Tôi là một m/a cà rồng.
Ngày nào cũng nằm trong qu/an t/ài, tôi cảm thấy mình thật m/a mị.
Nghe người ta nói phơi lưng vào ngày tam phục có thể trừ khử tử khí, tôi cũng thử xem.
Ngày thứ nhất, ôi chao! đ/au quá đ/au quá đ/au quá!
Ngày thứ hai, trời ơi! Nóng quá nóng quá nóng quá!
Ngày thứ ba, Trần Dã cầm một chiếc gương chĩa thẳng vào mặt tôi.
“Càng phơi càng mất hết sinh khí, hay là thế này, cậu m/ua hẳn một cây thập tự rồi tự đ/âm ch*t mình đi!”
Là một con người, hắn không hiểu tôi cũng là chuyện bình thường.
Nhưng với tư cách là chồng hợp pháp của tôi, hắn lại không ủng hộ, thì tôi không thể nào hiểu nổi!
Lời thề tuyên đọc trong đám cưới, cái gọi là tương trợ lẫn nhau đâu rồi?
L/ừa đ/ảo!!! đá/nh giá tệ!!!
Tôi: “Quả nhiên đàn ông các anh đều giống nhau, có được rồi thì chẳng biết trân trọng!”
Ngày thứ tư, tôi bắt đầu chiến tranh lạnh với Trần Dã, vẫn bê thảm yoga và nước ép dưa hấu ra sân phơi nắng.
Tôi lướt xem hướng dẫn, người không chịu được nắng thì có thể trú dưới ô, làm từng bước một, dục tốc bất đạt.
Thế nên tôi mặc đồ bơi, để hở lưng, nằm sấp xuống chỗ râm mát.
Thực ra tôi cảm thấy phơi lưng cũng có tác dụng, mấy hôm nay phơi xong ngủ ngon hơn hẳn, cũng không còn thèm cắn cổ Trần Dã lắm nữa.
Trần Dã thực sự rất hợp khẩu vị của tôi,
vừa thơm vừa dũng cảm, biết rõ tôi nhắm vào m/áu của hắn mà vẫn dám cưới tôi.
Giờ thì không nhắm nữa, giờ đã có tình cảm, tôi chuyển sang ăn chay rồi, còn phải dưỡng sinh nữa.
Tôi vừa nằm sấp xuống chưa đầy hai phút, từ camera giám sát đã vọng lại tiếng gầm của Trần Dã.
“Ái Hy! Cô lăn ngay vào trong phòng cho tôi!”
Tôi từ từ cầm ống hút siêu dài lên uống một ngụm nước ép dưa hấu, rồi nhắm mắt ngủ.
Ai thèm để ý hắn chứ! Loài người ng/u ngốc!
Tôi không chịu được nắng, nên mục tiêu mỗi ngày là phơi hai tiếng, phơi xong thì về bôi gel lô hội.
Biết làm sao được, vẫn khá nóng mà.
Nhưng hôm nay chưa đầy một tiếng, Trần Dã đã hằm hằm trở về.
Tôi nhìn thấy giày da của hắn trước, rồi ngẩng đầu lên, thấy khuôn mặt hắn đỏ bừng như gan lợn vì gi/ận.
Hừ, tôi ngoảnh mặt đi, coi như hắn không tồn tại.
Chúng tôi vẫn đang chiến tranh lạnh mà!
Hắn hít hai hơi thật sâu, rồi hạ giọng: “Em ngoan ngoãn vào phòng đi, tối nay cho em hút 100ml, của anh.”
Tôi li/ếm môi, rồi kiên quyết từ chối hắn.
Hắn đứng yên tại chỗ, vài phút sau, đột nhiên ngồi xổm xuống, ấp úng nói nhỏ: “Hay là… tối nay chơi cái trò em muốn chơi đi.”
Nghe vậy tôi rất xiêu lòng, lập tức quay vào phòng nằm trong qu/an t/ài dưỡng sức trước.
