Sau đó nó rất nghiêm túc cúi đầu cào cào mặt đất.
Tôi im lặng.
"Nó cũng không biết bay."
Phía sau, ánh lửa đã đuổi tới.
Một móng vuốt phượng hoàng khổng lồ màu vàng từ trong mật đạo sụp đổ thò ra.
Sau móng vuốt ấy là gương mặt người đang bốc ch/áy bằng kim hỏa.
Gương mặt đó cười nhìn Cục Xám.
"Ấu chủ."
"Đưa lửa cho ta."
Cục Xám cứng đờ toàn thân.
Tôi nghiến răng ôm ch/ặt lấy nó.
Ô Tẫn túm lấy tôi và lão Mạnh, lao mình nhảy xuống vách Trụy Ưng.
Tiếng gió trong nháy mắt tràn đầy lỗ tai.
Tôi tưởng mình sắp rơi thành một cái bánh xèo.
Khoảnh khắc tiếp theo, chuông xươ/ng trong lòng bàn tay bỗng reo lên.
Trên bầu trời đêm phía xa,
hai luồng hỏa quang đỏ thẫm nghe thấy tiếng chuông, đột ngột quay đầu, lao thẳng về phía chúng tôi.
Cả đời này tôi chưa từng bị ai ném từ trên vách núi xuống.
Cũng chưa từng chờ đợi hai luồng lửa đến đón mình giữa không trung.
Sau lưng Ô Tẫn hiện ra đôi cánh đen đỏ, miễn cưỡng đỡ lấy tôi và lão Mạnh.
Nhưng hắn đã tiêu hao quá nhiều sức lực trong hầm mỏ.
Đôi cánh lúc sáng lúc tối.
Lão Mạnh kéo theo tên quản gia lông vàng, mặt đen như đít nồi.
"Ngươi có trụ được không?"
Ô Tẫn nghiến răng.
"C/âm miệng."
Cục Xám trong lòng tôi bị gió thổi đến mức lông dựng ngược cả lên.
Nó cắn ch/ặt lấy ống tay áo tôi.
Trong miệng phát ra tiếng "chíp chíp" không rõ ràng.
Tôi cúi đầu nhìn nó.
"Đừng sợ."
"Nếu ngươi biết bay, bây giờ đã đến lúc ngươi chở bọn ta rồi."
Mắt Cục Xám sáng rực.
Nó như được nhắc nhở.
Nó buông ống tay áo tôi ra, dang rộng đôi cánh ngắn ngủn.
Trong lòng tôi nhen nhóm một chút hy vọng.
Khoảnh khắc tiếp theo, nó đạp chân liên hồi giữa không trung.
Như thể đang đào đất.
Tôi nhìn đôi móng nhỏ đang khua khoắng lung tung của nó.
Hy vọng tan vỡ.
"Thôi bỏ đi."
"Ngươi đừng cố gắng nữa."
Ô Tẫn suýt chút nữa bị nó đạp trúng mặt.
Đúng lúc chúng tôi tiếp tục rơi xuống, hai luồng hỏa quang đỏ thẫm cuối cùng cũng lao đến gần.
Đó là hai con chim khổng lồ.
Lớn hơn phượng hoàng nhiều.
Màu lông sẫm gần như đen, mép cánh bốc ch/áy bằng xích diễm, đôi mắt như sắt nung đỏ.
Chúng mỗi bên một con đỡ lấy đôi cánh của Ô Tẫn.
Lực rơi đột ngột chậm lại.
Dạ dày tôi lộn nhào.
Con phượng hoàng quản gia trong tay lão Mạnh nôn thốc nôn tháo.
Hai con chim khổng lồ đồng loạt lên tiếng.
"Xích Vũ Vệ Viêm Thất."
"Xích Vũ Vệ Diễm Cửu."
"Phụng lệnh Triệu Hỏa Linh mà đến."
Giọng chúng rất lớn.
Lớn đến mức tai tôi ù đi.
Cục Xám thò đầu ra khỏi lòng tôi.
Nó nhìn hai con chim khổng lồ.
Hai con chim khổng lồ cũng cúi đầu nhìn nó.
Gió ngừng trong chớp mắt.
Mắt Viêm Thất trợn to.
Cánh Diễm Cửu run lên.
Chúng đồng thanh mất tiếng.
"Ấu chủ?"
Cục Xám rất nể mặt mà kêu "chíp" một tiếng.
Biểu cảm của hai con chim khổng lồ sụp đổ ngay tại chỗ.
Viêm Thất như bị lửa nghẹn họng.
Khóe mắt Diễm Cửu đỏ ửng.
"Tổ phượng hoàng ch*t ti/ệt."
