Phó Vọng Từ vừa vào đến cửa đã vứt bỏ bộ dạng yếu ớt kia đi. Hắn đẩy tôi ra, tự mình đi tới tủ rư/ợu rót một ly nước, ngửa đầu uống cạn, yết hầu chuyển động, để lộ ra đoạn cổ thon dài kia.
Tôi liếc nhìn một cái rồi vội vàng dời mắt đi.
Phi lễ chớ nhìn, phi lễ chớ nhìn.
Đó là cổ của ân nhân, không phải cổ vịt.
“Đi, xả nước tắm đi.”
Hắn đặt cái ly rỗng xuống mặt bàn đ/á cẩm thạch, ra lệnh một cách trơn tru.
Tôi trợn mắt: “Tôi là hộ lý, không phải bảo mẫu!”
“Vậy thì thực hiện trách nhiệm của hộ lý đi.”
Phó Vọng Từ xoay người, thong thả cởi từng chiếc cúc áo sơ mi.
Một chiếc, hai chiếc.
Lộ ra mảng ng/ực trắng lạnh, bên trên còn dính vài vết đỏ do vừa rồi bị gi/ật mạnh miếng điện cực để lại.
“Lau người cho tôi.”
Hắn ném áo sơ mi xuống đất, cởi trần đi về phía tôi, đôi chân dài kia dưới ánh đèn làm tôi hoa cả mắt.
“Chọn một đi.”
Tôi nghiến răng nghiến lợi: “Tôi đi xả nước!”
Tôi lao vào phòng tắm, vặn vòi nước, dòng nước ào ào trút xuống bồn tắm.
Tôi nhìn bồn nước đầy, chỉ muốn tự dìm mình cho ch*t quách đi cho rồi.
Ngày tháng này không sống nổi nữa.
Đợi tôi xả nước xong bước ra, Phó Vọng Từ đã ngồi trên sofa, đặt chiếc máy tính xách tay chưa kịp vứt lên đùi, ngón tay gõ bàn phím liên hồi.
Ánh sáng màn hình hắt lên mặt hắn,
cái vẻ lạnh lùng chớ lại gần kia lại quay về.
“Nước xong rồi.” Tôi gắt gỏng nói.
“Ừ.”
Hắn không ngẩng đầu lên, “Qua đây.”
Lại qua đó nữa?
Hôm nay đôi chân này sắp chạy g/ãy luôn rồi.
Tôi lề mề di chuyển qua, cách hắn ba mét thì đứng lại: “Làm gì?”
Phó Vọng Từ dừng động tác, nâng mí mắt nhìn tôi.
“Đứng xa thế, sợ tôi ăn th!t cô à?”
Nói nhảm!
Cái dáng vẻ vừa rồi của ngài chẳng phải là muốn ăn th!t người sao!
Hắn gập máy tính lại, đưa tay về phía tôi.
“Đưa tay đây.”
Tôi cảnh giác giấu tay ra sau lưng: “Phó tổng, b/án nghệ không b/án thân, b/án thân không b/án th!t. M/áu của tôi đắt lắm, một giọt phải b/án được bảy con số ở chợ đen đấy.”
Phó Vọng Từ bị tôi chọc cười.
“Ai thèm m/áu của cô.”
Hắn mất kiên nhẫn nghiêng người, túm lấy cổ tay tôi, kéo tay tôi về phía trước.
Sau đó, há miệng.
Tôi sợ đến mức toàn thân run lên, vừa định hét lên thì phát hiện hắn chỉ ngậm ngón trỏ của tôi vào miệng.
Không cắn.
Khoang miệng ấm nóng ẩm ướt bao bọc lấy ngón trỏ của tôi, đầu lưỡi khẽ cuộn qua đầu ngón tay.
Một cảm giác tê dại chạy dọc từ đầu ngón tay lên tận đỉnh đầu, chân tôi mềm nhũn,
suýt chút nữa ngồi bệt xuống đất.
Hắn đang hút linh khí của tôi.
Tôi là linh h/ồn cỏ cây, hắn là kẻ phế nhân đã mất hết gốc rễ, linh khí của tôi đối với hắn chính là món bồi bổ tốt nhất.