Tôi là một con m/a cà rồng ham muốn, chẳng có gì phải chối cãi.
Đêm đó, có vài lần tôi lơ đãng suýt chút nữa đã cắn vào cổ Trần Dã.
May mà tôi kìm chế được.
Tôi nhận thấy mình không còn dễ dàng thú tính trỗi dậy như trước nữa, tôi nghĩ, phơi lưng quả thực có tác dụng.
Thế nên tôi định lén lút phơi nắng sau lưng Trần Dã.
Thế là tôi đặt một phòng khách sạn có ban công rộng, mỗi tuần cố định phơi bốn ngày, thứ hai, ba, bốn, năm, đều đi.
Trần Dã bận việc, hắn sẽ không phát hiện ra.
Tôi thậm chí còn hẹn thợ đến nhà đ/ốt ngải c/ứu cho tôi.
Người thợ là một cô gái, cao một mét tám, tóc ngắn, rất ngầu, tay nghề lại đặc biệt giỏi, tôi phải hẹn mãi mới được.
Để tỏ lòng tôn trọng người làm nghề, lần nào tôi cũng đích thân ra cổng đón cô ấy.
Tôi tưởng cứ thế mà yên ổn, đợi qua ngày tam phục, một tôi tràn đầy dương khí khỏe mạnh sẽ khiến Trần Dã kinh ngạc!
Không ngờ chưa qua ngày trung phục, tôi đã bị bắt quả tang.
Trần Dã bày ra trận thế lớn, gọi cả bố tôi, anh trai tôi, cùng bố mẹ hắn đến.
Tôi phơi lưng xong xuôi, chuẩn bị về nhà bôi gel lô hội,
vừa bước vào cửa đã thấy năm người ngồi ngay ngắn trên ghế sofa.
Trần Dã mặt mày ủy khuất, những người khác nhìn tôi đầy trách móc, cứ như tôi là kẻ phụ bạc chơi đùa tình cảm người khác vậy.
“Trần Dã! Không cần bày ra trận thế lớn thế này chứ? Cùng lắm thì sau này tôi không…”
Lời tôi chưa dứt, bố tôi đã xuất hiện trước mặt, “bốp” một cái t/át thật đ/au điếng vào má tôi.
“Con im miệng! Con còn dám lên giọng! Bố đã dạy con thế à?”
Tôi choáng váng! Trần Dã chắc chắn đã yểm bùa cho bố tôi!
Bình thường ông còn không nỡ động đến một sợi tóc của tôi!
Mẹ Trần Dã bật dậy ngay, chẳng thèm giữ vẻ thanh lịch, lao tới xem mặt tôi, rồi nhìn bố tôi đầy bất bình: “Thông gia à, ông nóng vội quá rồi! Có gì thì từ từ nói, đá/nh con trẻ làm gì!”
Tôi ôm má, vẫn còn choáng, đầu óc chưa kịp phản ứng.
Liếc thấy Trần Dã, trong mắt hắn toàn là xót xa.
Hừ! Diễn kịch! Hắn chẳng phải muốn xem màn này sao?
Tôi lạnh lùng nói một câu: “Được, Trần Dã, ly hôn.”
Tôi không muốn làm vợ chồng với kiểu người như vậy, cũng không muốn liên lạc với gia đình không phân phải trái nữa.
Tôi lặng lẽ lên lầu, thu xếp hành lý.
Nửa tiếng sau,
Trần Dã đi lên.
Hắn nói: “Không ly hôn, anh tha thứ cho em rồi.”
Ha! Buồn cười! Còn hắn tha thứ cho tôi?
“Trần Dã, anh có biết x/ấu hổ không, còn anh tha thứ cho tôi? Tha thứ cái gì? Tha thứ việc tôi không cắn ch*t anh ngay lập tức!”
Tức đến nghiến răng! Tức đến đỏ mắt, tôi thật sự muốn cắn ch*t hắn, hút hắn thành x/ác khô!