Lần đầu ta ra tay hành thích mà thất bại, lý do thật đáng x/ấu hổ.
Mục tiêu nhiệm vụ, Thái tử, đang ngồi trong nhà xí, ngẩng đầu nhìn ta.
Gương mặt đó giống ta đến mức quá đáng, từ hàng lông mày, đôi mắt, sống mũi, bờ môi, cho đến cái cử chỉ mím môi theo bản năng khi h/oảng s/ợ đều giống hệt nhau.
Kẻ nào có mắt đều nhìn ra ta và hắn là một cặp song sinh.
đ/ao của ta đã giơ lên, vậy mà chẳng thể hạ xuống nổi.
Đây là anh em ruột th!t của ta, phải tăng tiền công!
Ta là một sát thủ chuyên nghiệp.
Vô Mệnh Lâu, số mười chín, ra tay chưa từng thất bại.
Giang hồ đá/nh giá về ta rất thống nhất: tuổi còn trẻ, đ/ao nhanh, ít nói, phí cao.
Người trong nghề từng hỏi ta, vì sao luôn có thể đắc thủ.
Khi đó ta đang lau đ/ao, nghe vậy liền cười một tiếng: "Là người thì đều có điểm yếu."
"Điểm yếu gì?"
Ta không nói.
Bí quyết gia truyền sao có thể tùy tiện nói cho người khác.
Thời điểm con người yếu ớt nhất, tất nhiên là lúc đi đại tiện.
Khoảnh khắc đó, chân tay bất tiện, y quan chỉnh tề, tôn nghiêm rụng rơi đầy đất.
Dù võ công cao cường đến đâu, cũng phải kéo quần lên rồi mới bàn chuyện quy củ giang hồ được.
Khi lâu chủ Vô Mệnh Lâu đến tìm ta, ta vừa kết thúc nhiệm vụ trước đó.
Kẻ đó là một tên hái hoa tặc, kh/inh công không tệ, cái miệng cũng rất thối.
Ban ngày hắn giả làm thầy đồ,
Ban đêm lẻn vào khuê phòng của phụ nữ nhà lành.
Ta canh hắn hai đêm, đêm thứ ba chặn hắn ở nhà xí, một đ/ao phong hầu.
Trở về ta tắm rửa sạch sẽ, người thơm phức, đang nằm trên sạp đếm vàng.
Lâu chủ một cước đạp cửa xông vào.
Ta ép những lá vàng lên ngựk, cảnh giác nhìn hắn: "Tốt nhất là ngươi có việc chính sự."
"Có một nhiệm vụ cực khó." Hắn thở hai hơi, "Nhận không?"
"Bao nhiêu?"
Hắn giơ một bàn tay lên.
Ta nhướn mày: "Năm ngàn lượng?"
"Năm vạn lượng."
Ta còn chưa kịp động đậy, hắn bồi thêm một câu: "Vàng."
Ta bật dậy khỏi sạp, khoác áo ngoài rồi lao ra ngoài.
Lâu chủ đứng phía sau hét lên: "Giày của ngươi!"
"Giúp ta khóa cửa!"
Làm xong thủ tục bàn giao, ta nhìn con số tiền thưởng sau khi hoàn thành nhiệm vụ mà hai mắt sáng rực.
Tâm trạng ta rất tốt, cảm thấy làm xong vụ này, rửa tay gác ki/ếm ra cổng thành làm lính canh cửa cũng được.
Mỗi ngày thu thuế vào thành, phơi nắng, kẻ nào dám gây sự ta liền ấn kẻ đó vào khung cửa, vừa thể diện lại nhàn hạ.
Cho đến khi ta cúi đầu nhìn thấy tên mục tiêu nhiệm vụ được viết trên giấy trắng mực đen.
Thái tử Bùi Thanh Yến.
Ta trầm mặc.
Ông lão quản lý sổ sách nói nhỏ: "Người của hoàng gia,
Có chút phiền phức đấy."
Quả thực phiền phức.
Gi*t Thái tử, hoàng đế truy sát ta, Đông cung truy sát ta, phe cánh Thái tử truy sát ta, những kẻ trong giang hồ muốn lấy đầu ta đổi tiền thưởng cũng sẽ truy sát ta.
Lính canh cửa chắc chắn không làm nổi nữa rồi.
Ta suy nghĩ một chút, cuộn tờ lệnh truy nã lại nhét vào trong ngựk: "Chi nhánh của lâu ở biên ải còn thiếu người nấu bếp không?"
Ông lão quản lý sổ sách: "Ngươi biết nấu ăn sao?"
