Người phụ nữ bị ta chọc cười thêm một tiếng nữa.

Nhưng sắc mặt của nữ quan áo xanh lại có chút căng thẳng.

Ta nhìn thấy đầu ngón tay bà ta khẽ mân mê cổ tay áo.

Trong cổ tay áo đó lộ ra một sợi chỉ màu hồng nhạt.

Nó rất giống loại chỉ ở Thượng Phục Cục.

Lòng ta thót một cái.

Đừng tin người đưa thiệp.

Người đưa thiệp có lẽ không phải là vị nương nương này.

Mà là nữ quan đã dẫn ta vào.

Ta không nhận nửa mảnh chìa khóa kia.

Ta lùi lại nửa bước, ôm ch/ặt lấy chiếc khăn.

Người phụ nữ nhận ra điều bất thường.

"Sao vậy?"

Ta nhìn chằm chằm nữ quan áo xanh.

"Nương nương, sợi chỉ trong tay áo bà ta, có thể cho con xem thử không ạ?"

Trong điện bỗng im phăng phắc.

Sắc mặt nữ quan áo xanh thay đổi, rồi cười nói.

"Tiểu quận chúa nói đùa rồi."

"Trong tay áo nô tỳ làm gì có sợi chỉ nào."

Ta chỉ vào cổ tay áo bà ta.

"Có ạ."

"Màu hồng nhạt."

"Giống hệt sợi chỉ để lại ở tiệm cầm đồ."

Sắc mặt người phụ nữ lập tức trầm xuống.

Nữ quan áo xanh quỳ xuống rất nhanh.

"Nương nương minh giám, nô tỳ bị oan."

Ta cũng hơi căng thẳng.

Ta sợ mình nói sai, làm liên lụy đến tổ mẫu.

Nhưng ta lại thấy khi bà ta quỳ xuống,

tay trái lén lút sờ về phía bên hông.

Nơi đó treo một chiếc túi thơm nhỏ.

Trên mép túi thơm cũng thêu hai con uyên ương x/ấu xí.

Ám hiệu của mẫu thân ta, sao lại ở trên người bà ta.

Người phụ nữ cũng nhìn thấy.

Giọng bà ấy lạnh hẳn đi.

"Tháo túi thơm xuống."

Tay nữ quan áo xanh run lên bần bật.

Giây tiếp theo, ngoài điện bỗng truyền đến giọng nói đầy gi/ận dữ của tổ mẫu.

"Lê Lê!"

Cửa bị người từ bên ngoài đẩy ra.

Tổ mẫu vừa bước vào, nữ quan áo xanh liền vung tay, ném chiếc túi thơm về phía chân ta.

Chiếc túi rơi xuống đất, bên trong lăn ra nửa mảnh lụa vẽ mỏng tang.

Trên mảnh lụa viết một dòng chữ nhỏ.

Lê Lê nhỏ, nếu thấy vật này, hãy rời khỏi điện này ngay lập tức.

Khi ta nhìn rõ dòng chữ đó, da đầu ta tê dại.

Rời khỏi điện này ngay lập tức.

Lời này nếu xuất hiện sớm hơn chút, ta chắc chắn sẽ cắm đầu chạy mất.

Nhưng giờ tổ mẫu đã vào, phụ thân cũng đang thò đầu phía sau.

Ta vừa định bước lên một bước, tổ mẫu đã ôm chầm lấy ta vào lòng.

Bà ôm rất ch/ặt, như sợ ta bị gió thổi bay.

"Có bị thương không?"

Ta lắc đầu.

"Không ạ."

Khi phụ thân xông vào điện, sắc mặt còn khó coi hơn cả lúc bị tổ mẫu đuổi đá/nh ở phủ.

Ông nhìn ta trước, rồi nhìn tranh, cuối cùng nhìn nữ quan áo xanh đang quỳ trên đất.

"Chuyện gì thế này?"

Người phụ nữ nắm ch/ặt nửa mảnh chìa khóa trong lòng bàn tay, giọng lạnh lùng.

"Thanh Lan, ngươi hầu hạ ta bảy năm."

"Tốt nhất ngươi nên cho ta một lời giải thích."

Nữ quan áo xanh phục xuống đất, vai run bần bật.

"Nô tỳ chỉ phụng mệnh đưa thiệp, những chuyện khác nô tỳ không hề hay biết."

Tổ mẫu cười lạnh.

"Phụng mệnh ai?"

Thanh Lan cắn môi không nói.

