làm hại hoàng tỷ, nhục mạ hoàng tỷ đều đã bị tôi gi*t sạch. Bộ tứ chi này chính là thứ tôi tháo rời từ trên thân x/ác những kẻ đó, dùng để trả lại cho hoàng tỷ một thân thể nguyên vẹn.
“Hoàng tỷ, ngủ đi, Vận Nhi sẽ ở đây, mãi mãi bên cạnh tỷ.”
Tôi nhẹ nhàng vỗ vỗ lên qu/an t/ài của hoàng tỷ trong hoàng lăng.