Đèn trong căn nhà thuê tắt ngấm, tôi lên taxi.
Khi xe lăn bánh ra khỏi khu chung cư, những ngọn đèn đường lần lượt lướt qua cửa kính.
Điện thoại dùng số mới.
Danh bạ chỉ còn Lý Như Thị, bác sĩ điều trị chính và tổng đài chăm sóc khách hàng của hãng hàng không.
Không có Hoắc Thời Niên.
Cùng khoảnh khắc ấy, màn hình điện thoại của anh chắc đang sáng lên.
Chu Âm có lẽ đang tựa vào người anh xem tivi, còn anh có lẽ đang hâm nóng sữa cho cô.
Anh sẽ chẳng lật tìm khung chat của tôi.
Bởi anh cho rằng không cần thiết, anh tin tôi sẽ đợi.
Giống như mười ba năm qua, mỗi khi bận xong, anh quay đầu nhìn lại, tôi vẫn đứng nguyên tại chỗ.
Nhưng lần này.
Khi anh quay đầu lại, vị trí ấy đã trống không.
Mãi đến ngày thứ năm, Hoắc Thời Niên mới phát hiện có điều bất thường.
Nguyên nhân rất nhỏ.
Anh có thói quen cứ cách hai ba ngày lại gửi cho tôi một tin nhắn, nội dung cố định, như điểm danh hàng ngày.
【Hôm nay uống th/uốc chưa?】
【Trời lạnh nhớ mặc thêm áo.】
【Chúc ngủ ngon.】
Ba ngày đầu, tin nhắn đều hiển thị đã gửi thành công.
Ngày thứ tư anh bận, không gửi.
Ngày thứ năm anh sực nhớ, soạn một tin: 【Tuế Tuế, th/uốc Baclofen của em còn bao nhiêu? Anh bảo người gửi cho em.】
Tin nhắn gửi đi, hiện lên dấu chấm than màu đỏ.
Gửi thất bại.
Anh không để ý, tưởng lỗi mạng, gửi lại lần nữa.
Vẫn không gửi được.
Anh thử gọi điện.
Chỉ nghe tiếng tút dài, rồi giọng tự động vang lên: “Thuê bao này đã ngừng sử dụng.”
Anh cầm điện thoại ngồi trong phòng khách, nhìn chằm chằm vào dòng chữ ấy hồi lâu.
Chu Âm từ phòng ngủ bước ra, hỏi anh sao vậy.
Anh bảo không sao.
Sau đó anh mở WeChat của tôi, gửi một tin nhắn văn bản.
Lần này không có dấu chấm than.
Nhưng cũng chẳng có hồi âm.
Anh gọi cho Tưởng Vũ Nam: “Dạo này cậu có liên lạc với Tuế Tuế không?”
Tưởng Vũ Nam bảo không.
“Sao vậy?”
Anh ngập ngừng: “Cô ấy đổi số rồi, WeChat cũng không trả lời.”
Tưởng Vũ Nam im lặng vài giây: “Hôm tiệc tiễn đưa cậu không đến, cô ấy gi/ận đấy chứ?”
“Không đâu, cô ấy không phải kiểu người đó.”
Anh nói rất quả quyết.
Mười ba năm qua, tôi chưa từng gi/ận anh một lần đúng nghĩa.
Anh đến muộn, tôi đợi.
Anh vắng mặt, tôi lấp chỗ trống.
Anh qua loa, tôi tự nuốt vào lòng.
Anh đã quen với điều đó.
Anh cúp máy, lái xe đến căn nhà thuê của tôi.
Ổ khóa cửa đã thay.
Anh bấm chuông, không ai trả lời.
Bà chủ tiệm tạp hóa dưới lầu nhận ra anh, nói.
“Cậu tìm Trình Tuế Tuế à? Cô ấy chuyển đi rồi, khoảng bốn năm hôm trước.”
Anh đứng dưới lầu, tay vẫn nắm ch/ặt chìa khóa xe.
Gió xuân buổi tối thổi qua, lá cây ven đường xào xạc.
Anh gọi mười bảy cuộc.
Đều chỉ nghe cùng một đoạn ghi âm.