Ta nhìn thấy nước mắt bà ta từng giọt rơi xuống đất, nhưng lòng ta không hề mềm yếu.

Mã thẩm từng nói, có người khóc là vì đ/au, có người khóc là vì muốn khiến người khác đ/au.

Ta không muốn đ/au.

Ta chỉ muốn biết mẫu thân rốt cuộc đã để lại thứ gì.

Tổ mẫu nhặt nửa mảnh lụa vẽ lên.

Bà nhìn hồi lâu, bỗng nhíu mày.

"Chữ này giống chữ của A Uyển, nhưng lại không hoàn toàn giống."

Phụ thân ta cầm lấy xem, sắc mặt cũng thay đổi.

"Có người bắt chước chữ của nàng."

Người phụ nữ tựa vào bàn ngồi xuống.

"Khi A Uyển để lại bức tranh này, nàng chỉ nói trong tranh có thứ dành cho Lê Lê."

"Ta sợ có người động vào nó, nên vẫn luôn đặt tranh ở điện này."

"Thiệp cung không phải do ta viết."

Ánh mắt tổ mẫu sắc lẹm.

"Vậy là ai mượn danh nghĩa của ngươi?"

Người phụ nữ nhìn về phía Thanh Lan.

Thanh Lan cúi đầu thấp hơn nữa.

Ta bỗng ngồi xổm xuống, nhìn chiếc túi thơm trống rỗng bên hông bà ta.

Đường kim mũi chỉ của túi thơm rất mảnh.

Nhưng hai con uyên ương x/ấu xí đó thêu rất giả.

Tuy ta thêu không đẹp, nhưng ta biết không đẹp và cố tình giả vờ không đẹp là hai chuyện khác nhau.

Uyên ương của ta x/ấu một cách thẳng thắn.

Còn của bà ta x/ấu một cách lén lút.

Ta nhỏ giọng nói.

"Bà ta không phải người biết ám hiệu."

Tất cả mọi người đều nhìn ta.

Ta chỉ vào chiếc túi thơm.

"Mắt của hai con này cao bằng nhau."

"Chân cũng không ngắn."

"Miệng là cố tình kh//âu to ra sau."

"Bà ta chỉ biết là phải thêu cho x/ấu, chứ không biết tại sao phải x/ấu."

Ánh mắt tổ mẫu sáng lên.

"Lê Lê nói đúng."

Phụ thân ta ngồi xổm bên cạnh ta, nghiêm túc nhìn thử.

"Quả thực là vậy."

Ta có chút đắc ý.

Nhưng ta cũng không dám đắc ý quá đà.

Vì Thanh Lan bỗng ngẩng đầu nhìn ta, trong ánh mắt có một nỗi sợ hãi kỳ lạ.

Bà ta giống như sợ ta, lại giống như sợ ta nói ra nhiều điều hơn.

Người phụ nữ ra lệnh cho người đưa Thanh Lan xuống canh giữ.

Khi Thanh Lan bị kéo đứng dậy, trong tay áo rơi ra một tấm thẻ đồng nhỏ.

Trên thẻ đồng khắc chữ "Thêu".

Khương m/a m/a cũng theo vào điện, vừa thấy tấm thẻ, sắc mặt liền thay đổi.

"Đây là thẻ cũ của Thượng Phục Cục."

"Nay trong cung sớm đã không còn dùng kiểu này nữa."

Người phụ nữ nhìn bà ta.

"Thẻ cũ có thể xuất hiện trên người Thanh Lan, chứng tỏ người cũ vẫn còn trong cung."

Tổ mẫu im lặng một lúc.

"A Uyển năm đó rốt cuộc đã để lại gì ở Thượng Phục Cục?"

Người phụ nữ nhìn bức tranh, ánh mắt trầm xuống.

"Không phải ở Thượng Phục Cục."

"Mà là ở trong bức tranh này."

Bà ấy đưa nửa mảnh chìa khóa ngọc trắng còn lại cho ta.

"Lê Lê."

"Con có dám mở không?"

Ta nhìn về phía tổ mẫu.

Tổ mẫu không thay ta trả lời.

Bà chỉ xoa đầu ta.

"Nếu con không muốn mở, tổ mẫu đưa con về nhà."

Ta lại nhìn về phía phụ thân.

Phụ thân căng thẳng đến mức không biết đặt tay vào đâu.

"Có cả cha ở đây."

Ba chữ này rất nhẹ.

Nhưng ta bỗng không còn sợ hãi như vậy nữa.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
11 Ôn Cố Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7