"Không biết." Ta thành khẩn đáp, "Nhưng ta không biết làm xong vụ này ngoài việc trốn đến biên cương thì còn có thể đi đâu nữa."
Ông ta im miệng.
Thủ tục bàn giao xong xuôi, lâu chủ gọi ta lại.
"Mười chín."
Hắn hiếm khi không cười cợt,
"Đơn hàng này đến rất kỳ lạ. Bên cạnh Thái tử cao thủ như mây, lại trả giá cao, nếu chỉ là lấy mạng, tìm tử sĩ sẽ ổn hơn. Đối phương đích danh yêu cầu Vô Mệnh Lâu, yêu cầu ngươi đi."
Ta sờ sờ đoản đ/ao bên hông: "Sợ ta ch*t?"
"Sợ ngươi ch*t một cách không rõ ràng."
Ta cười: "Sư phụ, người nói muộn rồi. Tiền cọc đã vào túi ta rồi."
Hắn m/ắng ta là kẻ tham tiền.
Ta thản nhiên nhận lấy.
Một kẻ bò ra từ ngôi miếu hoang, rất khó mà không yêu vàng.
Vàng sẽ không chê ngươi bẩn, không hỏi xuất thân của ngươi, cũng sẽ không giảng đạo lý nhân nghĩa khi ngươi đói đến mức hoa mắt chóng mặt.
Nó chỉ nặng trĩu đ/è trong lòng bàn tay, bảo với ngươi rằng, ngươi còn có thể sống thêm vài ngày nữa.
Ta canh giữ ở Đông cung ba ngày.
Mái hiên, giả sơn, phòng trà, chuồng ngựa, tường sau, nơi nào ta cũng từng ở qua.
Thái tử Bùi Thanh Yến và lời đồn đại gần như tương đồng, lạnh nhạt, ít nói, quy củ nhiều.
Mỗi ngày giờ Mão thức dậy, đọc sách, nghị chính, luyện ki/ếm, gặp đại thần, ban đêm còn phải phê tấu chương.
Loại người này khó gi*t nhất.
Cuộc sống quá quy luật, người bên cạnh cũng quá cẩn trọng.
Cơ hội duy nhất ta đợi được, chính là ở nhà xí.
Nhưng nhà ai đi vệ sinh mà bên ngoài đứng bốn ám vệ?
Họ một kẻ canh cửa, một kẻ canh cửa sổ, một kẻ canh nóc nhà, còn một kẻ ngồi xổm trên cây hòe, đôi mắt còn sáng hơn cả cú mèo.
Ta nằm sau lớp ngói, suýt chút nữa tức đến bật cười.
Thái tử điện hạ cũng không thấy ngại sao.
Ta đành phải dùng đến th/ủ đo/ạn đặc biệt.
Nhà bếp Đông cung quản lý nghiêm ngặt, th/uốc đ/ộc không lọt vào được. Ta liền đổi cách, thêm một ít th/uốc cầm tiêu chảy vào điểm tâm của hắn.
Ngày hôm sau buổi chiều, Thái tử vào nhà xí.
Không nằm ngoài dự đoán của ta, hắn bị táo bón.
Thái tử đi vệ sinh càng lâu, cơ hội ra tay của ta càng lớn.
Một khắc trôi qua.
Hai khắc trôi qua.
Bốn tên ám vệ tư thế đứng không đổi,
Sắc mặt lại dần dần vi diệu.
Cơ hội đến rồi.
Ta lấy ra ba con cá khô nhỏ, vẫy gọi con mèo mướp ở Đông cung.
Đó là người bạn duy nhất ta kết giao được trong ba ngày này, tính khí lớn, mà khẩu vị cũng lớn.
Ăn xong cá khô, nó vẩy vẩy đuôi, lao ra cắn ch/ặt lấy gấu quần của tên ám vệ trên cây.
Ám vệ ch/ửi thề một tiếng, xoay người đuổi theo.
Ta nhân lúc sơ hở liền đáp xuống, áp sát tường, đẩy cửa sổ, lộn vào trong nhà xí.
Trong phòng đ/ốt hương nhạt, bên cửa sổ đặt một chậu lan cỏ.
Thái tử mặc cẩm bào trắng, vạt áo vén lên cũng coi là chỉnh tề, chỉ là đôi lông mày nhíu ch/ặt, sắc mặt trầm xuống như muốn tru di cửu tộc chậu lan cỏ kia.
Ta nín thở, đoản đ/ao trượt vào lòng bàn tay.