Thuê bao này đã ngừng sử dụng.
Anh đăng một dòng trạng thái chỉ mình tôi thấy: 【Tuế Tuế, em ở đâu? Thấy thì trả lời anh.】
Tôi không thấy được.
Trang cá nhân của tôi đã dọn sạch từ năm hôm trước.
Tối hôm đó anh về nhà, Chu Âm đang ngồi trên ghế sofa gấp quần áo trẻ sơ sinh.
Cô ngẩng lên, cười nói: “Thời Niên, anh xem màu này có đẹp không?”
Anh không đáp.
Anh đứng ở lối vào, áo khoác chưa cởi, ánh sáng từ màn hình điện thoại hắt lên gương mặt.
Chu Âm đặt đống quần áo xuống, bước tới: “Anh sao vậy?”
“Không sao.”
Anh treo áo khoác, bước vào phòng làm việc, đóng cửa lại.
Mở máy tính,
tìm trang web chính thức của hãng hàng không.
Anh không biết tôi bay đi đâu.
Anh không biết tôi chọn trung tâm phục hồi chức năng nào.
Trong ba năm, tập phương án dài bảy mươi hai trang ấy anh bảo sẽ giúp tôi tham mưu, nhưng chưa từng đọc hết một trang nào.
Anh chỉ nhớ mỗi cái tên: Johns Hopkins.
Gõ vào ô tìm ki/ếm ba lần, xóa đi ba lần.
Cuối cùng anh tắt máy tính.
Ngồi trong phòng làm việc tối om, điện thoại sáng lên rồi tắt, tắt rồi lại sáng.
Sang tuần thứ hai, Hoắc Thời Niên bắt đầu lục tìm tung tích.
Anh đến khoa Th/ần ki/nh mà chúng tôi thường lui tới.
Y tá báo anh, người liên hệ khẩn cấp của Trình Tuế Tuế đã thay đổi, không phải anh nữa.
Anh hỏi đổi thành ai.
Y tá nói đó là quyền riêng tư của b/ệnh nhân.
Anh đứng trước quầy phân tuyến, lần đầu tiên cảm thấy chiếc quầy ấy thật cao.
Mấy lần anh đến đây trước kia, y tá đều gọi anh là người nhà Trình Tuế Tuế, chỉ đường, đưa mẫu đơn, thái độ rất tự nhiên.
Giờ đây anh thậm chí không tra nổi tôi từng đăng ký khám khoa nào.
Anh đến ngân hàng, thẻ liên danh đã bị hủy.
Nhân viên quầy giao dịch cho biết thời điểm hủy là sáu hôm trước, có thể do cả hai ký tên hoặc chỉ một chủ thẻ thao tác.
Anh cầm tờ thẻ ngân hàng đã vô hiệu hóa đứng giữa sảnh, chợt nhớ ra một chuyện.
Ba năm trước, khi tôi đề nghị mở thẻ liên danh này, anh đang giúp Chu Âm chuyển nhà.
Tôi đợi anh cả buổi chiều, sau đó tự đến ngân hàng làm thủ tục.
Chữ ký của anh được bổ sung vào ngày hôm sau.
Tôi bảo không sao.
Anh nghĩ không sao nghĩa là thực sự không sao.
Anh không biết ngày hôm đó tôi một mình chờ ở ngân hàng hai tiếng đồng hồ, vì chứng chậm vận động tái phát, phải điền mẫu đơn ba lần mới đúng, bàn tay ký tên cứ run lên bần bật.
Trên đường về, anh rẽ vào con hẻm tôi từng ở.
Cửa sổ căn nhà thuê tối om.
Hộp thư trước cửa nhét đầy vài tờ quảng cáo và một phiếu giao hàng nhanh, người nhận vẫn là tên tôi.
Anh đứng đó nửa tiếng.
Sau đó anh làm một việc.
Anh mở khung chat WeChat của tôi, lật từ tin nhắn cuối cùng ngược lên trên.
Ba tháng gần đây, gần như toàn là tin nhắn một chiều của anh.
【Hôm nay uống th/uốc chưa.】
【Chúc ngủ ngon.】
【Ừ.】
【Được.】
Anh lật rất chậm.