Một buổi chiều nắng rực rỡ, cánh đồng hoa hướng dương vàng óng trải dài, một cô gái mặc váy trắng ngồi xổm bên khóm hoa, ngẩng đầu cười nói gì đó với người bên cạnh. Ánh nắng quá chói chang, tôi không nhìn rõ mặt cô ấy, cũng không nghe rõ lời cô ấy nói, nhưng sự ấm áp và hạnh phúc trong nụ cười đó lại được truyền tải một cách chân thực.
Hình ảnh lóe lên rồi biến mất, nhanh đến mức không kịp nắm bắt.
Tôi ôm lấy vầng trán bỗng dưng nhói đ/au.
"Anh..." Tôi nhìn bóng lưng cao lớn nhưng lại toát lên vẻ cô đ/ộc khó hiểu của anh, giọng hơi r/un r/ẩy, "Người anh nói... là em sao?"
Anh xoay người lại, đôi mắt bạc nhìn chằm chằm vào tôi, trong đó cuộn trào những cảm xúc mãnh liệt đến mức gần như muốn trào ra ngoài mà tôi chưa từng thấy bao giờ, đó là đ/au khổ, là luyến lưu, là sự dịu dàng được ch/ôn sâu, và cả một chút... sự quyết liệt mà tôi không hiểu nổi.
"Là em." Anh khẳng định, từng chữ một như được nặn ra từ trong lồng ng/ực, "Luôn luôn là em."
"Nhưng em không nhớ..." Tôi lẩm bẩm, lòng rối như tơ vò. Những mô tả đó, hình ảnh đó, đều khiến tôi có một sự cộng hưởng mạnh mẽ từ tận sâu trong linh h/ồn. Nhưng trong ký ức của tôi, về "trước kia", chỉ là một khoảng trắng xóa, cùng những mảnh ký ức đã mờ nhạt thuộc về "Quý Yểu" ở một thế giới khác.
"Rồi sẽ nhớ ra thôi." Anh tiến lại gần một bước, khoảng cách giữa chúng tôi gần đến mức có thể ngửi thấy hơi thở lạnh lẽo thanh khiết trên người anh, pha lẫn mùi m/áu tanh nhàn nhạt, có lẽ vừa mới xử lý "công việc" xong, "Sau khi sức mạnh của em hoàn toàn phục hồi, linh h/ồn ổn định lại."
"Linh h/ồn ổn định?" Tôi chộp lấy từ khóa khác, nỗi bất an trong lòng càng lan rộng, "Linh h/ồn của em... có vấn đề sao?"
Anh không trả lời trực tiếp, chỉ giơ tay lên, đầu ngón tay lạnh lẽo khẽ lướt qua thái dương tôi, nơi vừa mới nhói đ/au.
"Yểu Yểu," anh gọi tên tôi, giọng trầm thấp dịu dàng gần như tiếng thở dài, "Đừng sợ. Dù em có trở thành thế nào, quên đi bao nhiêu, em vẫn là em. Anh sẽ đợi em, mãi mãi đợi."
Đầu ngón tay anh rất lạnh, nhưng cái chạm đó lại mang theo một nhiệt độ kỳ lạ, nóng đến mức khiến vành tai tôi đỏ bừng. Lời anh nói càng giống như một viên đ/á ném vào hồ nước tâm h/ồn, khuấy động ngàn lớp sóng.
Rốt cuộc anh biết những gì? Việc tôi xuyên không và sự biến mất của nguyên chủ, liệu có liên quan đến nhau không?
Tôi còn muốn hỏi, nhưng anh đã thu tay về, khôi phục lại dáng vẻ tĩnh lặng không gợn sóng thường ngày.
"Hôm nay dừng ở đây thôi." Anh nói, "Viêm Viêm chắc đang tìm em đấy."
Quả nhiên, từ phía xa truyền đến tiếng gọi vui vẻ của Viêm Viêm: "Mẹ! Bố! Nhìn xem con tìm được gì này!"
Tôi nhìn bóng lưng cao lớn của x/ác sống Vương đang tiến về phía Viêm Viêm, lại chạm tay vào vầng trán dường như vẫn còn lưu lại hơi lạnh từ đầu ngón tay anh.
