Tôi là cô con gái duy nhất trong nhà. Hơn 1 tuổi, tôi chỉ vào khoảng không rồi gọi: "Dì ơi, bế."
Mẹ tôi sợ đến mức ôm chân Phật cầu khẩn, bố tôi cố giữ bình tĩnh, còn ba người anh trai thì chuẩn bị đưa tôi đi khoa nhi.
Chỉ có bà nội vỗ đùi cái đét: "Xong rồi! Nhà mình có đôi mắt âm dương gia truyền, cuối cùng cũng truyền sang cho đứa cháu gái này rồi!"
Tôi nhìn về phía dì đang đứng ở góc tường với mái tóc xõa xượi.
Dì làm biểu tượng trái tim với tôi: "Bé cưng, giúp dì đòi một cái burger gà cay nhé."
【Chương 1】
Năm tôi 1 tuổi rưỡi, cả nhà mới bắt đầu nhận ra, tôi có lẽ không phải là đứa trẻ bình thường.
Trẻ con bình thường răng còn chưa mọc đủ.
Còn tôi đã bắt đầu gọi đồ ăn ngoài với không khí.
Đêm đó, bóng đèn ở phòng khách kêu xèo xèo.
Mẹ đang bế tôi, dỗ tôi uống sữa.
Tôi đột nhiên vươn bàn tay mũm mĩm, chỉ vào cạnh ghế sofa.
"Dì ơi, bế."
Tay mẹ run lên.
Bình sữa chọc thẳng vào lỗ mũi tôi.
Bố ló đầu từ trong bếp ra, tay vẫn còn bưng đĩa cà chua xào trứng.
"Sao thế? Con bé biết nói rồi à? Câu đầu tiên lại gọi dì? Con bé này có mối qu/an h/ệ xã hội rộng thật đấy."
Mặt mẹ tái mét đi một nửa.
"Làm gì có dì nào ở đây? Con nhìn thấy ai? Bé cưng, mẹ ở đây này. Con đừng dọa mẹ. Mẹ nhát gan lắm, tháng trước xem phim m/a vẫn phải ôm bố con mới dám ngủ đấy."
Bố tôi ưỡn ng/ực.
"Đừng nói bậy. Trẻ con thông minh mà. Chắc chắn nó đang trêu em đấy. Con gái nhà mình chắc là đang phát triển khiếu hài hước từ sớm, biết đâu sau này còn được lên chương trình Xuân vãn."
Anh cả từ trong phòng bước ra, miệng ngậm thanh cay.
Anh nhìn chằm chằm vào tôi ba giây.
"Sao lại là đứa ngốc thế này?"
Anh hai đóng vở bài tập lại.
"Hay là đưa đi b/ệnh viện kiểm tra đi? Tranh thủ lúc còn nhỏ, sửa chữa cho rẻ."
Anh ba ôm ch/ặt lấy khung cửa.
"Trong phòng có m/a à?! Anh đã bảo tất của anh không phải tự dưng mất mà! Chắc chắn là m/a tr/ộm rồi!"
Tôi nhìn chằm chằm vào cạnh ghế sofa.
Ở đó có một người phụ nữ trẻ mặc váy đỏ, mái tóc dài che mất nửa khuôn mặt, tay còn cầm nửa cái xúc xích.
Cô ấy thấy cả nhà lo/ạn như một nồi cháo, chậm rãi nhét nốt xúc xích vào miệng.
Rồi cô ấy nháy mắt với tôi.
"Bé cưng, đừng sợ. Dì không phải m/a x/ấu đâu. Dì là người thuê nhà của nhà cháu lúc còn sống, còn sau khi ch*t thì là 'cư dân không chịu rời' của nhà cháu đấy."
Tôi cười toét miệng.
Mẹ suýt nữa thì ngất xỉu.
"Nó cười rồi! Nó cười với không khí kìa! Chồng ơi, có phải mình nên mời thầy về không?"
Bà nội vốn đang nhặt rau trong bếp.
Nghe thấy động tĩnh, bà chạy nhanh đến mức rơi cả dép.
Bà lao tới, ôm chầm lấy tôi, mắt sáng rực như vừa trúng số 5 triệu.
"Nhà ta cuối cùng cũng có người kế nghiệp rồi!"
Cả nhà im phăng phắc.
Đôi đũa trên tay bố rơi xuống đất.
