Không ngờ, giữa đường lại xảy ra một chút ngoài ý muốn.

Đó là một nam thanh niên, mặc bộ vest cao cấp được c/ắt may tinh tế, khí chất quyền quý, nhìn là biết ngay thiếu gia tập đoàn gia thế hiển hách.

Anh ta dường như cũng quen biết Thượng Thanh, từ lúc phó bản bắt đầu không bao lâu đã bám lấy cô, lúc thì đưa nhu yếu phẩm, lúc thì thì thầm hỏi xem cô có thích nghi với môi trường nơi này không, không ngừng bắt chuyện.

"Này, tôi cảnh cáo anh, tránh xa chúng tôi ra."

Giang Trình Dữ không thể nhịn được nữa, lập tức bước lên một bước chắn trước mặt Thượng Thanh, cánh tay vô thức bảo vệ bên cạnh cô, ánh mắt đầy vẻ không thiện cảm, "Không nhìn ra là cô ấy không muốn để ý đến anh sao? Đừng có bám đuôi dai dẳng như vậy."

"Hừ, con đường này rộng thế này, tôi thích đi đâu thì đi, anh quản được chắc?"

Người đàn ông nhướng mày phản pháo, giọng điệu kiêu ngạo lại mang theo vài phần mỉa mai, cố tình bước tới nửa bước, "Tôi nói chuyện với Thượng Thanh, đến lượt kẻ ngoại đạo như anh chen miệng vào à?"

"Ngoại đạo?"

Giang Trình Dữ tức cực hóa cười, "Rốt cuộc ai mới là ngoại đạo? Vừa mới xuất hiện đã muốn làm quen, ủ mưu gì đây?"

"Duyên n/ợ giữa tôi và cô ấy, không phải loại người như anh có thể hiểu được." Người đàn ông thong thả chỉnh lại cổ tay áo, "Còn anh, ngày nào cũng trưng ra bộ mặt sát khí đằng đằng, sợ là còn đ/áng s/ợ hơn cả q/uỷ."

"Còn hơn khối kẻ chỉ biết làm bộ làm tịch."

Nói đoạn, Giang Trình Dữ tiến lên một bước ép sát.

Hai người cách nhau rất gần, áp suất thấp bao trùm khiến không khí xung quanh như đông cứng lại.

Chậc chậc, mùi giấm chua nồng nặc quá.

Tôi nhìn Giang Trình Dữ đang đằng đằng sát khí, rồi lại nhìn vị thiếu gia mặt đầy vẻ thú vị, cuối cùng dừng ánh mắt trên người Thượng Thanh đang thần sắc thản nhiên.

Khoan đã, đây là... tu la trường cạnh tranh giành bạn gái sao?!

Quả dưa này tôi phải ăn cho bằng hết!

Hai người càng cãi càng hăng, kim châm đối với mũi nhọn, ai cũng không chịu nhường ai.

Thượng Thanh mày nhíu ngày càng ch/ặt, quay đầu bỗng liếc thấy tôi đứng bên cạnh, mặt đầy vẻ tò mò nhìn họ, đôi mắt sáng lấp lánh như thể đang xem kịch hay.

Một chiếc bóng đèn sáng rực thế này, muốn làm ngơ cũng khó.

"..."

Thượng Thanh càng nghĩ càng bực, lập tức chen vào giữa hai người, đưa tay đẩy mạnh họ ra, nghiêm giọng nói: "Đều ngậm miệng lại! Bé con còn ở đây, còn cãi nhau nữa thì tự đi mà hành động, định dẫn dụ tất cả q/uỷ quái đến đây sao?"

Lời vừa dứt, cả hai lập tức im bặt, chỉ là vẫn trừng mắt nhìn đối phương, không khí vẫn căng như dây đàn.

Tôi giơ ngón tay cái lên.

Không hổ là đại nữ chính, khí chất đúng là mạnh thật!

Thực ra tôi chưa từng nói, việc đi theo nhóm nhân vật chính không phải vì bản thân, mà là vì ông bố hờ của tôi, cùng với những con q/uỷ đã sớm tối bên tôi suốt sáu năm qua.

Dù tôi là con người, nhưng tôi đã được lũ q/uỷ nuôi nấng suốt 6 năm ròng.

Hơn nữa, q/uỷ quái suy cho cùng cũng từng là người.

Phó bản thiên biến vạn hóa đã đành, sau khi người chơi vượt ải, độ khó của các phó bản sau còn tăng dần theo từng tầng.

Mà lũ q/uỷ thì cơ bản chỉ có ngần ấy, thỉnh thoảng mới có vài gương mặt mới.

Những con q/uỷ bị người chơi lợi hại nhắm trúng, đứa nào lanh lợi có thể tận dụng một tia h/ồn phách may mắn trốn thoát, còn đứa nào xui xẻo thì chỉ có nước bị ch/ém đ/ứt linh thể, tan biến hoàn toàn trong phó bản.

Nghĩ đến đây, tôi không nhịn được mà đổ mồ hôi hột thay cho bố và những người quen cũ.

Không ngờ, nỗi lo của tôi hoàn toàn là thừa thãi.

