Gã tự xưng là Lư Việt Phi, ngồi xổm trước mặt tôi, giọng điệu lộ rõ vẻ ân cần giả tạo:
"Cô bé à, ở đây nguy hiểm lắm~ Có muốn theo chú không? Chú sẽ bảo vệ cháu, thật đấy!"
Tôi: "?"
Sao nhìn kiểu gì cũng thấy giống buôn người kết hợp với bi/ến th/ái thế nhỉ?
Chưa chắc chắn, để xem sao đã.
"Cảnh báo: Phát hiện người chơi lưu lại điểm xuất phát quá thời gian quy định, hãy rời đi ngay lập tức! Sau khi đếm ngược kết thúc, độ khó của phó bản sẽ bị cưỡ/ng ch/ế nâng cao!"
Chỉ mới vài phút ngắn ngủi, hệ thống đã phát ra cảnh báo.
Bất cứ người chơi nào không phải là lính mới đều hiểu, trong phó bản kinh dị đầy rẫy nguy hiểm này, co cụm ở điểm xuất phát mà không chịu hành động chính là lựa chọn ng/u ngốc nhất.
Thế nhưng sau một hồi bàn bạc nhỏ giọng, họ vẫn không thắng nổi chút lòng trắc ẩn còn sót lại.
Cuối cùng, họ quyết định để tôi tạm thời ở lại điểm xuất phát tương đối an toàn này, đồng thời c/ắt cử một người lớn đi cùng, ít nhất có thể đảm bảo tôi được an toàn trong chốc lát.
Tôi biết, ở lại cái nơi như điểm xuất phát này thì đời nào tìm được ông bố BOSS cấp trần nhà.
Hơn nữa, bố đã sớm để lại một dấu ấn đặc biệt ẩn giấu trên người tôi, nhờ thứ này mà lũ q/uỷ trong phó bản chẳng dám bén mảng lại gần tôi.
Ban đầu tôi còn chê cái dấu ấn này suốt một thời gian, không ngờ giờ lại dùng được việc thế này.
"Các anh chị ơi, không cần đâu ạ..."
Tôi thì thầm, cố gắng xua tay từ chối.
Thấy vẻ ngoài nhút nhát lại hiểu chuyện của tôi, các người chơi lại đột nhiên trào dâng tình thương, người nói một câu, kẻ nói một lời an ủi.
"Hiểu chuyện quá, đứa trẻ ngoan ngoãn thế này, thật sự không phiền đâu. Cháu yên tâm, chúng ta nhất định sẽ vượt ải thành công và đưa cháu ra ngoài một cách nguyên vẹn."
"Đúng, không sai!"
Tôi: "..."
Nhìn vẻ mặt chắc như đinh đóng cột của họ, tôi lặng lẽ ngậm miệng.
Toang rồi, hiểu lầm này hình như càng lúc càng lớn.
Tuy miệng thì vâng dạ, nhưng cuối cùng tôi vẫn lén chuồn ra ngoài.
Tôi dễ dàng x/ác định được nơi ẩn náu của một con q/uỷ làm thuê khổ sai, định tóm lấy cô ta để hỏi tung tích của ông bố hờ.
Cô ta hình như rất say sưa với công việc của mình, đến nỗi tôi đi đến sau lưng mà cô ta cũng chẳng hề hay biết.
"Chị ơi?"
"?!" Con q/uỷ mặc đồ y tá suýt chút nữa h/ồn bay phách lạc vì tiếng chào hỏi này.
Tôi: "..."
Rốt cuộc ai mới là q/uỷ vậy?
Tôi hắng giọng, đi thẳng vào vấn đề: "Chào chị, em muốn hỏi, chị có từng thấy một con q/uỷ nào cao cao, trông rất đẹp trai không ạ? Ừm... có thể ông ấy là sếp của các chị."
Nữ q/uỷ y tá: "?"
Cô ta nghe nhầm à?