Cách này tuy không nhanh bằng uống m/áu trực tiếp, nhưng...
Nhưng mà quá đỗi m/ập mờ!
Theo nhịp mút của hắn, tôi cảm nhận được sức mạnh trong cơ thể như dòng nước chảy từ từ sang phía hắn.
Cảm giác bị rút cạn đó không hề khó chịu, ngược lại còn mang theo một sự an ủi kỳ lạ.
Khoảng năm phút trôi qua.
Tôi sắp bị hắn hút đến thiếu oxy, hắn mới chịu buông miệng.
Tiếng “bộp” một cái.
Âm thanh đó trong căn phòng yên tĩnh nghe đặc biệt gợi tình.
Ngón tay tôi ướt nhẹp, trên đó còn dính nước bọt trong veo.
Phó Vọng Từ dựa lưng vào sofa, sắc mặt vốn trắng bệch giờ đã hồng hào hơn hẳn, tử khí sắp ch*t kia đã tan đi quá nửa.
Hắn li/ếm môi, nhìn tôi với vẻ chưa thỏa mãn.
“Vị không tệ.”
Tôi: “...”
Tôi vơ lấy giấy ăn bên cạnh lau tay đi/ên cuồ/ng, mặt nóng đến mức có thể rán trứng.
L/ưu ma/nh!
Đồ l/ưu ma/nh già!
Đồ l/ưu ma/nh hai ngàn tuổi!
“Được rồi, đi ngủ đi.”
Hắn phất tay, như thể đang đuổi lũ mèo lũ chó ăn no nê.
Tôi nhìn quanh: “Tôi ngủ đâu?”
Trong căn phòng này chỉ có một cái giường.
Phó Vọng Từ chỉ vào chiếc giường lớn đủ cho năm người nằm: “Lên đi.”
Tôi sợ hãi che ng/ực: “Phó Vọng Từ, ngài đừng có quá đáng! Tôi là người có giới hạn đấy!”
“Cô nghĩ nhiều rồi.”
Hắn đứng dậy, nhìn xuống tôi, trong mắt đầy vẻ gh/ét bỏ rõ rệt, “Cô là cục sạc dự phòng của tôi. Cách xa quá không có tín hiệu, tôi sẽ ch*t.”
“...”
Cục sạc dự phòng cái đầu ngài.
Cuối cùng tôi vẫn không thắng nổi hắn.
Ai bảo hắn là chủ n/ợ, lại còn là một chủ n/ợ có thể ngỏm bất cứ lúc nào.
Tôi co rúm ở mép giường, khoảng cách một mét ở giữa cứ như sông Sở Hán.
Tắt đèn.
Căn phòng chìm vào bóng tối.
Tôi lắng nghe tiếng thở đều đều bên cạnh, th/ần ki/nh vốn căng như dây đàn dần thả lỏng.
Cũng đúng.
Nếu hắn muốn làm gì thì đã làm từ lâu rồi, không cần phải đợi đến bây giờ.
Cơn buồn ngủ ập đến.
Tôi mơ màng vừa chìm vào giấc ngủ thì đột nhiên cảm thấy một cánh tay vắt ngang qua, ôm lấy eo tôi, kéo tuột vào giữa.
Cả người tôi va sầm vào lồng ng/ực rắn chắc.
“Phó Vọng Từ!” Tôi xù lông.
“Đừng nhúc nhích.”
Giọng hắn đầy vẻ buồn ngủ, cằm tì lên đỉnh đầu tôi cọ cọ, tay chân quấn ch/ặt lấy tôi như một chiếc gối ôm.
“Lạnh.”
Hắn lầm bầm một câu.
Đúng là lạnh thật.
Ngay cả trong chăn, cơ thể hắn vẫn như một tảng băng không cách nào làm ấm nổi.
Đó chắc là vết thương cũ do thiên lôi năm đó để lại, hàn đ/ộc đã ngấm vào xươ/ng.
Thân nhiệt của tôi đối với hắn, có lẽ chính là lò sưởi duy nhất.
Tôi giãy giụa hai cái, nhưng không thoát ra được.