Tôi chậm rãi quay đầu lại.
Lục Diễn Chi đang đứng sau lưng tôi, anh đã thay một bộ đồ khác, trông như vừa từ bên ngoài về.
Trong tay anh ôm một túi giấy, trên đó in logo của một tiệm bánh ngọt rất đắt đỏ.
Biểu cảm của anh rất bình tĩnh.
Quá bình tĩnh.
"Cô nói tiếp đi," anh đặt túi giấy lên bàn, "Sau chữ hạng mười tám là gì?"
Tôi lặng lẽ tắt mic.
"...Hết rồi."
"Ừ," anh kéo ghế ngồi xuống, "Sau chữ tu sĩ khổ hạnh là gì?"
"Cũng hết rồi."
Anh nhìn tôi, cái nhìn đó cho đến tận bây giờ tôi vẫn không biết phải miêu tả thế nào.
Đại loại là... cảm giác "Cô đã ch*t rồi nhưng tôi lười ra tay".
"Trong túi giấy là bánh kem hạt dẻ," anh nói, "Vốn định cho cô nếm thử. Chẳng phải cô nói lần trước thấy tiệm này trên vòng bạn bè nên muốn ăn sao?"
Khoan đã.
Tôi đã đăng trên vòng bạn bè bao giờ?
Sao anh ta biết?
Không đúng, anh ta kết bạn vòng bạn bè của tôi từ khi nào?
Không không không, quan trọng hơn là...
Anh ta m/ua bánh kem cho tôi?
Tôi nhìn túi giấy đó, rồi lại nhìn gương mặt anh ta.
Miệng nhanh hơn n/ão: "Hạng mười tám tôi nói không phải là anh đâu. Anh... ít nhất cũng là hạng mười lăm."
Hàn Minh ở bên cạnh phát ra một ti/ếng r/ên rỉ như sắp ch*t.
Đêm đó tôi không được ăn bánh kem hạt dẻ.
Bởi vì Lục Diễn Chi đã tặng nó cho Hàn Minh.
"Cho cậu đấy," anh nói với Hàn Minh.
"Cảm ơn anh Diễn!"
Tôi nhìn Hàn Minh vui vẻ ôm hộp bánh bỏ đi, tim tôi đang rỉ m/áu.
Dì Trương ở trong bếp thì thầm với tôi: "Con gái, Lục tiên sinh là ngôi sao lớn, cả nước đều biết cậu ấy đấy."
"Nổi tiếng đến mức nào ạ?"
Dì Trương lấy điện thoại ra, mở một ứng dụng, cho tôi xem một trang cá nhân.
Lục Diễn Chi.
Diễn viên/ca sĩ đỉnh lưu.
Tám mươi triệu fan.
Bộ phim gần đây nhất doanh thu phòng vé ba tỷ bảy.
Thương hiệu anh đại diện tôi nhận ra ít nhất mười lăm cái, còn có mấy cái tôi không m/ua nổi.
Tôi chằm chằm nhìn màn hình điện thoại, đồng tử dần dần giãn ra.
Sau đó, tôi nhớ lại những việc mình đã làm trước mặt anh suốt năm ngày qua —
Ngày đầu tiên, gọi anh là "Này".
Ngày thứ hai, ngồi xếp bằng trên sofa nhà anh gãi chân.
Ngày thứ ba, ăn xong không lau miệng còn ợ một cái, ợ ra mùi tỏi.
Ngày thứ tư, vì quá thoải mái nên ngủ quên trên thảm phòng khách nhà anh, còn ngáy nữa. Theo lời Hàn Minh, tôi còn nói mớ. Nội dung là "Dì Trương ơi, cho con thêm bát cơm nữa".
Ngày thứ năm, nói ngay trước mặt anh rằng anh là tu sĩ khổ hạnh hạng mười tám.
Nhiệt độ m/áu tôi giảm xuống âm bốn mươi độ.
Tiêu rồi.
"Xã hội tính t/ử vo/ng" (quê độ muốn độn thổ) rồi.