Nữ q/uỷ y tá cảm thấy kiếp q/uỷ của mình thật là hèn hạ, vậy mà lại bị một đứa trẻ dọa cho ra nông nỗi này.
Đứa trẻ này rõ ràng trông nhỏ bé vô hại, vậy mà trên người lại tỏa ra một luồng khí tức không thể xem thường, đ/è ép đến mức linh h/ồn cô ta hơi r/un r/ẩy.
Lẽ nào, nó thực sự có liên quan gì đến sếp tổng của mình?
Thấy cô ta vẫn đầy vẻ không tin, tôi cũng lười nói nhảm, dứt khoát xắn tay áo lên, lộ ra dấu ấn hình chim ưng ở mặt trong cánh tay.
Ánh sáng xanh nhạt chậm rãi chảy trôi giữa các đường vân, một luồng uy áp xuất phát từ thực thể cao cấp đột ngột lan tỏa.
Đồng tử nữ q/uỷ y tá co rút lại, giây tiếp theo liền đứng nghiêm.
Thấy vậy, tôi bình thản chỉ ra: "Chị ơi, kỹ thuật dọa người chơi của chị không tốt lắm đâu. Bố em nói rồi, phải đủ âm hiểm, đủ tà/n nh/ẫn, đủ sang chảnh, khiến người mới sợ đến mức tè ra quần thì mới được coi là q/uỷ đạt chuẩn."
Nữ q/uỷ: "..."
Câu này đúng là nghe hơi quen tai.
Khoan đã, bố?
Ai là bố của đứa trẻ này?
Khi đó, tôi xuyên không thành một đứa trẻ sơ sinh, đợi đến khi ý thức quay lại thì cơ thể đã rơi tự do theo cơn cuồ/ng phong.
Trong cảm giác mất trọng lực dữ dội, tôi tưởng mình sắp đ/ập thành một bãi th!t nát, thì một bàn tay đã đỡ lấy tôi vững vàng.
"Cạch--"
Cùng lúc đó, tiếng xươ/ng khớp trật vị giòn tan vang lên bên tai.
Tôi gắng sức ngoảnh đầu lại, liền nhìn thấy một bàn tay trắng nõn thon dài đang không chút nương tình bẻ g/ãy cổ một người chơi.
Cơ thể người kia mềm nhũn rũ xuống, đôi mắt vẫn trợn trừng.
Nhìn quanh bốn phía, càng thấy da đầu tê dại.
Rất nhiều q/uỷ quái hình th/ù kỳ dị chen chúc một chỗ, có con mặt nứt làm đôi, chiếc lưỡi dài đỏ tươi kéo lê trên đất; có con hốc mắt trống rỗng, toàn là màu đen đặc quánh không thể hóa giải.
"Oa! Oa a a!"
Đồ vô dụng, tôi bị dọa khóc thét lên.
Trong tiếng khóc, một giọng nam âm trầm đột nhiên chui vào tai, mang theo chút mỉa mai hờ hững: "Hả, đây là thứ gì?"
Ơ? Giọng nói này...
Tôi nấc nghẹn một cái, nhìn về phía chủ nhân của đôi bàn tay kia.
Trong chớp mắt liền quên cả khóc.
Không phải chứ, q/uỷ nam mà cũng đẹp trai thế này sao?
Đang ngẩn người trước gương mặt đẹp đến quá đáng kia, ánh mắt liếc thấy lũ q/uỷ bên cạnh đang nhe nanh múa vuốt, muốn ăn tươi nuốt sống mình, tôi lập tức bĩu môi, khóc còn dữ dội hơn.
Tôi rút lại lời vừa nói!
Đây rốt cuộc là đâu vậy?!
"BOSS, hình như là một đứa trẻ sơ sinh loài người, có cần gi*t luôn không ạ?"
"Da th!t non nớt thế này chắc là ngon lắm, hay là hầm canh hay đem nướng nhỉ?"
Tôi: "?"
Cái đầu nhỏ, nghi vấn lớn.
Vậy ra rốt cuộc tôi là Đường Tăng đúng không?