Thúy Trúc đứng bên cạnh, miệng há hốc đến mức nhét vừa một quả trứng.
Nửa nén hương sau.
Tôi hoàn thành công việc.
Trước gương đồng, một cậu bé với mái tóc xoăn bồng bềnh đang ngơ ngác nhìn chính mình.
Thú thật, hiệu quả cực kỳ bùng n/ổ.
Đứa trẻ này có nền tảng tốt, ngũ quan tinh xảo như búp bê vẽ tranh năm mới, kết hợp với kiểu tóc này, trông chẳng khác nào một cậu nhóc sành điệu thời cổ đại.
"Đẹp không?" Tôi hỏi.
Cậu bé không nói gì.
Nhưng tôi thấy vành tai cậu đã đỏ ửng.
"Ting——Nhiệm vụ một hoàn thành. Phát hiện từ khóa 'làm bỏng' đã thực hiện thành công."
"Nhan sắc +5."
Sau đó hệ thống im lặng ba giây.
"…Vật chủ, có phải cô đang tìm kẽ hở của quy tắc không?"
Tôi mỉm cười.
Dân luật đấy, cảm ơn nhé.
【Chương 2】
Hệ thống im hơi lặng tiếng khoảng một khắc.
Tôi tranh thủ lúc này gửi tin nhắn cho cô bạn thân Giang Lộc.
Gửi thế nào ư?
Đừng hỏi, hỏi là kênh chat xuyên không được hệ thống tích hợp sẵn.
Đúng vậy, lúc tôi xuyên qua mới phát hiện cô bạn thân cũng xuyên cùng.
Đêm qua hai đứa tôi cùng ngồi trong phòng trọ vừa đọc tiểu thuyết vừa húp bún ốc, rồi cùng xuyên không vào đây.
Tôi xuyên thành mẹ kế đ/ộc á/c của nam chính.
Cô ấy xuyên thành mẹ kế đ/ộc á/c của nữ chính.
Một cuốn tiểu thuyết, hai bà mẹ kế đ/ộc á/c, đều bị hai đứa tôi thâu tóm cả.
"Lộc ơi, bên cậu thế nào rồi?"
Giang Lộc đáp ngay lập tức, kèm theo ba dấu chấm than.
"Đường Đường c/ứu tớ!!! Hệ thống bắt tớ cho Thẩm Niệm Hòa ăn đồ hôi thối! Trong nguyên tác đoạn này là cho con bé ăn cơm thừa canh cặn thiu! Tớ không nỡ làm thế, con bé mới bốn tuổi thôi mà hu hu!!"
"Đồ hôi thối?"
Tôi bật cười.
"Nó bảo là 'đồ hôi thối'? Nguyên văn à?"
"Đúng, mô tả nhiệm vụ là——cho Thẩm Niệm Hòa ăn đồ hôi thối, để nó biết vị thế của mình."
"Lộc này."
"Hửm?"
"Kiếp trước cậu làm nghề gì?"
"…Food blogger."
"Tác phẩm để đời của cậu là gì?"
"…"
"Nói mau."
"…đá/nh giá bún ốc Liễu Châu."
"Thế cậu còn lảm nhảm gì với tớ nữa? Bún ốc có thối không?"
Đầu dây bên kia im lặng mất năm giây.
Sau đó Giang Lộc gửi qua một biểu tượng cổ đại giơ ngón cái.
"Tô Đường, tớ chưa từng thấy người nào vô liêm sỉ đến thế."
"Đi nhanh đi, đừng quên thêm trứng chiên."
Một nén hương sau.
Giang Lộc gửi tin nhắn đến:
"Xong rồi. Tớ dùng nguyên liệu có sẵn trong bếp phủ tướng quân, phục dựng lại được bảy tám phần bún ốc. Thêm trứng chiên với váng đậu. Bé Niệm Hòa ăn ba bát, bát cuối cùng còn húp sạch nước, nằm dài trên ghế xoa bụng, bảo đây là món ngon nhất con bé từng ăn."
"Hệ thống phán quyết sao?"
"Nó bảo——nhiệm vụ hoàn thành."
"Rồi sao nữa?"