Quá khứ bị lãng quên, những nghi vấn về linh h/ồn, sợi dây liên kết kỳ lạ, và cả sự rung động trong lòng ngày càng không thể phớt lờ...
Tất cả, đều như một đám sương m/ù, bao bọc lấy tôi từng lớp từng lớp.
Còn anh, là ngọn hải đăng duy nhất trong sương m/ù, hay là... ảo ảnh dẫn dụ tôi vào con đường lạc lối sâu hơn?
Tôi ngẩng đầu nhìn bầu trời mãi mãi xám xịt này.
Dưới thời mạt thế, x/ác sống hoành hành.
Còn tôi, một linh h/ồn từ thế giới khác, mang thân phận x/ác sống Vương hậu, dường như đang bị cuốn vào một mê cuộc về quá khứ, về sự thật, và cũng là về... con tim.
Chương 9: Hoàng hôn nhuốm m/áu
"Kẻ Đồ Tể" mà x/ác sống Vương nhắc đến, đến nhanh hơn dự kiến.
Một buổi hoàng hôn vài ngày sau, chân trời bị ánh tà dương nhuộm thành một màu đỏ m/áu chói mắt, không khí tràn ngập sự xao động bất an. Từ xa truyền đến tiếng gầm gừ hỗn lo/ạn mơ hồ và tiếng va chạm, còn xen lẫn tiếng bước chân nặng nề của sinh vật to lớn nào đó.
Còi báo động ở rìa lãnh địa (phát ra từ tiếng kêu thê thảm của vài con quạ biến dị có giác quan nhạy bén) lập tức x/é toạc bầu trời.
Không khí trong cung điện đột nhiên căng thẳng. Những x/ác sống cao cấp nhanh chóng tập hợp, lặng lẽ tràn về phía đoạn tường thành bị hư hại nghiêm trọng nhất. X/ác sống cấp thấp thì bị xua đuổi vào vòng trong tương đối an toàn, nhưng chúng vẫn bồn chồn xoay vòng tại chỗ, phát ra những ti/ếng r/ên rỉ bất an.
Viêm Viêm có chút sợ hãi, áp sát vào chân tôi, cánh tay xươ/ng xẩu ôm lấy bắp chân tôi: "Mẹ, kẻ x/ấu đến rồi sao ạ?"
Tôi kéo nó ra sau lưng, cố tỏ ra bình tĩnh: "Đừng sợ, có bố con ở đây mà."
Lời thì nói vậy, nhưng lòng tôi cũng đá/nh lô tô. Dù vài ngày nay sức mạnh có tiến bộ, nhưng bản chất tôi vẫn là một "tân binh", hoàn toàn không có khái niệm chiến đấu thực sự là như thế nào.
X/ác sống Vương bước ra từ nội điện. Anh đã thay một bộ trang phục màu đen tiện cho việc hành động, mái tóc bạc buộc cao, để lộ đường xươ/ng hàm lạnh lùng cứng cáp. Bên hông đeo một thanh trường đ/ao kiểu dáng cổ xưa (trước đây chưa từng thấy), vỏ đ/ao đen tuyền, tỏa ra ánh sáng u tối. Khí tức quanh người anh lạnh lẽo hơn ngày thường, đôi mắt bạc như băng giá, quét qua đội ngũ x/ác sống đang tập hợp, không cần ngôn từ đã định liệu được quân tâm.
Anh đi đến trước mặt tôi, ánh mắt dừng lại trên người tôi và Viêm Viêm.
"Ở trong cung điện, đừng ra ngoài." Anh ra lệnh, giọng điệu cứng rắn không thể nghi ngờ.
"Em..."
"Nghe lời." Anh ngắt lời tôi, đôi mắt bạc nhìn tôi sâu thẳm, trong cái nhìn đó chứa đựng quá nhiều điều.
Lệnh truyền, cảnh báo, và cả một chút... lo lắng khó lòng nhận ra?
Nói xong, anh không dừng lại nữa, xoay người...