Tiến độ phó bản đã qua một nửa, vốn dĩ mọi thứ suôn sẻ, nhưng giây tiếp theo, nhóm nhân vật chính vốn trầm ổn lập tức như lâm đại địch, thần sắc nghiêm trọng đến cực điểm.

Đó là một luồng uy áp mà họ chưa từng trải nghiệm, lạnh thấu xươ/ng, đ/áng s/ợ đến mức nghẹt thở.

Chẳng lẽ... là BOSS của phó bản cuối cùng?!

Nhưng họ mới chỉ vượt qua một nửa phó bản, sao có thể đụng độ nhanh thế?

Sự thật chứng minh, họ không hề đoán sai.

Cuối hành lang, một bóng hình ngưng tụ từ làn khói đen đặc quánh chậm rãi hiện ra, người nọ vóc dáng cao ráo, dung mạo tuấn mỹ, xung quanh còn vây quanh luồng khí âm lãnh không thể hóa giải.

Ông nhìn tôi, chậm rãi mở lời, giọng nói không nghe ra nửa phần hỉ nộ ái ố.

"Con gái ngoan của bố, vẫn chưa định về nhà sao?"

Tôi: "?!"

"Bố!"

Tôi không giấu nổi sự kích động, ngay khoảnh khắc thốt lên đã nhào tới phía ông, giây tiếp theo, liền được ông đỡ gọn vào lòng.

Cơ thể ông vẫn lạnh lẽo, không chút nhiệt độ, nhưng lại khiến tôi cảm thấy an tâm chưa từng có.

Mà luồng âm khí lạnh thấu xươ/ng, mạnh mẽ đến mức khiến người ta tim đ/ập chân run ấy, lập tức quét sạch ra xung quanh, khiến tất cả mọi người có mặt đều đồng loạt rùng mình, kinh ngạc hít một hơi khí lạnh.

"?!"

N/ão bộ của mọi người đơ mất một lúc.

Thượng Thanh hoàn h/ồn lại, không thể tin nổi nói: "Khoan đã, bé con, người bố mà em luôn tìm ki/ếm, chẳng lẽ là..."

Tôi gật đầu, lòng đầy áy náy quay sang mọi người, trịnh trọng xin lỗi: "Các anh chị, xin lỗi, em đã lừa mọi người."

Lời vừa dứt, bố tôi đã nheo mắt lại, ánh mắt lạnh lẽo quét qua đám đông.

Ông giơ tay, tiếng búng tay giòn tan vang lên trong không gian.

Trong chớp mắt, cảnh tượng xung quanh đảo lộn, thay đổi hoàn toàn.

Tôi đã thành công trở về căn phòng quen thuộc.

Đủ loại búp bê bày kín đầu giường và bàn học, chiếc giường nhỏ êm ái trải ga giường hoa nhí quen thuộc, trong tủ treo đủ loại quần áo, mọi thứ vẫn là dáng vẻ ấm áp trong ký ức.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Vừa Là Túc Địch, Vừa Là Vợ Yêu

Chương 17
Nhiệm vụ thất bại. Trước khi bị xóa sổ, tôi vẫn cố níu lấy một chút tự tôn cuối cùng mà hỏi hệ thống: "Tôi có thể nói cho nam chính biết thân phận thật của mình không?" "Hoàn toàn có thể." Tôi chậm rãi cởi bỏ quần áo, từng lớp từng lớp, rồi đứng thẳng trước mặt Lục Kính Nghiêu. "Xin lỗi vì đã lừa cậu. Thật ra... tôi là con gái." Lục Kính Nghiêu thoáng sững sờ. Sự kinh ngạc như tràn cả ra khỏi đáy mắt anh không cách nào che giấu được. Nghĩ cho cùng thì anh cũng đáng thương thật. Đấu đá với tôi bao nhiêu năm, tốn biết bao tâm huyết chỉ để vùi dập đối phương, cuối cùng mới phát hiện ra cái kẻ thù không đội trời chung của mình lại là... một cô gái. Trong ánh mắt vừa hoang mang vừa chấn động kia, tôi khẽ nhắm mắt lại và thản nhiên đón nhận cái chết đã được định sẵn. Thế nhưng, tôi đã không chết. Ngược lại, tôi còn một lần nữa quay lại thế giới này. Hệ thống dùng giọng điệu áy náy pha lẫn lấp liếm mà nói: "Sau khi cô chết, tiến độ nhiệm vụ bất ngờ tăng vọt. Chính vì vậy, để đền bù thiệt hại, chúng tôi quyết định cho cô một cơ hội sống lại." "Thân phận hiện tại của cô là một quý bà nhà giàu. Thuộc kiểu mẫu điển hình: chồng không về nhà, còn cô thì tha hồ tiêu xài gia sản." Tôi gật đầu tỏ vẻ hài lòng: "Tốt đấy, chẳng khác gì giấc mơ cả. À mà, ông chồng không về nhà của tôi tên gì thế?" Hệ thống đáp ngắn gọn với giọng điệu nhẹ như không: "Lục Kính Nghiêu."
50.67 K
2 Bên vực thẳm Chương 6
4 Ve Ngừng Tiếng Ve Chương 17
6 Thịt Tiên Chương 15
7 Ôn Cố Chương 13
10 U U Lục Minh Chương 30.
12 Âm Trầm Châu Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm