Tôi r/un r/ẩy hỏi con trai: “Viêm Viêm, bố con có uống hết chừng này không?”
Viêm Viêm gật đầu như lẽ đương nhiên: “Bố là vị vua lợi hại nhất, nhưng giờ bố đang ngủ nên không ăn được tinh hạch, chỉ có thể dựa vào những dòng m/áu tươi này để bổ sung năng lượng thôi ạ.”
Tôi run b/ắn người gật đầu: “Được rồi.”
Mấy con x/ác sống đặt thùng m/áu trước cửa phòng, tôi thấy nước miếng của chúng như sắp chảy ra cả rồi.
Thế nhưng khi đến cửa, chúng đều r/un r/ẩy, dường như rất sợ hãi người bên trong.
Viêm Viêm lại rất vui mừng: “Bố ơi!”
Tim gan tôi rung lên bần bật, cố gắng hít sâu để bản thân đừng căng thẳng, nhưng tôi quên mất rằng cơ thể này dù mang hình dáng con người nhưng hình như chẳng cần phải thở.
Tôi vẫn đá/nh liều bước vào phòng ngủ.
Viêm Viêm bên cạnh dùng đôi tay khẳng khiu ôm lấy cái thùng to bằng người nó, hì hục bước về phía trước, vừa đi vừa vui vẻ nói: “Bố ơi, mẹ đến cho bố ăn đây!”
Ái chà… thế mà lại bắt tôi đích thân đút sao?
Toàn thân tôi nổi hết da gà, từng bước tiến vào, cuối cùng cũng nhìn thấy vị vua x/ác sống đang nằm trên chiếc giường rộng ba mét, chồng của tôi…
đ/ập vào mắt đầu tiên là đôi chân dài, chỉ nhìn độ dài này thôi cũng đủ để tôi khẳng định khi đứng lên, vị vua x/ác sống này chắc chắn cao hơn mét chín.
Điều đáng mừng là, dù da anh ta hơi xanh tái, nhưng may là vẫn có da có th!t, không hề th/ối r/ữa, cũng chẳng tỏa ra mùi hôi khó chịu nào.
Tôi đưa mắt nhìn dọc theo đôi chân dài của anh ta lên trên, tức thì, cả người suýt chút nữa thì nhảy dựng lên!
Ai làm ơn nói cho tôi biết, tại sao vị vua x/ác sống này lại không mặc gì hết thế kia!!!
Cho dù không mặc, đại ca à, anh có thể đắp tạm cái chăn không? Dù tôi biết chắc anh chẳng cảm thấy lạnh lẽo gì đâu.
Thái dương tôi gi/ật liên hồi, cảnh tượng vừa rồi quá kinh khủng, cứ ám ảnh mãi không thôi.
Tôi không dám nhìn sang người anh ta nữa, mà bảo con trai: “Đi lấy quần cho bố con mặc vào!”
Nhóc con nghe vậy, nghiêng cái đầu lâu, tôi thậm chí còn nhận ra sự nghi hoặc trong hốc mắt trống rỗng của nó.
“Mẹ ơi, chẳng phải mẹ nói bố không mặc quần áo là lúc quyến rũ nhất, mẹ thích chạm vào nhất sao?”
Tôi: “…”
Tôi cố gắng nở một nụ cười từ ái: “Nhưng Viêm Viêm à, hai hôm nay mẹ bị nóng trong người, khẩu vị thay đổi rồi.”
“Ồ.” Nhóc con gật đầu vẻ đăm chiêu rồi nhảy cẫng đi lấy quần áo.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, may quá, vị vua x/ác sống này vẫn có quần áo.
Nếu bình thường anh ta cứ “thẳng thắn đối mặt” với hàng vạn quân đoàn x/ác sống như thế thì đúng là ch*t mất!
Viêm Viêm nhanh chóng mang quần tới, chỉ là một cái quần đùi bình thường.
Nó còn nhỏ, muốn giúp một vị vua x/ác sống cao lớn mặc quần chắc chắn rất khó, nên tôi đành phải ra tay giúp.
Tay tôi không tránh khỏi chạm vào da th!t vị vua x/ác sống, phát hiện ra xúc cảm lại không hề khó chịu.
Đó là độ đàn hồi cứng cáp của cơ bắp bình thường, chứ không phải cái lạnh cứng đờ của x/ác ch*t.
Tôi gần như nhắm mắt lại để giúp anh ta mặc quần.
Thử thách tới rồi, tôi phải đút m/áu cho anh ta kiểu gì đây?
Hành động của Viêm Viêm đã cho tôi câu trả lời.
Nó đặt thùng m/áu đầu tiên bên mép giường, đưa cho tôi một đoạn ống nhựa mềm: “Mẹ.”
Tôi nhìn cái thùng, lại nhìn đoạn ống, đột nhiên hiểu ra.
Bố tôi trước kia nuôi cá, mỗi lần thay nước bể đều dùng nguyên lý bình thông nhau, trước tiên cắm ống vào nước sạch, rồi giữ đầu kia của ống, hút một hơi thật mạnh, lợi dụng sự chênh lệch áp suất để hút nước sạch vào bể cá.
Còn bây giờ, việc đút m/áu cho vị vua x/ác sống này hóa ra cũng dùng cách đó sao?
Không thể tránh khỏi, tôi lấy hết can đảm, chậm rãi dời ánh mắt lên khuôn mặt anh ta…
Thời gian như ngưng đọng lại trong khoảnh khắc này.
Ánh nắng vàng cam ngoài cửa sổ xuyên qua khung cửa, rơi xuống khuôn mặt vị vua x/ác sống đang nằm, phủ lên làn da hơi xanh tái của anh ta một lớp bụi vàng lấp lánh.
Anh ta có mái tóc dài màu bạc, xõa dài trên gối, những đốm sáng vàng ấm áp nhảy múa trên đó.
Đôi mày sắc sảo, đôi mắt hẹp dài nhắm nghiền. Sống mũi thẳng tắp, đường nét khuôn mặt sâu sắc như được chạm khắc.
Đôi môi mỏng, khi ngủ khóe miệng còn hơi nhếch lên, chỉ là sắc môi rất nhạt, hơi tái.
Cổ có đường nét thanh thoát, yết hầu nhô lên sắc bén, bờ vai rộng, cơ ng/ực vạm vỡ, phần thân trên hình tam giác ngược đầy vẻ mạnh mẽ.
Tôi ngẩn ngơ nhìn thân hình gần như hoàn hảo này, vô thức nuốt nước miếng.
Ai có thể nói cho tôi biết, sao vị vua x/ác sống này lại đẹp trai đến thế chứ?!
Đứa con bên cạnh thấy tôi cứ chần chừ không động thủ, không nhịn được nhắc nhở: “Mẹ ơi—”
Tôi hoàn h/ồn, ánh mắt rơi trên người nó, không khỏi thở dài, sao con mình đẻ ra lại… nghệ thuật thế nhỉ?
Chắc là con của vua x/ác sống thật chứ? Đừng dọa tôi nhé…
Trong lòng thấp thỏm, tôi cúi người xuống, khẽ cạy miệng vị vua x/ác sống ra. Trong miệng có bốn chiếc răng nanh rất nhọn, nhưng lại rất trắng.
Da mặt anh ta lạnh lẽo nhưng đầy đàn hồi, quả thực cảm giác như chỉ đang ngủ say mà thôi.
Tôi hít mạnh một hơi vào ống nhựa, rồi nhanh chóng cắm ống vào cổ họng vị vua x/ác sống.
Dòng m/áu liên tục chảy vào cổ họng anh ta, may là anh ta không bị sặc, cơ thể dường như đang vô thức hấp thụ những dòng m/áu tươi này.