Thanh cay của anh cả rơi trúng đũng quần.
Anh hai đẩy đẩy kính, giọng run run.
"Bà nội, câu này của bà nghe không giống lời chúc phúc, mà giống đa cấp dụ dỗ vào hội quá."
Bà nội nhấc bổng tôi lên.
"Các con thì biết cái gì. Tổ tiên nhà họ Thẩm ta từng có thầy âm dương, nhưng đám con trai chẳng ai mở được mắt, chỉ có con gái mới linh nghiệm. Tiếc là ba đời nhà ta không có lấy một mụn con gái, cái nghề này đã thất truyền mấy chục năm rồi."
Anh ba lùi ra sau ghế sofa.
"Bà ơi, thế nhà mình thực sự có m/a ạ?"
Bà nội liếc anh một cái.
"Có chứ."
Anh ba đảo mắt, muốn ngất.
Nhưng không ngất được.
Vì dì váy đỏ đã ngồi xổm trước mặt anh, vươn tay búng vào trán anh một cái.
Anh ba ôm đầu, kêu lên một tiếng thất thanh.
"Ai đá/nh con?!"
Tôi chỉ vào dì.
"Dì."
Dì váy đỏ cười đến mức vai rung lên bần bật.
"Thằng nhóc này dương khí yếu, hợp để thức đêm chơi game, ch*t sớm siêu thoát sớm."
Bà nội ôm tôi, nghiêm túc gật đầu.
"Từ hôm nay trở đi, bé cưng sẽ học nghề với bà."
Mẹ ôm ch/ặt lấy cánh tay bà.
"Mẹ! Con bé mới 1 tuổi rưỡi! Bỉm còn chưa cai, mẹ bắt nó học cái gì? Học siêu độ hay học bắt m/a? Nó cầm thìa còn chưa vững nữa là!"
Bà nội im lặng hai giây.
"Vậy thì học nhận biết m/a trước."
Bố tôi xoa mặt.
"Lộ trình giáo dục của nhà mình đột nhiên trở nên kí/ch th/ích quá nhỉ."
Tôi nhìn dì váy đỏ.
Dì ghé sát tai tôi.
"Bé cưng, giúp dì nói với bà cháu, dì không muốn bị siêu độ."
Bà nội lập tức trừng mắt nhìn về phía đó.
"Nó nói gì thế?"
Bà không nhìn thấy dì.
Nhưng bà hiểu tôi.
Tôi chớp chớp mắt.
"Burger gà."
Cả nhà: "?"
Dì váy đỏ chắp tay, vẻ mặt thành khẩn.
"Đúng! KFC! Vị cay! Thêm Coca! Bé cưng, cháu là mối qu/an h/ệ duy nhất của dì ở nhân gian đấy!"
Mặt bà nội đen lại.
"Ch*t rồi còn tham ăn đồ tây, không có tiền đồ."
Dì váy đỏ hất mái tóc.
"Sống không có tiền ăn, ch*t rồi còn không được ước nguyện à? Thế thì dì làm m/a cũng thiệt thòi quá rồi!"
Tôi lặp lại: "Burger gà."
Bố nhìn chằm chằm vào tôi.
"Con gái, đôi mắt âm dương của con có chức năng chạy việc vặt à?"
Bà nội thở dài.
"M/ua đi. Lần đầu thấy m/a, không thể để đứa trẻ thất vọng được."
Nửa tiếng sau.
Bố xách theo xô gà rán quay về.
Dì váy đỏ ngồi trên tủ tivi, hưởng thụ hương khói của burger gà, gương mặt tràn đầy hạnh phúc như sắp bay lên trời.
Anh ba trốn sau lưng tôi, hỏi nhỏ: "Sau khi ăn xong dì ấy có đi không?"
Tôi trả lời thay dì.
"Không đi."
Anh ba quỳ rạp xuống tại chỗ.
"Dì ơi, sau này con sẽ cúng tất cho dì, c/ầu x/in dì đừng đứng đầu giường con lúc nửa đêm nữa."
Dì váy đỏ nhìn anh đầy chán gh/ét.
"Đôi tất đó của mày có thể hun cho m/a sống lại đấy."
Tôi cười khúc khích.
Kể từ ngày đó.
Nhà tôi có thêm một người.
Chính x/ác mà nói, là có thêm một con m/a.
Và cũng có thêm một gia quy mới.