"Dám hại ấu chủ của chúng ta thành ra thế này."
Tôi sợ chúng khóc lóc làm rơi chúng tôi xuống, vội nói: "Hạ cánh trước đi."
Viêm Thất lập tức hoàn h/ồn.
"Đi đâu?"
Tôi muốn bảo đi đâu cũng được.
Lão Mạnh lại cư/ớp lời: "Về nhà nó."
Tôi lườm ông.
"Ông đi/ên à?"
"Cửa bếp nhà ta còn chưa sửa xong."
Lão Mạnh thở dốc.
"Nơi nguy hiểm nhất, đôi khi lại là nơi ít người canh giữ nhất."
Ô Tẫn thấp giọng: "Phượng Hoàng đã lộ diện, tổ phượng hoàng sẽ phong tỏa núi Hắc Thạch trước."
"Về tiểu viện, quả thực có thể trốn một thời gian."
Tôi im lặng một lát.
"Vậy lúc hạ cánh thì nhẹ thôi nhé."
"Sân nhà ta không chịu nổi hànhz hạz đâu."
Viêm Thất và Diễm Cửu đồng loạt gật đầu.
Nửa canh giờ sau, tôi đứng trước cổng sân nhà mình.
Nhìn hàng rào sập mất một nửa.
Lại nhìn hai cái hố lớn bốc khói trên mặt đất.
Tôi nói: "Đây gọi là nhẹ thôi đấy à?"
Viêm Thất cúi đầu.
Diễm Cửu lí nhí: "Bình thường chúng tôi hạ cánh trên đỉnh núi."
Tôi hít một hơi thật sâu.
"Từ hôm nay trở đi, các ngươi hạ cánh ngoài sân cho ta."
Cục Xám vừa về đến sân, tinh thần có vẻ khá hơn một chút.
Nó nhảy khỏi lòng tôi.
Đầu tiên là đi kiểm tra chuồng gà.
Gà mái già sợ đến mức co rúm trong tổ không dám động đậy.
Cục Xám đi vòng quanh chuồng gà hai vòng, như đang tuần tra lãnh địa.
Sau đó nó đi đến mép vườn rau.
Cúi đầu.
Đào.
Mí mắt tôi gi/ật gi/ật.
"Cục Xám."
Nó dừng lại.
Ngẩng đầu nhìn tôi.
Ánh mắt vô tội.
Tôi chỉ vào dưới móng vuốt của nó.
"Đào nữa là ta treo ngươi lên cây đấy."
Nó suy nghĩ một chút.
Âm thầm thu móng lại.
Viêm Thất và Diễm Cửu đứng trong sân, từ sự phấn khích ban đầu đã chuyển sang đờ đẫn.
Chúng nhìn thấy Cục Xám đi uống nước trong máng gà.
Nhìn thấy Cục Xám bị gà mái già mổ một cái.
Nhìn thấy Cục Xám quay đầu tha một con giun đất, dâng bảo vật đặt dưới chân tôi.
Nước mắt Viêm Thất cuối cùng cũng rơi xuống.
Một giọt nước mắt rơi xuống đất, th/iêu ch/áy ra một cái hố nhỏ.
"Trời đất ơi."
"Chúng tôi tìm ngài ba năm nay."
"Ngài đường đường là ấu chủ Chu Tước, sao lại sống như một con chuột đồng thế này?"
Cục Xám nghiêng đầu.
Nó chắc là nghĩ chuột đồng là đang khen nó.
Còn ưỡn ng/ực lên nữa.
Diễm Cửu bi phẫn nhìn tôi.
"Bình thường ngươi dạy ấu chủ những gì thế?"
Tôi đáp: "Bay."
Viêm Thất lập tức phấn chấn.
"Ấu chủ biết bay rồi sao?"
Tôi vô cảm chỉ vào mười tám cái hố ở sân sau.
"Toàn bộ đều là hậu quả của việc nó tập bay đấy."
Viêm Thất không nói gì nữa.
Diễm Cửu cũng im lặng.
Cục Xám rất kiêu hãnh chạy đến bên cái hố gần nhất.
Nó tung mình nhảy một cái.
Bạch.
Lại cắm đầu vào hố.
Một lát sau, nó thò đầu từ trong hố ra.
Trong miệng ngậm một con giun b/éo hơn con lúc nãy.
Viêm Thất ôm ng/ực.
Diễm Cửu ngửa mặt kêu dài.
Tôi bịt tai lại.
"Đừng kêu."
"Sẽ gọi phượng hoàng đến đấy."
Lời vừa dứt, chuông đồng dưới mái hiên tự động reo lên.
Keng.
Keng.
Keng.