"Rồi nó ch/ửi tớ."
Cô ấy chụp màn hình gửi qua.
Trong khung thông báo của hệ thống số 009 viết rõ ràng:
"Cảnh báo: Hành vi của vật chủ tồn tại tranh cãi về quy tắc. Sau khi x/ác minh, bún ốc quả thực thuộc phạm trù 'đồ hôi thối'. Nhiệm vụ phán quyết thông qua. Nhưng hệ thống này cực lực lên án hành vi của vật chủ."
"Ha ha ha ha ha ha ha ha!"
Tôi cười đến mức lăn xuống giường.
Cực lực lên án.
Một cái hệ thống, cực lực lên án cô bạn thân của tôi.
Giang Lộc lại gửi một tin: "Còn bên cậu thì sao? Thanh uốn tóc dùng được không?"
"Dùng tốt. Kiểu tóc xoăn Pháp phóng khoáng, đ/ộc nhất vô nhị cả kinh thành. Bé Bùi Thời Diễn tuy miệng không khen đẹp, nhưng cậu bé đã lén soi gương đồng tận sáu lần."
"Sáu lần? Cậu đếm à?"
"Cậu bé tưởng tớ không thấy."
"Đúng là 'thật thơm' (chê bai rồi lại thích)."
"Chuẩn bài 'thật thơm' luôn."
Hai đứa tôi đ/ập tay qua kênh chat xuyên không.
Rồi cùng nói một câu:
"Nhiệm vụ tiếp theo, chúng ta tiếp tục lách luật."
【Chương 3】
Hệ thống nhanh chóng phát hành nhiệm vụ vòng hai.
Tôi nghĩ chắc nó bị tôi chọc tức rồi, vì độ khó nhiệm vụ lần này tăng gấp đôi.
【Nhiệm vụ hai: Hôm nay không được cho Bùi Thời Diễn ăn no. Phần thưởng khi hoàn thành: Nhan sắc +3. Hình ph/ạt khi thất bại: Mọc mụn trên mặt ba ngày.】
Không được cho ăn no?
Tôi nhìn mô tả nhiệm vụ, rồi lại nhìn thân hình g/ầy trơ xươ/ng sườn của bé Bùi Thời Diễn.
Đứa trẻ này đã đủ g/ầy rồi, bỏ đói nữa chắc mất mạng mất.
Nhưng hình ph/ạt của hệ thống cũng không phải chuyện đùa.
Mọc mụn?
Khuôn mặt hiện tại của tôi là của kế thất Nhiếp Chính Vương, nếu mọc mụn mà đi dự tiệc của các quý phu nhân thì còn nh/ục nh/ã hơn cả ch*t xã hội.
Bình tĩnh, Tô Đường.
"Không được cho Bùi Thời Diễn ăn no."
Từ khóa——"không được cho ăn no".
Định nghĩa của ăn no là gì?
Mười phần là no, vậy tám phần thì sao? Bảy phần thì sao?
Về mặt dinh dưỡng mà nói, mỗi bữa ăn bảy phần no là lành mạnh nhất.
Bảy phần no, không tính là "no" nhỉ?
Tôi lập tức lao vào bếp.
Đầu bếp trong phủ thấy tôi đích thân tới, sợ đến mức quỳ rạp xuống.
"Phu, phu nhân có gì phân phó?"
"Đứng dậy đi. Bữa trưa của Thế tử hôm nay, ta đích thân sắp xếp."
Tôi lục tung nhà bếp, tìm thấy đủ loại nguyên liệu.
Sau đó tôi làm một thực đơn gi/ảm c/ân phiên bản cổ đại.
Ức gà hấp x/é sợi, trộn cùng nước sốt.
Rau xanh chần qua nước sôi, rưới thêm dầu mè.
Cơm ngũ cốc thô, chỉ múc lưng bát nhỏ.
Cuối cùng là một bát canh sườn nấu hoài sơn.
Mỗi món phần lượng không nhiều, nhưng dinh dưỡng thì đầy đủ.
Bé Bùi Thời Diễn ngồi trước bàn, nhìn đồ ăn trước mặt,
Rồi lại nhìn tôi.