Thực sự là "xã hội tính t/ử vo/ng" rồi.
Dì Trương vỗ vai tôi: "Con gái, may mà cậu ấy tính tình tốt."
Tính tình tốt?!
Ngày mai anh không ném tôi ra ngoài đã là nhân từ lắm rồi!
Đêm đó tôi nằm trên giường, trằn trọc không ngủ được.
Hay là ngày mai đừng đi nữa?
Ý nghĩ này xuất hiện khoảng ba giây.
Sau đó bụng tôi kêu lên.
Nó không hề biết lý lẽ, đúng giờ, đúng mười hai giờ rưỡi đêm nó kêu lên.
Nghĩ đến món cánh gà sốt Coca dì Trương sẽ làm vào ngày mai.
Tôi trở mình, vùi mặt vào gối.
Đi.
Quê độ thì đã sao, không quan trọng.
Cánh gà sốt Coca của dì Trương quan trọng hơn mặt mũi.
【Chương 4】
Ngày thứ sáu đi ăn chực.
Tôi giả vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra, xuất hiện đúng giờ ở cửa nhà Lục Diễn Chi.
Hàn Minh mở cửa với vẻ mặt rất đáng suy ngẫm.
"Cô Tô, hôm qua chắc cô đã tra c/ứu thông tin của anh Diễn rồi nhỉ?"
"Ừ."
"Vậy mà hôm nay cô còn đến?"
"Việc tôi có tra c/ứu anh ta hay không thì liên quan gì đến chuyện tôi ăn cơm hay không?" Tôi lý lẽ hùng h/ồn, "Cơm dì Trương làm đâu có vì anh ta là ngôi sao mà ngon hơn hay dở đi. Anh ta có là ngôi sao thì cũng không ảnh hưởng đến chất lượng đi ăn chực của tôi."
Hàn Minh há hốc mồm, phát hiện ra mình thế mà lại bị thuyết phục.
Anh im lặng tránh đường cho tôi.
Khi bước vào phòng khách, Lục Diễn Chi đang ngồi trên sofa đọc kịch bản.
Anh ngẩng đầu nhìn tôi một cái.
Tôi đứng tại chỗ, làm một việc khó khăn nhất đời mình.
"Cái đó..."
Tôi hắng giọng.
"Chuyện hạng mười tám hôm qua, xin lỗi anh nhé."
Anh lật một trang kịch bản, không lên tiếng.
"Anh không phải hạng mười tám, anh là hạng nhất." Tôi thừa nhận rất chân thành, "Tôi đã tra rồi."
"Ừ."
"Nhưng mà —"
Anh ngước mắt nhìn tôi.
"Nhưng phim của anh tôi chưa xem bộ nào cả."
Hàn Minh ở bên cạnh suýt chút nữa thì ngã quỵ.
Lục Diễn Chi đặt kịch bản xuống, chậm rãi, chậm rãi cười.
Không phải nụ cười vui vẻ.
Mà là tức đến mức bật cười.
"Tô Niệm," anh nói, "Cô có biết là những lời cô nói trong mic hôm qua đã bị đồng đội của cô quay màn hình đăng lên mạng rồi không?"
Nụ cười của tôi đông cứng lại.
"Cái gì?"
Hàn Minh lặng lẽ lấy điện thoại ra đưa cho tôi.
Một bài đăng.
Tiêu đề là —
"Cười ch*t mất, có một chị gái nói hàng xóm của chị ấy là ngôi sao hạng mười tám, nhưng khu chung cư và phong thái đó nghe như đại minh tinh nào đó..."
Bình luận bên dưới đã hơn tám trăm lượt rồi.
Có người đang phân tích vị trí khu chung cư.
Có người dựa vào các từ khóa "vệ sĩ", "lương gấp mười lần" mà tôi nói để đoán xem đó là ai.
Còn có người bắt đầu đào bới những cư dân mới chuyển đến khu đó gần đây.
Mà bình luận đứng đầu danh sách là —